Thập Niên 90: Quân Trưởng Cưng Vợ Lên Trời - Chương 27
Cập nhật lúc: 2026-04-16 13:15:27
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Xe buýt nữa khởi động rời , Tô Nhuyễn cũng xoắn xuýt nữa, thẳng đến nhà khách định .
Kiếp cô và Hoắc Hướng Dương khéo mở cửa hàng quần áo ở gần đây, đối với khu cũng coi như quen thuộc.
Bỏ mười đồng thủ tục nhận phòng xong, thời gian, hơn ba giờ, cách giờ các giáo viên tan tầm còn một thời gian, Tô Nhuyễn liền thẳng đến ngõ Kim Ngân.
Hiếm khi đến thành phố một chuyến, cô một chút thời gian cũng nỡ lãng phí. Cô nhanh ch.óng tích cóp một ít tiền vốn, ngoại trừ nuôi sống bản , cô còn nhớ thương tình hình thị trường chứng khoán cuối năm nay.
Cuối năm 90, thị trường chứng khoán sẽ mở thị trường giá lên kéo dài một năm rưỡi, cô bắt kịp một đợt, tiền vốn trong tay tự nhiên là càng nhiều càng .
Ngõ Kim Ngân là một con ngõ tràn ngập các xưởng gia công trang sức.
Khác với đời thích đến trung tâm thương mại mua trang sức, hiện giờ còn ít trong tay giữ những món đồ cũ, thích nung chảy đ.á.n.h , thế là những nơi như ngõ Kim Ngân.
Tô Nhuyễn định mua chút dụng cụ và vật liệu ở đây.
Dây buộc tóc ruột già tuy đơn giản, nhưng lợi nhuận nhỏ, nhái cũng dễ dàng, đồ trang sức nhỏ thì khác. Vừa khéo lúc các thành phố phương Bắc đối với thương hiệu cũng để ý như , cô giai đoạn đầu thể dựa thủ công kiếm một khoản, đợi vốn đủ , sẽ đăng ký nhãn hiệu thương hiệu.
Vì là đồ bày vỉa hè, cô mua đều là dây đồng mạ vàng mạ bạc, những vật liệu rẻ tiền . Đắt nhất chính là bộ dụng cụ chế tác cơ bản , tốn gần một trăm, đó đến sạp hàng đầu ngõ chọn một ít dây chuyền, vòng tay xâu bằng các loại hạt nhựa màu sắc sặc sỡ cho các cô gái chơi.
Trước khi rời , cô thấy một chuỗi hạt Phật bằng gỗ, một đồng một chuỗi, đương nhiên hàng gì, nhưng sờ sờ cổ tay trống trơn, cô vẫn mua.
Có còn hơn .
Một túi đồ nhỏ xíu tiêu tốn của cô hơn một trăm năm mươi đồng, lúc cô đặc biệt nhớ nhung Taobao.
Hoặc nếu là ở chợ hàng nhỏ Nghĩa Ô, dụng cụ cộng thêm mấy thứ linh tinh , ước chừng tốn đến sáu bảy mươi đồng, hơn nữa kiểu dáng còn thể nhiều và hơn.
Đáng tiếc cô bây giờ thời gian để lãng phí, chỉ thể đợi cuối năm cô Thân Thị, xem thể đường vòng đến Nghĩa Ô nhập một lô hàng về .
Mua đồ xong gần năm giờ, Tô Nhuyễn thẳng đến khu tập thể giáo viên trường cấp 3 Đông Lâm.
Khu tập thể cách trường học chỉ một con đường, đều là những tòa nhà lầu sáu tầng màu trắng xám mới tinh. Tô Nhuyễn tiểu khu, đúng lúc tan học, đập mắt đều là học sinh mặc đồng phục đeo cặp sách.
Tô Nhuyễn tìm tòa nhà của Lý Nhược Lan, lẳng lặng đợi ở cửa đơn nguyên. Một lát liền thấy một thiếu niên mười ba mười bốn tuổi cùng bạn học tan học trở về.
Giọng điệu của thiếu niên vô cùng vui vẻ: "Lát nữa đến nhà tớ chơi Contra!"
