Thập Niên 90: Quân Trưởng Cưng Vợ Lên Trời - Chương 32

Cập nhật lúc: 2026-04-16 13:15:32
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Vừa kiểm tra xong, đang đợi kết quả." Giọng điệu Hoắc Hướng Dương cũng ôn hòa, "Sao em ở đây."

"Em, em đến từ hôn." Tô Thanh Thanh sa sút , "Anh Hướng Dương, em hối hận ..."

"Lúc đầu Lộc Minh Sâm liệt, chị em gả, đến sưng cả mắt, nhưng bác cả em cứ chịu nhả . Em thấy chị em đáng thương quá, nhớ tới chị đối xử với em như , em liền đành lòng, sự kích động liền nguyện ý chị gả qua..."

"Nhìn dáng vẻ vui mừng của chị em, em cảm thấy đáng giá."

Tô Nhuyễn:...

"Em vẫn luôn cảm thấy em đúng, dù em cũng từng nghĩ thể gả cho thích, nhưng mặt em, sắp trở thành rể của em, em cam lòng..."

Tô Thanh Thanh bỗng nhiên lên: "Anh Hướng Dương, ưu tú như , em bao giờ dám nghĩ tới, nhưng mặt em, sắp trở thành rể của em, em cam lòng..."

"Em thích lâu như ... Anh Hướng Dương, em bỉ ổi , em hối hận thế chị em ..."

Hoắc Hướng Dương dường như ngờ Tô Thanh Thanh thích như , nhất thời chút tay chân luống cuống: "Không, thể, em, em chỉ là quá lương thiện thôi."

" em bây giờ cách nào lương thiện nữa." Tô Thanh Thanh đến cực kỳ đáng thương, "Anh Hướng Dương, nếu, nếu em từ hôn sẽ thích em chứ?"

Hoắc Hướng Dương chần chờ: " và Tô Nhuyễn..."

Tô Thanh Thanh kiên cường lau nước mắt : "Vậy em sẽ từ hôn nữa, nếu , em gả cho ai cũng giống , ít nhất gả cho Lộc Minh Sâm, tâm của em đều thể giữ ..."

"Em chúc và chị em vĩnh viễn hạnh phúc..." Nói như , giọng điệu nghẹn ngào như mất thứ trân quý nhất, đến sắp ngất .

Tô Nhuyễn:...

Tô Nhuyễn ngấy đến chịu , nghĩ đến việc Tô Thanh Thanh mang một linh hồn hơn bốn mươi tuổi giả tiểu bạch hoa Quỳnh Dao, cô nổi hết cả da gà da vịt.

Ngược thanh niên xe lăn bên cạnh đến say sưa ngon lành.

Xác định âm mưu gì, chỉ là đơn thuần quyến rũ xong, Tô Nhuyễn liền xoay rời .

Thanh niên xe lăn phía quả nhiên cũng theo, Tô Nhuyễn nhíu mày, đang nghĩ biểu đạt sự từ chối, liền thấy thanh niên mặt b.úng sữa chui từ , vẻ mặt thán phục: "Lão đại, Tô Thanh Thanh gả cho mà là để giữ gìn tâm vì đàn ông khác?!"

Tô Nhuyễn:???!

Tô Nhuyễn chớp chớp mắt, thanh niên xe lăn, mặt trái đối phương vẫn đắp gạc, nhưng trong đôi mắt phượng hẹp dài tràn đầy hứng thú, hiển nhiên là đang đợi cô mở miệng.

Tô Nhuyễn cẩn thận kiểm chứng: "Lộc Minh Sâm?"

Lộc Minh Sâm chậc một tiếng, dường như chút bất mãn: "Em gái bông gòn."

Tô Nhuyễn:...

Hồi nhỏ gọi cô như , cô gọi là gì nhỉ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-32.html.]

Ồ, trai bảo bối.

Bởi vì Lộc Minh Sâm Sâm nghĩa là bảo bối.

