"Còn của , cũng đổi ." Lộc Minh Sâm nâng mặt cô, nghiêm túc mắt cô, "Lúc Chính ủy Vương chẳng , nếu vợ, chắc chắn sẽ sống lâu trăm tuổi."
"Ông tuy lo lắng vớ vẩn, nhưng mắt vẫn độc."
Tô Nhuyễn cuối cùng cũng rộ lên, vươn tay ôm cổ : "Anh bắt buộc sống lâu trăm tuổi, nếu em sẽ Tô Thanh Thanh bắt nạt c.h.ế.t mất."
Tô Thanh Thanh ở đây đại khái sắp tức c.h.ế.t , rốt cuộc là ai bắt nạt ai chứ!
Tuy nhiên Lộc Minh Sâm nghiêm trang : "Ừ, gặp em đòi ." Quả thực thiếu dạy dỗ.
Hai cuối cùng .
Lộc Minh Sâm cô đòi là cô đòi .
Chưa qua hai ngày, bọn họ thăm Nhan Diệu, lúc đó Hứa T.ử Yến và Tô Thanh Thanh đều ở đó, Tô Thanh Thanh đang sức tiếp thị bản : " khéo mới sinh con xong, vô cùng kinh nghiệm, chắc chắn thể chăm sóc cho Hứa thái thái."
Cô Nhan Diệu : " thật sự cùng Hứa thái thái mới gặp , cảm giác như chị em ruột ."
Trên mặt Nhan Diệu treo nụ giả tạo, hiển nhiên quá nguyện ý, nhưng tiện phản bác sự nhiệt tình của ân nhân cứu mạng.
Kẹp ơn báo đáp, thủ đoạn quen thuộc của Tô Thanh Thanh.
Tô Nhuyễn lạnh một tiếng, gõ cửa : "Chuyện gì thế ?"
Hứa T.ử Yến Nhan Diệu một cái, : " việc tạm thời về Cảng Thành một chuyến, vợ ở đây, cô một yên tâm lắm."
"Yên tâm, sẽ trả thù lao thỏa đáng."
Lộc Minh Sâm : "Loại chuyện thuộc phạm vi quản lý của đồn công an, xin phép công an, bộ đội chúng ở đây tiện lắm."
Tô Nhuyễn linh cơ khẽ động, loại chuyện dùng quân nhân tại ngũ, thể dùng những chiến hữu xuất ngũ của mà, trong chiến hữu xuất ngũ của Lộc Minh Sâm ít cao thủ, đây chẳng là vệ sĩ cho ?
Lộc Minh Sâm phảng phất cô đang nghĩ gì, khi cô mở miệng lặng lẽ bóp vai cô.
Tô Nhuyễn nuốt lời đến bên miệng xuống, liền Lộc Minh Sâm tiếp tục : "Có điều ở đây còn một cách."
Hứa T.ử Yến khách khí : "Mời ."
" bảo lãnh, để vợ nộp một tài liệu, xin một tấm thẻ thông hành khu gia thuộc bộ đội, để vợ ở nhà . Chỗ đó thường ."
Sắc mặt Tô Thanh Thanh đổi, thường , cô đương nhiên cũng !
Tô Nhuyễn cũng rốt cuộc hiểu ý tứ của Lộc Minh Sâm, Tô Thanh Thanh cảm thấy ưu thế hơn cô ?
Gặp còn gặp , ưu thế lớn đến cũng lấy !
Còn sự trả thù nào hơn việc phá hủy hy vọng của cô chứ, hi hi. Lộc Minh Sâm quả nhiên ý tưởng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-392.html.]
Hứa T.ử Yến tự nhiên khu gia thuộc bộ đội an đến mức nào, mặt vẫn là dáng vẻ lạnh lùng, nhưng nỗi sầu lo nơi đáy mắt dường như tan biến trong nháy mắt, thậm chí màng khách sáo, trực tiếp định chuyện : "Thật sự là quá cảm ơn hai !"
