Thập Niên 90: Quân Trưởng Cưng Vợ Lên Trời - Chương 363

Cập nhật lúc: 2026-04-16 13:25:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Chứ còn gì nữa! Keo kiệt lắm." Y tá Mễ , " thấy chồng cô viện nửa tháng nay, bản từng ăn một bữa no."

Tô Nhuyễn hỏi: "Là chồng chị bệnh?"

"Ừ, tim chút vấn đề, phẫu thuật bắc cầu."

Mọi đều sững sờ, dì Phúc vội : "Có khỏi ? Cái đó đắt lắm ?"

Y tá Mễ : "Kỹ thuật mới từ nước ngoài truyền về, tỷ lệ tám chín phần mười ."

"Mẹ chồng cô thì chữa nữa, chỉ từ từ dưỡng, đến tính đến đó, cô đồng ý." Y tá Mễ cảm thán, "Cả đời từng gặp phụ nữ nào tình nghĩa như ."

"Lấy hết cả tiền tuất của chồng , bản liều mạng kiếm tiền, nỡ cho chồng và hai đứa trẻ ăn chút đồ ngon, bản một gặm bánh bao thì húp cháo loãng, thấy cô ăn còn chẳng no."

"Vẫn là bác sĩ khuyên cô , dù hiện giờ nhà họ Trương chỉ là trụ cột, cô hỏng sức khỏe, nhà họ Trương coi như hết hy vọng."

"Chắc là lọt tai , gần đây sắc mặt hơn chút, thỉnh thoảng trong túi vài quả hoa quả hoặc kẹo cứng, tuy phần lớn đều miệng hai đứa trẻ và chồng, nhưng ít nhất thấy cô cũng ăn."

Mọi im lặng, hẹn mà cùng nhớ đến ba cái bánh bao lớn Ngưu Xuân Phân nỗ lực ăn hết và hoa quả, đồ ăn vặt lặng lẽ cất .

Dì Phúc lẩm bẩm: "Thảo nào nó luôn tranh thủ từng giây từng phút việc."

Dư Tiểu Lệ cũng c.ắ.n môi gì nữa.

Hốc mắt Diệp Minh đỏ, khi cả hy sinh, chị dâu chính là chê em là gánh nặng, chia một ít tiền tuất của xong thì tái giá.

Từ đó và em trai sống nhờ nhà khác, cho nên ai hiểu rõ cảm giác nơi nương tựa khi mất hơn , cũng ai hiểu rõ sự đáng quý trong lựa chọn của Ngưu Xuân Phân hơn ...

Có lẽ vì lao động quanh năm, việc sinh nở của Hoàng Tiểu Thảo vô cùng thuận lợi, Triệu Lôi đến đầy hai tiếng, con gái Tiểu Mạch Lạp của họ chào đời.

Triệu Lôi bế đứa bé nhăn nheo, đầy lo lắng : "Sao thế ?"

Dì Phúc bật : "Trẻ con mới sinh đều thế cả, qua mấy ngày là ngay, giống Tiểu Thảo."

Triệu Lôi lập tức vui vẻ: "Giống Tiểu Thảo thì , giống Tiểu Thảo thì , giống cháu thì phiền phức to."

Mọi nhịn , Triệu Lôi tướng mạo thô kệch, nếu con gái giống thì đúng là phiền phức thật.

Mọi đều kìm tiến lên tò mò đứa bé mới sinh.

Tô Nhuyễn gần, mà tìm Ngưu Xuân Phân.

Giữa chừng Ngưu Xuân Phân đến một , thấy bên Hoàng Tiểu Thảo việc gì, mới lén chào hỏi Tô Nhuyễn chồng cô cũng viện ở đây, cô tiện thể qua thăm chồng, lát nữa sẽ về cùng .

Hoàng Tiểu Thảo sinh quá nhanh, chắc cô , Tô Nhuyễn cũng tìm hiểu tình hình của Ngưu Xuân Phân.

đợi cô đến khu nội trú, lúc qua hành lang nối thấy gia đình Ngưu Xuân Phân đang trong sân bên ngoài.

