Nghĩ thông suốt điểm , Tô Thanh Thanh đảo mắt, con đường như cũng chỉ một Tô Nhuyễn cô .
Thấy ba con nhà họ Hoắc , Tô Thanh Thanh : "Chúng cũng thuê hai quân nhân xuất ngũ thương tật."
Mẹ Hoắc lập tức : "Chỗ chúng thiếu , thuê gì?"
Trong mắt Hoắc, chẳng chỉ là một cái cửa hàng nhỏ xíu, trong nhà hết là , thuê chẳng là tiêu tiền hoang phí ?
Tô Thanh Thanh : "Chúng vốn dĩ cũng thuê mà, Hướng Dương ca quanh năm miền Nam nhập hàng ?"
"Con thấy Hướng Mỹ đông là luống cuống, vệ sinh nặng thì là nhẹ, như chắc chắn lỡ việc, sức khỏe , cũng chỉ là hai ngày nay qua đây giúp đỡ một chút thôi, vẫn nên ở nhà hưởng phúc."
Sắc mặt Hoắc Hướng Mỹ chút , ý của chị là chê cô trốn việc? Mẹ Hoắc cũng nhíu mày, cho bà thu tiền? Vậy Tô Thanh Thanh lén giấu tiền thì thế nào?
Tô Thanh Thanh vẫn tiếp tục: "Còn về Tiểu Liên, cô mới mất con, cô cũng nên tĩnh dưỡng nhiều ? Cũng thể để con chứ?"
Cô sờ sờ bụng : "Thêm hai tháng nữa là em bé sẽ quấy , cháu đích tôn của Hoắc gia đấy, con cũng chú ý một chút."
Tiểu Liên sắc mặt trắng bệch, khiếp nhược : "Em thể , sức khỏe em , cần tĩnh dưỡng."
Tô Thanh Thanh thản nhiên : "Cho dù cần tĩnh dưỡng thì một cô cũng , hôm nay cũng thấy đấy, cho dù khách ít một nửa, một Tiểu Liên chắc chắn cũng xoay sở nổi."
"Nói chừng lúc chạy lấy cái áo, đồ đằng trộm mất , trong cửa hàng ít nhất hai trông coi chứ?"
Nói , chính là thuê .
Mẹ Hoắc cứ cảm thấy thoải mái, cửa hàng mở, tuy rằng buôn bán hai ngày, nhưng ai bắt đầu thuê , hơn nữa, bụng to thì , chẳng là lấy quần áo cho , thu tiền thôi , thể mệt đến mức nào chứ, Tô Thanh Thanh bày cái vẻ thiếu phu nhân thế .
Tô Thanh Thanh còn lời để : "Hơn nữa chúng thuê quân nhân thương tật thì cũng thể lên báo , cái đó còn tiết kiệm tiền hơn quảng cáo nhiều."
Mẹ Hoắc thấy bài báo về Tô Nhuyễn tờ Đô Thị Báo, khỏi chút động lòng, đến tuyên truyền , nếu thể lên báo, đến lúc đó gửi về quê, để những kẻ lén lút nhạo nhà bà đều mở to mắt mà , ghen tị c.h.ế.t bọn họ.
Tiểu Liên nhỏ giọng : "Chúng bán đồ nữ, thuê đàn ông tiện lắm nhỉ?"
Tô Thanh Thanh khựng , liếc xéo cô một cái : "Ai quân nhân cứ là nam, cô nữ binh ?"
"Huống hồ, quân nhân thương tật chỉ là một cách thôi, nhà quân nhân của những quân nhân hy sinh cũng mà."
Tiểu Liên theo bản năng c.ắ.n c.ắ.n môi, sợ hãi dám nữa.
Hoắc Hướng Dương cô một cái, thở dài : "Thanh Thanh, Tiểu Liên cô sách mấy ngày, từng khỏi huyện thành, em kiên nhẫn với cô một chút."
