Thập Niên 90: Quân Trưởng Cưng Vợ Lên Trời - Chương 253

Cập nhật lúc: 2026-04-16 13:22:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Nhuyễn các cô nghĩ như tiên trời đất , nhịn trừng mắt về phía chỗ các giáo quan nghỉ ngơi cách đó xa.

Bên Lộc Minh Sâm đang gì đó với các giáo quan, dường như chú ý tới cô, nhưng Tô Nhuyễn thấy mắt liếc về phía bên một cái, đó khóe miệng nhếch lên vô cùng rõ ràng.

Tô Nhuyễn:...

Đến bóng cây, Phong Cảnh Diệp từ trong túi xách lôi một túi nilon: "Đều mệt đúng ? Đến bổ sung chút đường nào."

Các nữ sinh đều tinh thần phấn chấn, vui vẻ : "Cảm ơn sư Phong."

Trương Thi Thi khi nhận kẹo, tán thán : "Oa, còn là kẹo sữa Đại Bạch Thố, sư đối với bọn em cũng quá ."

Kẹo sữa Đại Bạch Thố ở thời đại còn coi là loại kẹo khá xa xỉ, bình thường kẹo cứng trái cây hoan nghênh , hơn nữa Phong Cảnh Diệp phát cho nhiều như , thể là hào phóng, từ đó thể thấy điều kiện kinh tế của đối phương hẳn là .

Tô Nhuyễn thấy ánh mắt Trương Thi Thi Phong Cảnh Diệp nhiệt tình hơn ít.

Phong Cảnh Diệp lượt phát cho các nữ sinh, đến mặt bọn Tô Nhuyễn thì mấy Triệu Yến Yến đều hì hì đưa tay , Tô Nhuyễn cũng theo đông.

Kết quả Phong Cảnh Diệp đột nhiên dừng , từ trong túi móc thứ gì đó, Tô Nhuyễn còn phản ứng chuyện gì xảy , trong tay thêm mấy viên socola, ngón tay Phong Cảnh Diệp đặt lên môi hiệu im lặng, nhỏ giọng : "Cái nhiều, em và các bạn cùng phòng chia nhé."

Sự đối xử khác biệt rõ ràng , khiến Triệu Yến Yến kích động khoác tay Tô Nhuyễn lắc lắc, khi Phong Cảnh Diệp , cô nhỏ giọng : "Oa, sư Phong hình như thật sự đối xử với khác biệt đấy, theo đuổi ."

Tô Nhuyễn theo bản năng ngẩng đầu, quả nhiên thấy ánh mắt hổ báo của ai đó, mạc danh cảm thấy socola trong tay chút bỏng tay.

Cô vội vàng : "Chắc là do đó thấy tớ ngất xỉu nên mới chăm sóc trọng điểm thôi, chia cho các đấy."

Tuy nhiên Triệu Yến Yến chịu lấy nhiều, để cho Tô Nhuyễn hai viên.

Cách đó xa Trương Thi Thi dường như chú ý tới động tĩnh bên , bỗng nhiên sán gần : "Ơ, Tô Nhuyễn, của là socola?"

Phong Cảnh Diệp chu môi cố ý bất mãn : "Sư Phong cũng quá thiên vị , với giao tình của hai chúng , thế nào cũng nên cho em một viên chứ."

Phong Cảnh Diệp , móc trong túi một cái, một viên đưa cho cô : "Được, chỉ còn viên thôi, cho em."

Trương Thi Thi vui vẻ nhảy cẫng lên, giọng điệu vô cùng vui tươi: "Cảm ơn sư Phong!"

Phong Cảnh Diệp nhạt một cái, cúi đầu Tô Nhuyễn: "Sao ăn, thích ?"

Tô Nhuyễn đang định chuyện, liền thấy tiếng còi vang lên, vội vàng dậy chạy tập hợp.

Sau đó phát hiện, nghỉ ngơi mười lăm phút xong, tâm trạng của giáo quan Lộc hình như lắm.

