Thập Niên 90: Quân Trưởng Cưng Vợ Lên Trời - Chương 313

Cập nhật lúc: 2026-04-16 13:23:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mọi hiểu rõ, cách đến lúc bọn họ nhiệm vụ càng ngày càng gần, hai vợ chồng tự nhiên chút lời riêng tư.

Lúc Lộc Minh Sâm đến hậu trường, Tô Nhuyễn mới xuống, thấy thì sửng sốt một chút, nhanh ch.óng : "Chờ chút, màn tạ mạc cuối cùng , bảy tám phút là xong."

“Thiếu nữ Thiên Trúc” của khoa tiếng Anh là tiết mục áp ch.ót, đó là bốn dẫn chương trình cùng lên đài, dẫn dắt tất cả các bạn sinh viên biểu diễn tiết mục tạ mạc trong bài hát “Đêm nay khó quên”.

Tô Nhuyễn ngay cả quần áo cũng kịp , liền lên dẫn chương trình, cũng may bộ quần áo bản lộng lẫy, các bạn sinh viên đài cũng mặc đủ loại trang phục sân khấu, ngược cũng bổ sung cho .

Sau khi tạ mạc xong, Tô Nhuyễn chạy thẳng về phía Lộc Minh Sâm, Lộc Minh Sâm giũ chiếc áo khoác quân đội vắt tay khoác lên cô, đưa tay sờ sờ cánh tay trần của cô: "Lạnh ?"

Cánh tay lạnh lẽo bàn tay to nóng hổi của bỏng, khỏi rùng một cái, lúc biểu diễn cảm thấy, lúc mới nhận cái lạnh ập đến.

Tô Nhuyễn quấn c.h.ặ.t áo khoác: "Anh đợi em, em quần áo."

Lộc Minh Sâm ít mặc trang phục sân khấu run rẩy ngoài: "Đi ?"

"Nhà vệ sinh."

Phòng đồ phía lễ đường lúc chắc chắn chật ních , Tô Nhuyễn lãng phí thời gian, định nhà vệ sinh một chút.

Lộc Minh Sâm nhíu mày: "Lạnh quá, ngoài xe ."

"Xe lái ?"

"Ừ, tối nay cổng lớn cấm."

Có chỗ thoải mái, Tô Nhuyễn tự nhiên sẽ chịu khổ, cô cứ thế quấn áo khoác quân đội của Lộc Minh Sâm chạy lấy túi đựng quần áo của , chào hỏi với Minh Kiều Kiều một tiếng theo Lộc Minh Sâm ngoài.

Ra khỏi cửa quả nhiên một chiếc xe đậu ở đó, Tô Nhuyễn đang định leo ghế , Lộc Minh Sâm mở cửa ghế phụ: "Hay là về nhà , nếu tối om om em chắc thấy, lát nữa là về đến nhà ."

Tô Nhuyễn nghĩ cũng , kính ô tô bây giờ thể thấy bên trong, cô quần áo xe tắt đèn, còn cảm giác an .

xe cũng ấm, về nhà cũng như , thế là Tô Nhuyễn lên ghế phụ.

Xe chạy một mạch như bay, Tô Nhuyễn tự tháo khăn voan và mạng che mặt, đầu thấy Lộc Minh Sâm thần sắc nghiêm túc: "Sao thế? Nhiệm vụ khá phiền phức ?"

Lộc Minh Sâm : "Cũng tàm tạm, ở nhà em nếu chuyện gì rắc rối thì gọi điện cho Tôn Siêu hoặc Cao Phong đều , điện thoại em đều đấy."

Tô Nhuyễn buồn bực : "Vâng, ."

Lộc Minh Sâm dặn dò: " ở nhà em cứ ở trường , cũng tiện hơn một chút."

Tô Nhuyễn gì: "Bao giờ các xuất phát?"

"Sáng sớm mai."

Tô Nhuyễn bao giờ cảm thấy thời gian quý giá như , cô nhịn đưa tay túm lấy vạt áo Lộc Minh Sâm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-313.html.]

Lộc Minh Sâm khựng , nữa đạp chân ga.

