Thập Niên 90: Quân Trưởng Cưng Vợ Lên Trời - Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-04-16 13:15:15
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Điều ngược thuận tiện cho Tô Nhuyễn, cô đổ hết thu nhập hôm nay đếm.

Tổng cộng bán hơn một trăm năm mươi cái, trong đó đa phần là hoa sắc cơ bản, loại điểm xuyết bán hơn bốn mươi cái, tổng thu nhập sáu mươi bảy đồng, trừ mười bốn đồng tiền vốn hôm qua và hôm nay, tổng tiền tiết kiệm của cô từ hai mươi mốt biến thành bảy mươi tư. Miễn cưỡng đủ thành phố một chuyến.

nhất vẫn là thể dư dả hơn một chút, cô cất dây buộc tóc còn , bắt đầu tiếp tục chỉnh lý vải vụn, cô tranh thủ lúc lão thái thái ở nhà, mau ch.óng hết đống đồ .

Nếu cô dự liệu sai, ngày mai là thể hố Tô Văn Sơn một khoản, ngày thể thành phố , dây buộc tóc tự nhiên là càng nhiều càng .

Vì cái , Tô Nhuyễn thức trắng một đêm, lúc trời tờ mờ sáng cô mới xong vải vụn mua về.

Hơn nữa dây buộc tóc tinh xảo hơn hôm qua nhiều, đính các loại hạt cườm nhỏ, nơ bướm, quả dâu tây nhỏ hoặc cỏ bốn lá các loại đồ trang trí.

Những thứ đối với cô mà đều là dễ như trở bàn tay, tuy rằng chậm hơn bản cơ bản một chút, nhưng một đêm cũng hơn một trăm cái, những cái cô định mang lên thành phố bán.

Tô Nhuyễn bỏ tất cả dây buộc tóc nhét một cái ba lô to, đó lên giường ngủ.

Lão thái thái quả nhiên sáng sớm về , thấy Tô Nhuyễn "ngủ nướng" cũng phá lệ gọi cô.

Buổi trưa dậy rửa mặt xong, Tô Nhuyễn vẫn giống như hôm qua đạp xe khỏi cửa, nghĩ thầm nếu Tô Văn Sơn thể xuất hiện muộn chút, cô chắc thể bán xấp xỉ hôm qua.

Nếu Tô Nhuyễn ý tưởng một cái một hào, một ngày một trăm cái, một tháng thể kiếm ba trăm của Hoắc, đoán chừng c.h.ế.t mất.

Quan trọng thứ hàm lượng kỹ thuật cao, thời đại dân vẫn giữ thói quen cực kỳ cần kiệm, ngay cả quần áo cũng là mua vải về tự may, huống hồ một cái dây buộc tóc.

Cho nên cũng chỉ là lúc mới xuất hiện ham của lạ thể bán vài ngày.

Chỉ là cô cũng ngờ hàng nhái nhanh như , đợi lúc cô đến tòa nhà bách hóa Phượng Hoàng, vị trí bày sạp hôm qua chiếm mất, một phụ nữ hơn năm mươi tuổi tươi chào mời khách, cũng lục tục đang mua.

Tô Nhuyễn , bà mới bán ba hào một cái, chỉ nhái, cuộc chiến về giá cũng trực tiếp dùng tới .

Cạn lời lắc đầu, hùa theo lung tung, đáng tiếc a, định lỗ vốn .

Tô Nhuyễn giận, buôn bán gặp chuyện quá bình thường. Cô tìm một chỗ trải sạp hàng .

Bên phụ nữ thấy mới cô chính là cô gái bán dây buộc tóc mà em chồng , lập tức như đ.á.n.h lôi đài cao giọng rao, "Dây buộc tóc đang thịnh hành ở miền Nam, ba hào một cái!"

Sạp hàng của hai cách xa, liếc mắt một cái là thể thấy dây buộc tóc sạp của Tô Nhuyễn rõ ràng hơn tinh xảo hơn.