Nếu thật sự đơn thuần vô tri thì sẽ Yến Thị nhường Hoắc gia, lôi kéo gã khách sạn gì đó ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-310.html.]
Nói cái gì mà chồng quá cố giỗ trăm ngày tiện ở trong nhà, ha ha, coi cô là kẻ ngốc chắc, Trương Tiểu Liên cô nếu thật sự tình cảm thắm thiết với chồng quá cố, sẽ chân c.h.ế.t, chân liền theo bọn họ ngoài?
Cuộc điện thoại là ngẫu nhiên gọi đến chỗ cô ? Còn đổ vạ chuyện sảy t.h.a.i lên đầu cô , lợi dụng sự áy náy của Hoắc Hướng Dương để ăn vạ .
Có điều dáng vẻ của Hoắc Hướng Dương, Tô Thanh Thanh cũng vạch trần, tạm thời đuổi , cô mới sẽ ngu đến mức cho Hoắc Hướng Dương Tiểu Liên ý với gã .
Tô Thanh Thanh mật khoác tay Hoắc Hướng Dương nũng: "Ui da, em mất kiên nhẫn, chỉ là cũng mà, m.a.n.g t.h.a.i cảm xúc luôn định."
"Tiểu Liên xin nhé, thật sự ý ghét bỏ cô."
Tiểu Liên thấy cô năm bảy lượt nhắc đến đứa bé, hốc mắt rốt cuộc đỏ lên.
Hoắc Hướng Dương thở dài, ở nơi Tô Thanh Thanh thấy áy náy Tiểu Liên.
Tiểu Liên cố tỏ kiên cường cúi đầu nữa.
Mẹ Hoắc thu hết chuyện trong mắt, gì, chỉ hỏi Tô Thanh Thanh: "Vậy con định lên báo thế nào? Chúng cũng tiện tìm Tô Nhuyễn nhỉ?"
Tô Thanh Thanh nhíu mày : "Đừng tìm nó nữa, ở bệnh viện ghét bỏ còn đủ rõ ràng ? Cứ coi như họ hàng ." Cô hừ một tiếng: "Không nó chúng còn tìm chắc?"
Hoắc Hướng Dương vuốt lưng cô giúp cô thuận khí: "Biết , tìm cô , em cũng đừng giận, em cách gì?"
Tô Thanh Thanh đắc ý hất cằm, chỉ điện thoại liên hệ báo : "Đây chẳng là sẵn ?"
"Đến lúc đó gọi điện cho tòa soạn, hoặc trực tiếp qua đó, cứ thấy bài báo , cũng góp một phần sức, nhưng quen nhà quân nhân, hy vọng đăng báo tuyển dụng, rõ điều kiện, đăng địa chỉ lên. Không chỉ nhà quân nhân quan tâm, chừng thu hút sự chú ý của tờ báo nào đó thì ?"
Mắt Hoắc Hướng Dương sáng lên: "Thanh Thanh, em thật thông minh."
Tô Thanh Thanh dựa gã : "Biết em chứ gì, em thể giúp nhiều lắm đấy."
Mẹ Hoắc cũng híp mắt khen: "Thanh Thanh đúng là giỏi giang."
...
Giữa tháng mười hai trời tối sớm, bảy giờ rưỡi các cửa hàng bên ngoài lục tục đóng cửa, nhà họ Hoắc cũng thu dọn chuẩn về nhà.
Chỗ họ ở tuy xa, nhưng xe buýt cũng mất ba bốn trạm.
Hoắc Hướng Dương kéo cửa cuốn xuống, nắm tay Tô Thanh Thanh hai bước thì đụng nhóm Tô Nhuyễn, giữa đầy đường áo bông và áo khoác quân đội cồng kềnh, chỉ cô mặc một chiếc áo lông vũ màu đỏ nhẹ nhàng, khiến liếc mắt một cái là chú ý tới.