Giờ thì đỡ hơn , lúc Tô Nhuyễn dạo phố mua đồ cho , thấy quần áo nam cũng kìm mua cho , cũng treo một góc nhỏ trong tủ, nhưng mấy bộ mặc bao giờ.
Thấy Tô Nhuyễn , khẽ ho một tiếng đóng tủ giả vờ như chuyện gì xảy , khiến Tô Nhuyễn bật . Cô bước tới mở tủ bên phía , Lộc Minh Sâm ghé gần: "Ngày mai em mặc gì?"
Tô Nhuyễn lấy hai bộ đồ dài tay màu kem: "Bộ ."
Lộc Minh Sâm một cái, một to một nhỏ, kiểu dáng giống .
Tô Nhuyễn : "Áo đôi, hai chúng cùng mặc."
Thời buổi khái niệm áo đôi, bộ Tô Nhuyễn mua chỉ là đồ nam nữ cùng một thương hiệu, nhưng cũng đủ khiến Lộc Minh Sâm cảm thấy mới lạ và vui vẻ.
Lập tức mặc thử, Tô Nhuyễn giúp chỉnh quần áo, thuận miệng hỏi: "Ngày mai sắp xếp thế nào?"
Tô Nhuyễn tủm tỉm , ánh mắt Lộc Minh Sâm dần sâu thẳm, nâng cằm cô lên hôn xuống...
Khi hai đang dần nhập cuộc, máy nhắn tin trong túi Lộc Minh Sâm bỗng vang lên, khựng một chút, nhưng vẫn mở ngay lập tức, đó ôm c.h.ặ.t Tô Nhuyễn : "Xin , họp."
Tô Nhuyễn thấu hiểu : "Ừm, em đợi ."
Lộc Minh Sâm nhanh ch.óng mổ nhẹ lên môi cô sải bước rời , trong lòng Tô Nhuyễn trùng xuống.
Quả nhiên, gần chín giờ Lộc Minh Sâm mới về, Tô Nhuyễn với ánh mắt đầy áy náy: "Nhuyễn Nhuyễn, xin , ngày mai nhiệm vụ."
Dù chuẩn tâm lý, Tô Nhuyễn cũng kìm thất vọng, nhưng dáng vẻ tự trách của , Tô Nhuyễn thấy đau lòng, cũng chuẩn kỹ lưỡng cho ngày mai.
Cô bước tới ôm lấy : "Có gì mà xin , đây là trách nhiệm của , cũng là trách nhiệm của em." Vợ quân nhân nào mà chẳng trải qua như ? Cô luôn học cách quen.
Tô Nhuyễn càng hiểu chuyện, Lộc Minh Sâm càng cảm thấy mắc nợ: "Nhuyễn Nhuyễn..."
Tô Nhuyễn kiễng chân hôn lên môi , : "Anh chắc chắn lãng phí thời gian ?"
Lộc Minh Sâm mím môi, bế bổng cô lên về phía giường ngủ...
Đêm nay cực kỳ dịu dàng, nhưng khi Tô Nhuyễn vùi mặt n.g.ự.c vẫn kìm khó chịu.
Vừa qua mười hai giờ, Lộc Minh Sâm hôn lên khóe mắt cô khẽ : "Nhuyễn Nhuyễn, sinh nhật vui vẻ."
Sống mũi Tô Nhuyễn cay cay, ngẩng đầu hôn ...
Xong việc, Lộc Minh Sâm ôm cô dựa đầu giường, đưa tay móc quần áo lấy từ trong túi hai tấm vé xem phim : "Vốn định hôm nay đưa em xem, em rủ y tá Mễ cùng nhé."
Tô Nhuyễn cọ cọ vai , cất : "Vâng."
Lại thấy lấy một hộp nhẫn, khiến Tô Nhuyễn tò mò, gì tiền mua nhẫn.
Tuy nhiên bên trong thực sự là một chiếc nhẫn, hình con rắn vàng óng, đầu rắn thì là rắn hổ mang, nhưng hề dữ tợn, vảy và đầu rắn đều tròn trịa, phong cách đầu ch.ó của cái lò bánh mì, trông đáng yêu vô cùng.
