Thập Niên 90: Quân Trưởng Cưng Vợ Lên Trời - Chương 321

Cập nhật lúc: 2026-04-16 13:24:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Nhuyễn mím mím môi, xoay dùng nước trộn than bùn phong lò , thấy còn lên giường khỏi : "Ngẩn đó gì? Anh mệt ? Mau ngủ ."

Lộc Minh Sâm bỗng nhiên đưa tay ôm lấy eo cô, cùng ngã xuống giường, Tô Nhuyễn giật nảy , lún trong chăn bông đ.á.n.h một cái, mắng yêu: "Làm gì thế? Như trẻ con ."

Lộc Minh Sâm khẽ, xốc chăn lên nhét cô , bản cũng theo sát chui .

Túi chườm nóng vẫn luôn đặt trong chăn, thể mang theo lạnh trong nháy mắt sự ấm áp bao bọc, Lộc Minh Sâm thoải mái than thở một tiếng, xoay ôm Tô Nhuyễn lòng, cọ xát hồi lâu tìm tư thế thoải mái mới động đậy nữa.

Tô Nhuyễn đưa tay sờ sờ cái đầu dựa hõm cổ : "Anh đây là bao lâu nghỉ ngơi ?"

Tô Nhuyễn đưa tay ôm lấy : "Vậy mau ngủ ."

Đều sắp một giờ .

Lộc Minh Sâm đại khái là thật sự mệt c.h.ế.t , Tô Nhuyễn xong, hô hấp của liền trở nên miên trường.

Tô Nhuyễn nghiêng đầu hôn lên trán , kéo chăn đắp kỹ cũng trầm trầm ngủ , cô cũng lâu ngủ một giấc ngon ...

Không qua bao lâu, Tô Nhuyễn hôn tỉnh, giữa môi răng là mùi vị quen thuộc, động tác mang theo sự dịu dàng vô tận.

Tô Nhuyễn mở mắt, ngoan ngoãn hé mở hàm răng đáp .

Người đang ôm cô khựng , xoay bao phủ lấy cô, bao lâu , môi lưỡi mềm mại bỗng nhiên liền trở nên hung hãn bá đạo.

Bàn tay to mang theo vết chai mỏng thuận theo bản năng từ vạt áo ngủ chút trở ngại thăm dò trong...

Sáng sớm mùa đông sâu thẳm, gió bấc gào thét quỷ sói gào che từng tiếng nức nở khó kìm nén...

Lúc tiếng kèn báo thức vang lên, chiếc chăn bông lớn dày cộm màu đỏ cũng như sóng cấp, từng đợt sóng nối tiếp đang xung phong, đ.â.m nát giọng kiều mị mang theo tiếng tan trong gió...

...

Lúc Tô Nhuyễn mở mắt nữa, trời sáng choang, con lắc đồng hồ tường chỉ mười giờ.

Trong phòng tràn ngập lạnh, chắc là lửa lò tắt , bình thường cô đều sáu giờ dậy thêm than lửa...

Nghĩ đến đây gò má cô nóng lên.

"Tỉnh ?" Đỉnh đầu truyền đến tiếng khẽ khàn khàn, chăn kéo lên, che kín mít làn da non mềm của cô, đồng thời cũng đè cô một l.ồ.ng n.g.ự.c nóng hổi.

Da thịt chút trở ngại dán , Tô Nhuyễn buộc ngửa đầu, liền thấy yết hầu lăn lộn của Lộc Minh Sâm, cô cũng bất giác nuốt nước miếng.

Không vì thèm, là vì sợ.

Trong tiếng kèn báo thức, cô gần như tưởng rằng sắp c.h.ế.t ...

Lộc Minh Sâm cúi đầu nữa ngậm lấy môi cô, tỉ mỉ hôn môi, mang theo dịu dàng và an ủi, lúc nữa hỏa khí kịp thời phanh , thông cảm cô đầu tiên thoải mái.

Để hành hạ bản , xoay xuống giường: "Em ngủ thêm lát nữa, nhóm lửa."

Tô Nhuyễn hai vết đỏ lưng khỏi đỏ mặt, len lén rúc trong chăn.

