"Ví dụ như Hứa T.ử Yến và vợ , cho dù đến Yến Thị, bọn họ vẫn gặp bắt cóc; ví dụ như Hoắc Hướng Dương, cho dù Cố Vĩ Lương cô nẫng tay , vẫn cứu Hứa T.ử Yến do cô tốn công tốn sức đưa tới, còn quý giá hơn Cố Vĩ Lương nhiều, mệnh chúng chính là phát đạt."
Tô Nhuyễn khẩy: "Cô ngược chắc chắn nhỉ, cô đừng quên chú Cố 'báo đáp' cô như thế nào."
"Hơn nữa, với Nhan Diệu so với cô thì thiết hơn nhiều."
Tô Thanh Thanh sờ sờ gò má đứa bé đang ngủ say trong lòng, như : "Tô Nhuyễn, thì chắc ."
"Nói cứ như cô hiểu rõ bọn họ lắm ?" Tô Nhuyễn khinh thường, " nhớ kiếp cô rúc ở Tây Bắc hơn nửa đời , gặp mấy nhân vật lớn chứ."
"Người chú trọng nhiều lắm đấy, cô đừng mà khéo quá hóa vụng."
Tuy nhiên Tô Thanh Thanh vô cùng tự tin: "Cái thì cần cô lo, hiểu bọn họ hơn cô..."
Tô Nhuyễn bất động thanh sắc moi tin nửa ngày, cuối cùng cũng rõ nguyên nhân, hóa Hứa T.ử Yến và Nhan Diệu là cha của nam chính trong sách.
Kiếp Tô Thanh Thanh tuy rằng bay lên cũng với tới , nhưng bởi vì luôn ảo tưởng con gái sẽ là nữ chính, cho nên đối với chuyện nhà họ Hứa chú ý nhiều.
Báo chí Cảng Thành đặc biệt thích mấy tin tức bên lề của hào môn , thời đại mạng internet phát triển quả thực để cô tìm hiểu ít, ví dụ như Hứa T.ử Yến và Hứa thái thái thời trẻ từng gặp bắt cóc ở Thân Thành, hai khi cứu vì thế mà hòa hảo, ngược quyết liệt ly .
Nam chính là do Hứa thái thái một sinh ở Thân Thành.
Mà nguyên nhân Tô Thanh Thanh tự tin như chính là cái , m.a.n.g t.h.a.i là lúc phụ nữ yếu đuối nhất, mà bên cạnh Nhan Diệu khác.
"Em bé là sợi dây liên kết nhất thế giới , chỉ và mới thể thấu hiểu và bao dung lẫn hơn." Loại cảm giác thiết và an đó, là một bà bỉm sữa, cô ưu thế hơn Tô Nhuyễn.
Tô Thanh Thanh tràn đầy ác ý : "Có điều cô đại khái vĩnh viễn cách nào hiểu cảm giác , cho nên chuyện thể giúp cô , cô giúp ."
Cô cảm khái : "Cho nên mới , nhiều chuyện cô nỗ lực là thể đổi, ví dụ như cô sống một đời cũng vẫn cách nào sinh con, hiện giờ Lộc Minh Sâm che chở cô chỉ cần còn lính, mấy năm vẫn c.h.ế.t..."
Tô Nhuyễn lạnh lùng về phía cô .
Tô Thanh Thanh cảm thấy cuối cùng cũng nắm điểm yếu của cô, đắc ý : " cô dùng cách gì đưa Hứa thái thái đến Yến Thị, nhưng hiện giờ Hứa T.ử Yến nể mặt Lộc Minh Sâm khách khí với cô vài phần, đợi Lộc Minh Sâm c.h.ế.t..." Mấy cái gọi là di sản khổng lồ của cô, mặt nhà họ Hứa cũng chỉ là chín trâu mất một sợi lông.
"Bốp!"
Sự tưởng tượng tràn đầy ác ý của Tô Thanh Thanh một tiếng tát tai thanh thúy cắt ngang, cô hậu tri hậu giác ôm lấy khuôn mặt nóng rát khiếp sợ Tô Nhuyễn: "Cô đ.á.n.h ?!"