Nắng chiều đầu xuân , một bé trông chừng bảy tám tuổi quyến luyến dựa lòng , lẽ vì thường xuyên gặp, lúc bé tỏ bám , ngay cả chuyện với bà nội và chú nhỏ cũng trong lòng Ngưu Xuân Phân.

Lúc bé đang chia kẹo, bàn tay nhỏ lục lọi trong túi, chọn viên kẹo sữa duy nhất, nuốt nước bọt, cuối cùng vẫn đưa tay già sắc mặt chút vàng vọt bên cạnh: "Bà nội phẫu thuật, ăn kẹo sữa cố lên nhé!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-363.html.]

Lại chọn một viên kẹo hoa quả vị cam cho Ngưu Xuân Phân: "Cái cho , việc vất vả."

"Cái cho chú nhỏ, chú nhỏ chăm sóc bà nội và cháu cũng mệt."

Cuối cùng hớn hở : "Hai viên còn để phần cháu."

Lúc Ngưu Xuân Phân chẳng hề ít chút nào, cô âu yếm xoa đầu con trai: "Sao con hai viên thế?"

Đứa bé dựa lòng cô , rốt cuộc vẫn mang theo sự nghịch ngợm của trẻ con, hì hì : "Vì con ngoan mà, ơi, tuần cô giáo còn biểu dương con đấy?"

"Con tự nấu cơm ." Cậu bé ưỡn bộ n.g.ự.c nhỏ đầy tự hào, "Bọn Mao Mao đều ."

Ngưu Xuân Phân khựng , khóe mắt dường như lóe lên ánh nước, nhưng : "Ừ, con giỏi nhất, thực con cũng thể đợi chú nhỏ về ."

Đứa bé hiểu chuyện : "Chú nhỏ học thời gian gấp, con nấu cơm xong, chú nhỏ về xào rau là nhanh ch.óng cơm ăn ."

Thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi bên cạnh xoa đầu đứa bé: ", cháu giỏi nhất."

Đứa bé lộ hàm răng sún trắng bóng, đó hỏi Ngưu Xuân Phân: "Mẹ ơi, lát nữa ạ?"

Ngưu Xuân Phân xoa đầu bé: " , cũng việc, kiếm tiền học phí cho con và chú nhỏ."

Ngưu Xuân Phân : "Sẽ mà, ngày nào cũng ăn no ở cơ quan, bà chủ và đồng nghiệp của đều cực kỳ , đợi năm nay kiếm đủ tiền, sang năm sẽ đón các con lên thành phố học."

"Hoan hô!!" Đứa bé ôm cổ Ngưu Xuân Phân reo hò.

Tô Nhuyễn lẳng lặng họ, cảm thấy lưng đến gần, Tô Nhuyễn động đậy, mặc kệ bản bao bọc bởi thở quen thuộc.

Cô dựa l.ồ.ng n.g.ự.c rộng lớn, hỏi: "Sao đến đây?"

Lộc Minh Sâm dùng cằm cọ cọ đỉnh đầu cô: "Chiều nay việc gì, về tứ hợp viện tin là qua đây luôn."

Anh theo ánh mắt Tô Nhuyễn: "Đang nghĩ gì thế?"

Tô Nhuyễn đầu , hai tay ôm lấy eo : "Đang nghĩ em nhanh ch.óng mở rộng xưởng của em, để đều kiếm tiền."

Lộc Minh Sâm sờ mặt cô : "Có gì cần giúp ?"

Tô Nhuyễn nghĩ ngợi : " thật, giúp em điều tra một ."

Lộc Minh Sâm nheo mắt: "Yên tâm , cứ giao cho ."

Tô Nhuyễn ôm eo lắc lắc, Lộc Minh Sâm bật , xoa đầu cô : "Vui thế ?"

Lại ghé tai cô khẽ : "Thưởng cho thế nào?"

Tô Nhuyễn mắng đ.á.n.h một cái.

Tô Nhuyễn cuối cùng cũng mở miệng gọi Ngưu Xuân Phân, gia đình họ đoàn tụ dễ dàng, lúc họ gọi cô cũng muộn.

 

 

Loading...