Ngay lúc cô nhịn bỏ cuộc, Lộc Minh Sâm cuối cùng cũng mở miệng: "Con của mới ba tuổi, vợ ngất , còn cha ..."
Tô Nhuyễn lờ mờ hiểu chút suy nghĩ của Lộc Minh Sâm.
Nghe Lý Nhược Lan miêu tả thì tình cảm của Lộc Minh Sâm là Lâm Vi Vi và bố Lộc Mãn Tường , mà sự qua đời của Lâm Vi Vi, quan hệ lớn với sự hy sinh của bố .
Chuyện cũng trở thành một trong những tâm kết của Lộc Minh Sâm, bản c.h.ế.t, nhưng tổn thương khác.
Cho nên cứng rắn c.h.ặ.t đứt ràng buộc, chỉ là để bản thể vướng bận gì mà rời , đồng thời cũng để khác vì mà đau lòng khổ sở.
Tô Nhuyễn nhất thời chút đau lòng, con , thực một tấm lòng mềm yếu, nhưng nghĩ đến cách của , còn kiếp nhiều vì mà đau lòng như , nhịn nổi nóng.
"Cho nên?" Cô "bốp" một cái vỗ xuống, Lộc Minh Sâm đang chìm trong cảm xúc chán ghét bản giật ngẩng đầu lên.
Tô Nhuyễn lặng lẽ co ngón tay , cũng chút hổ, nhất thời tức giận, cũng chỗ, trực tiếp thuận tay vỗ luôn.
Rốt cuộc là luyện tập s.ú.n.g thật đạn thật, độ đàn hồi tồi.
"Con buồn thật đấy, để chúng đau lòng thể chọn đừng c.h.ế.t a!"
"Hoặc là c.h.ế.t, để chúng đau lòng, kẻ , loại thập ác bất xá !"
"Đảm bảo ăn kẹo đồng, chúng những đau lòng vì , còn vỗ tay khen , hoan hô nhảy nhót chứ!"
Lộc Minh Sâm nhất thời cứng họng.
Hỏa khí của Tô Nhuyễn thực sự bùng lên : "Anh chọn một nghề nghiệp vĩ đại như , như , để kính trọng , thích , cho khác nhớ thương , bản hòa thượng thì thôi , còn ép khác cũng vô tình vô nghĩa giống , thấy chính là ỷ việc thích , mới kiêng nể gì mà bắt nạt khác đúng ?"
"Hay là , lãnh đạo của , chiến hữu của , nhân dân bá tánh, đất nước nhiều như đều thể nhớ kỹ , duy chỉ chúng là thể, tư cách đó ?!"
Cô càng càng tức, trực tiếp đẩy một cái: "Vậy đối với như thế gì? Tại đến cứu ? Bây giờ dỗ dành gì?"
"Anh mau ! đảm bảo lập tức quên , bao giờ gặp nữa."
Dứt lời liền tức giận xoay đắp chăn ngủ.
Đợi nửa ngày, Lộc Minh Sâm tuy gì, nhưng cũng sấp đó rời .
Tô Nhuyễn lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, tâm kết hơn hai mươi năm dăm ba câu là thể giải khai, nhưng chịu một chút, chân thực lo lắng cho cô, luôn là một chút đổi.
Nghĩ đến đây, Tô Nhuyễn dậy tắt đèn, chủ động dựa , vén một góc chăn đắp giúp : "Không thì qua đây chút, em sợ."
Lộc Minh Sâm lẳng lặng xoay dậy, sang phòng bên cạnh.
Tô Nhuyễn còn tưởng giở tính nết , đang nghĩ xem , liền thấy ôm chăn qua đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-174.html.]
Lúc giũ chăn định xuống, Tô Nhuyễn càng nghĩ càng giận, một cước đá tới: "Nói một câu thì c.h.ế.t !"
Động tác của Lộc Minh Sâm cứng đờ, Tô Nhuyễn như chuyện gì thu chân về, bất giác co ngón chân , thật sự là quá đàn hồi.