Bạn học của chút rục rịch: "Mẹ cho chơi ?"
Thiếu niên vẻ mặt vui mừng: "Mẹ tớ học tập nhà, sáng ngày mới về cơ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-27.html.]
Tô Nhuyễn cái vẻ đắc ý " tớ nhà" của thiếu niên, khỏi nở nụ . Tuy non nớt hơn nhiều, cô vẫn nhận thiếu niên chính là em trai cùng khác cha Ngôn Thiếu Thời, so với hai mươi năm , tính cách của dường như cũng đổi mấy.
Kiếp lúc cô bệnh, Ngôn Thiếu Thời luôn cùng Lý Nhược Lan đến thăm cô. Ban đầu cô đối với đứa em trai đột nhiên xuất hiện còn chút tự nhiên, dù vết xe đổ của mấy chị em nhà họ Tô, cô dường như giỏi chung sống với chị em.
Thế nhưng đối phương gần ba mươi tuổi , vẫn là tâm tính thiếu niên, quen thuộc nhanh. Dùng lời của , đó là tiếng gọi của huyết thống, thấy cô liền cảm thấy thiết, từ nhỏ một chị, trai cứ đ.á.n.h .
Lúc đến chuyện tuy là oán giận, nhưng giọng điệu thiết, hiển nhiên chung sống với trai tệ.
Tô Nhuyễn đang nghĩ ngợi, liền thấy lưng thiếu niên một thanh niên dáng thon dài, tướng mạo tuấn nhã chậm rãi tới, mỉm mở miệng: "Mẹ ở nhà, còn đây."
Biểu cảm thiếu niên đổi, đầu thấy thanh niên giọng điệu cũng trở nên kinh hoàng: "Anh, về ?"
Thanh niên hẳn chính là trai Ngôn Thiếu Dục mà Ngôn Thiếu Thời thường đ.á.n.h .
Biểu cảm mỉm của Ngôn Thiếu Dục đổi, đáy mắt lộ vẻ nguy hiểm: "Mẹ đặc biệt dặn dò, bảo về trông chừng em, bài tập xong ? Em gì?"
"A! Không, , thể đối xử với em như ..." Ngôn Thiếu Thời lao tới ôm eo thanh niên nũng, thanh niên vỗ một cái gáy.
Tô Nhuyễn xoay rời , quả nhiên vẫn là đừng tùy tiện quấy rầy cuộc sống của bọn họ thì hơn.
Ngôn Thiếu Dục nghi hoặc bóng lưng cô gái cách đó xa, Ngôn Thiếu Thời chú ý tới thần sắc của : "Anh?"
Ngôn Thiếu Dục hồn, : "Không việc gì."
Biết Lý Nhược Lan nhà, Tô Nhuyễn liền về nhà khách chuyên tâm công tác chuẩn cho việc bày sạp ngày mai.
Nhà khách nhỏ mười đồng diện tích lớn, tổng cộng cũng chỉ bảy tám mét vuông, một cái giường một cái bàn là chật ních.
Tô Nhuyễn sắp xếp vật liệu mua về, chuẩn bông tai.
Để tiết kiệm chi phí ở mức tối đa, tăng tốc độ chế tác, Tô Nhuyễn trực tiếp chọn loại bông tai móc câu cần hàn và cắt.
Chỉ cần dùng đến kìm là , còn dựa hoa văn.
Về phương diện Tô Nhuyễn vẫn vô cùng tự tin, so với những kiểu khuyên tai vòng vàng, vòng bạc, ngọc trai hoặc đá quý hạt nhỏ đầy đường hiện nay, kiểu dáng bông tai móc câu phong phú hơn nhiều.
Cho dù là một kiểu cơ bản, ở cái thời đại bảo thủ cũng đủ mới mẻ độc đáo.
Dùng dây đồng mạ vàng hoặc mạ bạc uốn thành một cái móc tai đơn giản, đó xâu các loại hạt nhựa mua về thành đủ loại hoa văn: hoa mai, móng mèo, cỏ bốn lá vân vân, cuối cùng treo những hoa văn nhỏ móc tai là xong.