Đối diện hiển nhiên là vội vàng tìm vải vụn , màu sắc già nua đơn điệu , mấy cái rõ ràng cũ, cái hoa mẫu đơn đỏ thẫm , rõ ràng là vỏ chăn đang thịnh hành trong huyện lúc bấy giờ, quen mắt lắm.

Rất nhanh bên phía Tô Nhuyễn đến hỏi giá, Tô Nhuyễn vẫn giống như hôm qua, ý định giảm giá.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-16.html.]

Trong lúc đó cũng vì bên rẻ mà chạy qua bên cạnh, nhưng đa phần nhanh đều sẽ chạy về.

Hàng hóa chỉ sợ so sánh, đồ giống thì so giá cả, giá cả khác cuối cùng vẫn là xem giá trị.

Nếu thực sự bỏ tiền mua, càng nguyện ý bỏ thêm một hào mua loại xinh sạp của Tô Nhuyễn.

Đương nhiên cũng sẽ vì giá cả của đối diện mà mặc cả với Tô Nhuyễn, mấy cô gái thể vì một cái dây buộc tóc rẻ hơn một hai hào mà cò kè mặc cả nửa tiếng đồng hồ, Tô Nhuyễn thực sự sợ cái , dù chính là một mực khẳng định trả giá.

"Cuối cùng chỉ còn chút thôi, hôm nay bán hết là bán nữa."

Nghe cô như , ít liền cảm giác cấp bách, những thiếu tiền liền bắt đầu chọn lựa, dây buộc tóc Tô Nhuyễn hầu như bao nhiêu cái giống hệt , sợ cái ưng ý chọn mất, lập tức liền móc tiền mua.

Người phụ nữ bên cạnh thấy , trực tiếp giảm xuống còn hai hào một cái, nhưng mua vẫn ít.

Mắt thấy dây buộc tóc sắp ế trong tay, so sánh với việc buôn bán hồng phát của Tô Nhuyễn, phụ nữ tức giận chỉ qua lải nhải, "Đều ngốc cả , một cái dây vải rách một cái dây chun, về nhà năm hào thể một đống, sáu hào một cái cũng mua, tiền nhiều chỗ tiêu ?"

Nói như quả thực ít chần chừ.

Tô Nhuyễn , "Quả thực cũng thể tự , sạp của bác đều là tự nhỉ."

Người còn chần chừ cái sạp của đối phương, đầu cái sạp của Tô Nhuyễn, ngược tiếp tục động thủ chọn lựa.

Tự và tự cũng sự khác biệt.

, "Quần áo đều thể mua vải tự may, còn thích bách hóa thương trường mua quần áo may sẵn chứ."

Những khác nghĩ , còn là cái lý , là vì , bỏ thêm chút tiền đương nhiên là đáng giá.

Người phụ nữ sợ là cũng ngờ bà vốn dĩ quấy nhiễu việc buôn bán của Tô Nhuyễn, kết quả ngược chút buôn bán ít ỏi sạp của chính bà cũng mất sạch.

với cái trình độ của bà , quả thực là thể tự .

Tô Nhuyễn đếm tiền đến vui quên trời đất, xem hôm nay hiển nhiên thể bán nhiều hơn hôm qua.

Cô đang vui vẻ giới thiệu cho bên cạnh, bỗng nhiên thấy một giọng chứa đầy sự tức giận, "Tô Nhuyễn!"

Tinh thần Tô Nhuyễn chấn động, đến !

Ngẩng đầu liền thấy đàn ông trung niên sầm mặt cách đó xa, đối phương dáng gầy gò, tướng mạo tuấn tú nho nhã, chải kiểu tóc ba bảy đang thịnh hành, sống mũi đeo một cặp kính gọng vàng, áo sơ mi trắng sạch sẽ cộng thêm quần tây, bộ dáng xứng với bốn chữ "nho nhã quân t.ử".

 

 

Loading...