Cảm giác của Lộc Minh Sâm nhạy bén bao, nương theo ánh mắt của cô nghĩ tới điều gì, sờ sờ dấu răng bên cổ khẽ: " là một chút thiệt thòi cũng chịu."

Tô Nhuyễn thò đầu trừng , rốt cuộc ai chịu thiệt hả?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-321.html.]

Lộc Minh Sâm nhịn cúi trao đổi với cô một nụ hôn miên trường mới xoa xoa đầu cô dậy nhóm lò.

Lúc Tô Nhuyễn dậy là mười một giờ, rửa mặt xong nhào bột, thiệu t.ử tối qua còn thừa một ít, khéo hai coi như bữa trưa ăn luôn.

Lúc cô nấu cơm, Lộc Minh Sâm cầm chổi giẻ lau dọn dẹp trong trong ngoài ngoài nhà một lượt.

Sau khi trở về bên cạnh cô cô cán bột.

Nhìn hai cái : "Hay là để ?" Nói xong còn ý vị thâm trường xoa xoa eo cô.

Tô Nhuyễn "hít" một tiếng, eo cô đúng là còn đau nhức, cô liếc kẻ đầu têu mắng yêu: "Không cần, tránh !"

Lộc Minh Sâm ngược tránh , vòng lưng cô ôm lấy eo cô: "Chúng ngày mai về nhé, lái xe về."

Tô Nhuyễn đầu : "Anh thể ? Có nghỉ ngơi thêm một ngày ?"

Lộc Minh Sâm lười biếng liếc cô chậc một tiếng, ý vị thâm trường: "Em chẳng lẽ cảm thấy thể?"

Tô Nhuyễn:...

Trên mặt cô lan tràn ráng hồng, khuỷu tay huých đụng một cái: "Nói chuyện chính đáng với đấy."

Lộc Minh Sâm dễ như trở bàn tay bắt , còn đổ ngược một bừa: " chỗ nào chính đáng , cái đầu nhỏ của em nghĩ cái gì thế?"

Tô Nhuyễn tức đến đá .

Ăn cơm xong, Tô Nhuyễn rốt cuộc vẫn sự thúc giục của Lộc Minh Sâm thu dọn đồ đạc chuẩn về nhà, tên dùng vải nhựa che kín hết than và củi lửa, chỉ chừa phần dùng cho hôm nay.

Tô Nhuyễn liền hiểu: "Anh gấp cái gì chứ?"

Lộc Minh Sâm lơ đễnh : "Chẳng lẽ em vội về gặp em?"

Tô Nhuyễn:...

Lại vẻ như cô hiếu thuận .

Sau khi thu dọn hòm hòm, hai vội vàng tứ hợp viện thăm dì Phúc.

Trong xưởng ngày cũng nghỉ , phần lớn đều sẽ về quê ăn Tết, Tô Nhuyễn vốn định đưa dì Phúc cùng về thành phố Đông Lâm.

Kết quả dì Phúc bây giờ nữa, nếu là một thể sẽ cùng, nay Triệu Lôi và Hoàng Tiểu Thảo tứ hợp viện ăn Tết, dì Phúc cũng nữa, bà vẫn thích ở nơi quen thuộc hơn.

Tô Nhuyễn cũng ép buộc, dì Phúc ở tuổi , tự nhiên là bản thoải mái thế nào thì thế .

Chỉ là ngờ bọn họ hề báo thế , dì Phúc vội vội vàng vàng bắt đầu tìm đồ bà chuẩn gửi cho Lý Nhược Lan.

Đợi từ chỗ dì Phúc , hai chạy thẳng tới trung tâm thương mại, Tết về luôn mua một ít đặc sản Yến Thị.

Cứ như hai bận rộn mãi đến lúc trời chập choạng tối mới khu gia thuộc.

Tô Nhuyễn mệt c.h.ế.t, rửa mặt xong liền thẳng lên giường chuẩn ngủ, thấy cánh tay Lộc Minh Sâm vươn qua, cô cảnh giác lăn sang bên cạnh: "Ngày mai còn về nhà đấy, mệt."

Lộc Minh Sâm vươn tay dài, vớt cô trở , bàn tay to chậm rãi ấn xoa eo cô, khiển trách cô: " cầm thú thế ?"

 

 

Loading...