Ừm, hết giận .
Ngày hôm ăn sáng xong, Tô Nhuyễn và Lộc Minh Sâm đến nhà họ Ngôn một chuyến .
Tuy Lý Nhược Lan bảo hai bọn họ ôn tập cho , nhưng xa một chuyến về, vẫn đến chào hỏi một tiếng, thuận tiện mang quà cho bọn họ.
Ngôn Thiếu Thời nhận chiếc đồng hồ điện t.ử màu xanh lam vui mừng nhảy cẫng lên: "A, chị, chị quá, em yêu chị!"
Đồng hồ điện t.ử đối với học sinh cấp hai thời đại vẫn coi là hàng xa xỉ, bốn năm mươi đồng một cái, hơn nữa kiểu dáng bán ở thành phố miền Bắc cũng đơn điệu, cái kiểu dáng mới lạ hơn nhiều.
Lý Nhược Lan sờ chuỗi hạt cổ tay trách móc: "Sao tốn kém thế, tốn ít tiền ?"
Tô Nhuyễn : "Một chiến hữu miền Nam của Minh Sâm mang đến, thứ ở miền Nam đắt ."
Chợ đầu mối hàng hóa nhỏ Nghĩa Ô vẫn luôn là nơi đồ đạc rẻ nhất cả nước, như cái đồng hồ điện t.ử của Ngôn Thiếu Thời, ở thành phố Đông Lâm bốn mươi đồng, nhưng ở bên đó chỉ mười mấy đồng.
Cô nhiều tiền, chỉ chọn mua mấy thứ rẻ tiền mới lạ, Ngôn Thành Nho là một cái kẹp cà vạt cá tính độc đáo, Ngôn Thiếu Dục là một chiếc đồng hồ kèm máy tính.
Hỏi đến Ngôn Thiếu Dục, Lý Nhược Lan thở dài: "Hôm qua trường nó khai giảng , từ sớm ."
Thấy bà mặt ủ mày chau, Tô Nhuyễn nghi hoặc: "Anh Thiếu Dục thế ạ?"
Ngôn Thiếu Thời thần bí : "Bạn gái con thích nhà chúng , hai họ thể sắp chia tay."
Tô Nhuyễn hiểu rõ, giả vờ hỏi: "Sao thế?"
"Không , chỉ Tiểu Trân đồng ý." Lý Nhược Lan dường như nghĩ thế nào cũng thông, "Nhà chúng rốt cuộc ? Chẳng lẽ là hôm đó chúng tiếp đãi con bé chu đáo chỗ nào?"
"Chắc là chê nhà chúng cảnh chứ, nhưng nhà xứng với nhà con bé là đủ mà."
Ngôn Thiếu Dục rõ ràng cái gì cũng với Lý Nhược Lan, ngược Ngôn Thành Nho dường như chút gì đó, vững vàng : "Được , đừng đoán nữa, chắc là hợp nhãn duyên thôi, Thiếu Dục cũng hai mươi hai , nếu nó cảm thấy hợp, thì chắc chắn lý do của nó."
Lý Nhược Lan : " đây thấy con buồn ? Bọn nó rốt cuộc còn trẻ, cái gì cũng hiểu, lỡ như vấn đề gì lớn, nó để bản chịu thiệt thòi , hai nhà kết ít nhiều cũng cần cọ xát mà."
Ngôn Thành Nho : "Nó chút năng lực phán đoán vẫn , bà đừng lo lắng vớ vẩn nữa."
Ngôn Thiếu Thời ngược vui vẻ: "Không đồng ý thì đồng ý, con thích bạn gái của con lắm."
Lý Nhược Lan trừng mắt : "Chỗ nào cũng mặt con, còn mau ôn tập bài vở, bài kiểm tra đầu năm ngày mai thành tích của con mà tụt lùi là tịch thu đồng hồ đấy."