"Đừng khách sáo." Lộc Minh Sâm , "Dù Tô Nhuyễn cùng Hứa thái thái mới gặp , ở chung như chị em . Chúng cũng hy vọng cô thể an tâm dưỡng thai."
Tô Nhuyễn suýt chút nữa tiếng, đây là sợ đang nhắm Tô Thanh Thanh .
Quả nhiên sắc mặt Tô Thanh Thanh xanh mét, nỗ lực đè nén cảm xúc, với Nhan Diệu: "Cuộc sống quân khu rốt cuộc cũng bất tiện, hơn nữa hai bọn họ cũng kinh nghiệm sinh con, t.h.a.i p.h.ụ cần sự chăm sóc vô cùng tỉ mỉ, là tìm hai vệ sĩ..."
Tô Nhuyễn u dường : "Nhà trẻ con, nhưng hàng xóm láng giềng đều mà, y tá Mễ đều quen, chị cũng mới mang thai, ở ngay đối diện nhà , còn về vệ sĩ, chỗ chúng mỗi nhà ít nhất một , gác cổng còn cầm s.ú.n.g."
Hứa T.ử Yến : "Tóm , phiền hai ."
Thấy Tô Thanh Thanh còn chuyện, Nhan Diệu cũng vội vàng : "Hoắc thái thái, mấy ngày nay đủ phiền chị , trong lòng thực sự áy náy, vẫn là ở nhà bạn , ở đó thoải mái hơn một chút."
Tô Nhuyễn cũng híp mắt với Tô Thanh Thanh: "Cô cứ yên tâm , và Diệu Diệu cũng tình như chị em, sẽ chăm sóc kém hơn cô ."
Tô Thanh Thanh vạn ngờ tới Tô Nhuyễn bọn họ sẽ chơi chiêu , cái nếu là ở bên ngoài, lấy phận ân nhân cứu mạng, là thực lòng với Nhan Diệu, đối phương chắc chắn cách nào từ chối, thời gian dài, tự nhiên sẽ qua thiết.
Kế hoạch vốn dĩ vạn vô nhất thất, đều Tô Nhuyễn phá hủy !
Tô Thanh Thanh gần như tức đến phát run, ánh mắt Tô Nhuyễn hận thể băm vằm cô mới hả giận.
Lộc Minh Sâm về phía cô , đối diện với đôi mắt phượng lạnh lẽo , Tô Thanh Thanh giật .
Liền với Hứa T.ử Yến: "Nói thì, vợ chồng nhà họ Hoắc quả thực vô cùng nhiệt tình, sở thích bình sinh chính là việc nghĩa chẳng từ, thấy chuyện bất bình rút d.a.o tương trợ."
"Hứa chuẩn tạ lễ quý giá gì ? Hoặc là kế hoạch đầu tư cho việc ăn của bọn họ?"
Hứa T.ử Yến gật gật đầu: "Đây là điều nên ."
Tô Thanh Thanh vốn dĩ nên mừng rỡ như điên, nhưng đôi mắt của Lộc Minh Sâm, trong lòng tại dự cảm lành.
Quả nhiên thấy mỉm , : "Khuyên đừng như ."
"Đầu năm nay, vợ chồng bọn họ cũng ở Thân Thị cứu một suýt chút nữa cướp g.i.ế.c, đó là ông chủ của Thịnh Thế Châu Báu."
"Thế nhưng cuối cùng ông chủ Cố chỉ tặng bọn họ một tấm cờ thi đua, sáu nghìn tệ ép tặng còn là vì ông giữ lời hứa, cũng như khăng khăng chi trả tiền t.h.u.ố.c men cho Hoắc mới đưa ."
"Chuyện ngóng một chút là , nếu đưa tiền, đó chính là sỉ nhục nhân cách cao quý của bọn họ."
Hứa T.ử Yến ngẩn , về phía Tô Thanh Thanh.
Trong đầu Tô Thanh Thanh ong ong, nên trả lời thế nào.