Ánh mắt nhàn nhạt quét qua các nữ sinh trong hàng ngũ, thấy phần lớn trong miệng họ vẫn còn đang ngậm kẹo.

"Ngon ?" Anh lơ đãng hỏi.

Các nữ sinh hi hi ha ha : "Ngon ạ!"

Lộc Minh Sâm : "Vốn còn nghĩ các em mệt chúng tập chút gì đó nhẹ nhàng, bây giờ năng lượng bổ sung đầy đủ thì chúng tập cường độ cao nhé, nào, luyện tập đá chân nghiêm!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-253.html.]

"A " Mọi lập tức kêu than một trận, nam sinh : "Nữ sinh ăn kẹo , bọn em ăn?"

Lộc Minh Sâm : "Vậy các tìm sư của các , hỏi tại chỉ cho nữ sinh cho nam sinh, đây là keo kiệt, là tác phong vấn đề."

Tô Nhuyễn:...

Màn " " , cũng còn ai bằng.

"Được , nghiêm "

Khẩu lệnh của Lộc Minh Sâm , đồng loạt đá chân, ngược nhanh chậm chỉnh sửa từng hàng một, các bạn học đều mệt bở tai.

Tô Nhuyễn nhân cơ hội hạ chân xuống, từ trong túi móc hai viên socola ngoan ngoãn đặt lòng bàn tay , Lộc Minh Sâm lúc mới liếc xéo cô một cái, hài lòng .

Tâm trạng giáo quan Lộc mây đen chuyển sang trời quang, việc huấn luyện của nhẹ nhàng vui vẻ trở .

Cũng may đó Phong Cảnh Diệp chắc là việc , Tô Nhuyễn cơ hội gặp , thuận lợi kết thúc một ngày quân huấn.

Sáng sớm hôm , bên ngoài lất phất mưa phùn, dự báo thời tiết mưa đến mưa to, nội dung quân huấn đổi thành sắp xếp nội vụ.

Mọi nhịn hoan hô nhảy nhót.

Sau khi nhận thông báo của sư tỷ, Triệu Yến Yến ngóng ít tin vỉa hè: "Quân huấn nội vụ xong, sẽ kiểm tra định kỳ, khó nhất là khoản gấp chăn thành miếng đậu phụ."

"Tớ sư tỷ khóa , cái chăn may mắn giáo quan chọn mẫu, là dễ gấp nhất, đều giáo quan ép phẳng , hoặc dứt khoát cất đắp."

"Dù quân huấn cũng chẳng còn mấy ngày, tạm bợ đắp cái chăn lông gì đó, đợi quân huấn xong dỡ ."

Tô Nhuyễn đầu tiên miếng đậu phụ thường thấy quý giá như .

Lý Quyên kích động: "Vậy chăn của tớ chẳng dễ chọn ?"

giường gần cửa, quả thực là dễ chọn nhất, Triệu Yến Yến ngủ đối diện cô : "Tớ thấy tớ khả năng hơn."

Giáo quan còn tới, hai họ tranh .

Chẳng bao lâu hành lang truyền đến tiếng bước chân, Triệu Yến Yến thò đầu : "Tới !"

Rất nhanh cửa ký túc xá gõ vang, Triệu Yến Yến mở cửa, Lộc Minh Sâm và sư tỷ phụ đạo viên tạm thời ở cửa.

Bọn Tô Nhuyễn đều thẳng tắp bên giường của : "Chào giáo quan!"

Lộc Minh Sâm gật đầu , ánh mắt quét qua tám cái giường, các bạn cùng phòng đều tha thiết , hy vọng chăn của chọn mẫu.

Lộc Minh Sâm một vòng, dừng giường Tô Nhuyễn, dường như quan sát kỹ càng giường chiếu của cô một lượt mới chỉ chỉ chăn của cô : "Của em?"

 

 

Loading...