Bốn mươi phút , bọn họ về đến khu gia thuộc quân khu, bởi vì chỗ gần nơi Lộc Minh Sâm nhiệm vụ hơn, Tô Nhuyễn cũng vất vả bôn ba.

Về đến nhà cô còn tưởng sẽ lạnh, dù nhà trệt đều lò sưởi, ngờ bên trong mà còn khá ấm áp.

Mới phát hiện chính giữa phòng đặt một cái lò sắt, ống khói thô to từ cửa thoát khói của lò kéo dài tận ngoài nhà, đóng vai trò như ống sưởi.

Tô Nhuyễn xách ấm nhôm lên, dùng móc sắt móc vòng lò sắt lên xem thử, thấy than lửa đang cháy vượng: "Anh về qua ?"

"Không, chào hỏi với cần vụ binh."

Cần vụ binh hiển nhiên chu đáo, trong cái hót rác bên cạnh còn để một hót than, đủ cho bọn họ đốt một đêm.

Tô Nhuyễn đưa tay hơ lửa nhịn hạnh phúc than thở một tiếng: "Ấm quá ."

Lộc Minh Sâm : "Lạnh ?"

Nói xong, cô Lộc Minh Sâm, ám chỉ ngoài một chút, cô quần áo .

Lộc Minh Sâm đầu dứt khoát về phía cửa, Tô Nhuyễn tưởng ngoài, liền cầm túi đựng quần áo của cô đến bên giường, thế nhưng cô lôi quần áo , vẫn thấy tiếng mở cửa, nghi hoặc đầu .

Kết quả liền cảm thấy cổ tay căng thẳng, Lộc Minh Sâm từ lúc nào tới lưng cô, Tô Nhuyễn lực đạo của kéo xoay , trực tiếp nhào lòng .

Thế nhưng Lộc Minh Sâm dường như còn chê đủ, vặn ngược cánh tay cô, cũng dùng lực thế nào, Tô Nhuyễn buộc kiễng chân lên, cằm nâng cao.

Tình cảnh giống hệt đầu tiên bọn họ hôn , chỉ là lúc đó dì Phúc bọn họ, mà ai đến cứu cô, Tô Nhuyễn cảm giác thật sự sắp xé nát ăn sạch .

Áo khoác quân đội của Lộc Minh Sâm cô mặc rộng, cũng cài cúc, chỉ luôn khép hờ, nay vặn cánh tay, áo khoác tự động mở , cả Tô Nhuyễn như tự dâng đến trong lòng , những tua rua bộ vũ y màu vàng non run rẩy dựa quân phục màu xanh của , chút ch.ói mắt.

Yết hầu Lộc Minh Sâm lăn lộn, bàn tay to lớn khác chậm rãi xuyên qua những tua rua đung đưa phủ lên eo cô, giọng khàn khàn: "Còn lạnh ?"

Lòng bàn tay vì quanh năm huấn luyện nên vết chai dày, khoảnh khắc dán lên làn da trần trụi lạnh lẽo của cô, Tô Nhuyễn chỉ cảm thấy dường như ngọn lửa từ nơi tiếp xúc lan .

Hơi thở của Lộc Minh Sâm dần dần nặng nề, giọng cũng khàn hơn: "Còn lạnh ?" Anh tiếp tục hỏi, bàn tay nóng hổi bắt đầu di chuyển eo cô.

Nơi qua phảng phất mang theo ma lực bá đạo, rút tất cả sức lực của Tô Nhuyễn.

Đợi cánh tay đang vặn tay cô buông lỏng, Tô Nhuyễn liền mềm nhũn ngã lòng , Lộc Minh Sâm cúi đầu bên tai cô khàn giọng khẽ: "Lạnh thế ?"

Tô Nhuyễn hậm hực nghiêng đầu c.ắ.n một cái lên cổ .

Thân thể Lộc Minh Sâm cứng đờ, đó dùng tư thái hung hãn hơn c.ắ.n trả ...

Tô Nhuyễn chỗ thể trốn, cũng vô lực giãy giụa, thế nhưng ngay lúc cô tưởng rằng sẽ ăn sạch sẽ, Lộc Minh Sâm vẫn luôn động tác tiến thêm một bước.

 

 

Loading...