Tô Nhuyễn sự mong đợi như trò đùa dai trong đôi mắt , trong lòng nghẹn, đây là Thượng tướng Lộc dũng thần võ, trầm đáng tin cậy trong miệng Bùi Trí Minh?!

Hơn nữa, cái bộ dạng chán đời ở chỗ nào?

Nhớ tới Bùi Trí Minh, Tô Nhuyễn mạnh mẽ ngẩng đầu về phía thanh niên mặt b.úng sữa đang đẩy xe lăn .

Cuối cùng cũng tại quen mặt , cũng trách Tô Nhuyễn nhận , kiếp lúc cô gặp Bùi Trí Minh, đối phương làn da màu đồng cổ, tính cách trầm mặc ít , chỉ khi nhắc tới lão đại hy sinh của thì lời mới nhiều hơn một chút.

Kiếp Tô Nhuyễn và Lộc Minh Sâm tổng cộng chỉ ba giao thoa:

Lần thứ nhất, chính là nhà họ Lộc cầu hôn , kết thúc bằng việc cô gả cho Hoắc Hướng Dương, hai thậm chí còn gặp mặt.

Lần thứ hai, là cô mở công ty rắn độc địa phương tống tiền thành gặp bắt cóc, đúng lúc gặp Lộc Minh Sâm nghỉ phép ngang qua, tay cứu cô, nhưng lúc đó cô mất ý thức, mãi đến khi nhận di thư của , mới ân nhân cứu mạng của cô là .

, cuối cùng, chính là nhận di thư và một khoản di sản lớn của .

Trong di thư của rõ ràng, vì từng cứu cô một mạng, cho nên tới cậy ân báo đáp.

Năm 98, một ngàn vạn tiền nhỏ, cô hiểu tại đưa tiền cho cô, bọn họ cùng lắm cũng chỉ là bạn chơi thuở nhỏ mà thôi.

"Bởi vì còn khác nữa." Lúc đó Bùi Trí Minh mang di thư và di sản tới .

"Cái đám hút m.á.u đen tối nhà họ Lộc lão đại đều nhận, chúng mỗi nhiệm vụ di thư, lão đại đều để ."

Người quân nhân ít trong giọng điệu tràn đầy bi thương: "Mãi đến khi cứu cô, mới bắt đầu cho cô, cô là một đáng tin cậy."

"Phần lớn quyên góp , còn , một phần ba cô thể tự dùng, còn lão đại hy vọng thể dùng để mở cái xưởng gì đó, an trí cho những em giải ngũ vì thương của chúng , chăm sóc con cái của những em hy sinh."

"Đám chúng cả đời chỉ đ.á.n.h trận, tiền ở trong tay chúng là c.h.ế.t, đoán chừng mấy năm là tiêu sạch, hy vọng cô sẽ phụ sự kỳ vọng của lão đại chúng ."

Tô Nhuyễn từ chối, cho dù ân nhân cứu mạng, chỉ vì mục đích của , cô cũng sẽ từ chối.

Rất nhanh cô theo di chí của Lộc Minh Sâm mở công ty bảo vệ, đồng thời thành lập quỹ từ thiện chuyên chăm sóc con cái liệt sĩ.

Thực lúc bắt đầu vô cùng gian nan, lúc đó cô cùng lắm là từng mở cửa hàng quần áo, vì phản kháng nhà họ Hoắc mà ăn cả ngã về hùa theo đầu tư bất động sản, còn gặp sự cản trở của rắn độc địa phương.

Đối với công ty bảo vệ, quỹ từ thiện càng là hai mắt tối thui, cái gì cũng hiểu.

con cô bướng bỉnh, nhận định là sống c.h.ế.t đến cùng, vô luận thế nào cũng cho .

Bùi Trí Minh lúc đầu là giám sát cô, về hai trở thành bạn bè, sẽ nhiều hơn một chút về chuyện của Lộc Minh Sâm.

 

 

Loading...