Tô Nhuyễn trở tay bồi thêm một cái tát, lạnh lùng : "Còn dám trù ẻo , đ.á.n.h c.h.ế.t cô!"
Thấy xung quanh sang, Tô Nhuyễn cao giọng : "Phải, lính dễ hy sinh, đó là vì ai mà hy sinh?!"
"Cô hưởng thụ sự che chở của bọn họ ? Chỉ vì thấy sống , cô liền cái gì mà chỉ cần lính là c.h.ế.t? Ngu vô tri cũng giới hạn thôi chứ!"
Trong bệnh viện phần lớn đều là quân nhân và quân tẩu, thể lời , một bà cụ nhíu mày : "Dù thế nào cũng thể lấy sự hy sinh của lính trò đùa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-391.html.]
Có lạnh: "Đánh lắm, còn mắng thì đ.á.n.h tiếp, mấy kẻ ngu ngốc chính là hiểu đạo lý, động thủ giáo d.ụ.c mới ."
...
Hai má Tô Thanh Thanh nóng rát, cô chỉ đ.á.n.h, còn đối mặt với ngàn chỉ trích, tức giận đến mức n.g.ự.c phập phồng, đứa bé trong lòng cũng tỉnh , giang tay nhỏ oa oa lớn, cô nghiến răng hận thù Tô Nhuyễn lạnh: "Không cho , cô bản lĩnh thì ngăn cản , chống mắt lên mà xem!"
Nói xong ôm con thẳng.
Tô Nhuyễn khỏi siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m...
Nhan Diệu từ phòng kiểm tra , nghi hoặc hỏi: "Tô Thanh Thanh ?"
Tô Nhuyễn cũng giấu giếm: "Bị đ.á.n.h chạy , và cô thực là chị em họ, nhưng vẫn luôn hợp ."
Những chuyện khác cũng nhiều, cô cũng thói quen lưng khác, dù Tô Thanh Thanh quả thực coi là ân nhân cứu mạng của Nhan Diệu và Hứa T.ử Yến, cô định khó Nhan Diệu.
Nhan Diệu ngẩn , cũng hỏi thêm gì nữa, chỉ khoác tay cô : "Chúng kiểm tra tiếp theo ."
Tô Nhuyễn cùng cô một vòng các khoa, cuối cùng trở về phòng bệnh.
Không bao lâu , Lộc Minh Sâm và Hứa T.ử Yến cũng trở .
Tô Nhuyễn thấy Lộc Minh Sâm, rảo bước tiến lên đón, Lộc Minh Sâm tự nhiên vươn tay ôm lấy cô, giơ tay cạo nhẹ mũi cô : "Sao thế? Ai chọc em ?"
Tô Nhuyễn lắc đầu gì, nhưng dựa Lộc Minh Sâm rời.
Lộc Minh Sâm xoa xoa đầu cô, bật : "Sao cứ như trẻ con thế ." cũng chiều theo cô.
Hứa T.ử Yến cũng đang quan tâm Nhan Diệu, xác nhận cô xong các kiểm tra, thể gì khó chịu mới thở phào nhẹ nhõm.
Tô Nhuyễn thấy bọn họ chuyện , liền kéo Lộc Minh Sâm cáo từ.
Đợi lên xe Tô Nhuyễn lập tức ôm lấy eo Lộc Minh Sâm buông tay.
Lộc Minh Sâm cúi đầu hôn lên trán cô: "Sao ?"
Tô Nhuyễn kể những lời Tô Thanh Thanh một , lạnh: "Kẻ tự cho là đúng, cả ngày chỉ dựa chút ảo tưởng đáng thương đó mà tự sướng."
"Hoắc Hướng Dương phát đạt, đúng là chuyện lớn nhất thiên hạ!"
"Em đổi vận mệnh?"
"Vận mệnh của em, của nhà họ Ngôn, của Triệu Lôi và Hoàng Tiểu Thảo còn Diệp Minh đều đổi hết ?"