Lộc Minh Sâm thấy cô thích, mặt cũng nở nụ : "Cái là dùng vỏ đạn của nung chảy đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-378.html.]
Tô Nhuyễn ngẩn , chợt nhớ dạo cứ thần thần bí bí, còn đến xưởng tìm cô, hóa là cái , máy móc mới nhập về thiết thể nung chảy kim loại.
Lộc Minh Sâm giúp cô đeo nhẫn ngón trỏ, Tô Nhuyễn chớp mắt, đang nghĩ tên chắc đeo nhầm ngón , thì thấy chạm , cái đầu rắn đáng yêu bỗng nhiên há to miệng, bật một lưỡi d.a.o sắc bén!
Tô Nhuyễn giật , Lộc Minh Sâm chạm chiếc nhẫn, lưỡi d.a.o lập tức thu về, con rắn nhỏ trở nên đáng yêu, sự dữ tợn cứ như ảo giác.
Tô Nhuyễn dở dở , cô vạn ngờ, quà sinh nhật Lộc Minh Sâm tặng cô là một món ám khí!
"Nhìn chỗ , cái cơ quan nhỏ ." Lộc Minh Sâm chỉ cho cô xem: "Vốn định lúc đưa em xem con công đá quý thì tặng cho em."
Anh xoa đầu cô, trịnh trọng : "Nhuyễn Nhuyễn, tuy tặng cho em nhẫn đá quý, nhưng cũng sẽ bảo vệ em như ."
Tô Nhuyễn chớp mắt, mím c.h.ặ.t môi mới ngăn cơn buồn đột ngột dâng trào. Kiếp khi mất con, cô dù khổ sở khó khăn đến cũng nữa, nhưng giờ cứ đàn ông dăm ba câu cho vỡ òa.
Tô Nhuyễn đưa tay ôm lấy eo Lộc Minh Sâm vùi sâu lòng , nếu cô sẽ vì sự chia ly ngắn ngủi với một mà rơi nước mắt, chắc cô sẽ thấy đó là chuyện lớn nhất thiên hạ.
Hai cứ ôm như đến sáng, cuối cùng cũng đến lúc Lộc Minh Sâm xuất phát.
Tô Nhuyễn tiễn cửa, đối diện y tá Mễ cũng đỏ hoe mắt, Lục Thần Minh vẻ đau đầu, nhưng thấy Lộc Minh Sâm : "Haizz, hết cách, y tá Mễ nhà , dính ghê gớm."
Rất cái vẻ khoe khoang ân ái.
Y tá Mễ , tức giận đ.á.n.h một cái: "Sao? Không ? Thế cút nhanh ."
"Được , , sai ." Lục Thần Minh vội vàng ôm cô , đôi mắt đỏ hoe của cô nỡ. "Haizz, cuối cùng cũng hiểu các bậc tiền bối ' hứa với nước thì khó hứa với nàng', kết cái hôn để em chịu tủi ."
Thấy trong mắt Lộc Minh Sâm cũng mang theo vẻ áy náy, Tô Nhuyễn lập tức càng thêm khó chịu, nhịn mở miệng mắng : "Anh ý gì đấy, hóa kết hôn là cưới vợ bé ? Bọn em chỉ ham ở bên các cho sướng, thể cùng các hoạn nạn !"
Ai ngờ tên suy nghĩ một chút, : "Kể cũng , giống thật, ở bên cứ như vụng trộm, Tổ quốc gọi, vứt các em là về ngay."
Tô Nhuyễn:...
Lộc Minh Sâm:...
Mắt y tá Mễ càng đỏ hơn.
Lộc Minh Sâm ôm Tô Nhuyễn : "Đừng linh tinh, cưới là cưới vợ cả, giờ chồng em triệu tập ."
Tô Nhuyễn cuối cùng cũng chọc : "Thế em chẳng là con dâu của Quốc gia ?"
Lộc Minh Sâm : "Ừ, con dâu nhất của Quốc gia."
Lục Thần Minh xong định tranh, nhưng y tá Mễ đá một cước bay ngoài: "Cút , đại gia, vợ bé hầu nữa."
Lộc Minh Sâm hả hê một cái, sải bước về phía xe quân sự, Tô Nhuyễn đổ thêm dầu lửa lè lưỡi với .