Tiểu Mạch Lạp chỉ thể cách bàn hai bọn họ, cũng cách nào tới gần.
Lộc Minh Sâm và dì Phúc chuyện chính sự, Hoàng Tiểu Thảo thấy bọn họ chuyện, liền bế Tiểu Mạch Lạp , Tô Nhuyễn vô thức xoay xoay chuỗi hạt tay...
Giống như năm, dì Phúc vẫn chuẩn đồ để bọn họ mang về cho Lý Nhược Lan.
Từ tứ hợp viện , Tô Nhuyễn chút trầm mặc, Lộc Minh Sâm nắm lấy tay cô: "Sao ? Bị dọa ?"
Tô Nhuyễn gật gật đầu: "Hơi ." Cô cảm thán, "Mấy đứa bé sơ sinh đều nhỏ xíu, luôn cảm thấy chạm là vỡ."
Lộc Minh Sâm : "Anh cũng cảm thấy thế, sức lớn hơn, cho nên chúng đều tránh xa một chút."
Tô Nhuyễn dựa , trong lòng thoải mái hơn ít.
Sau đó hai thăm Nhan Diệu, lúc đến lầu mà gặp Hứa T.ử Yến.
Phía hai thư ký xách túi lớn túi nhỏ vẫn cầm hết, Tô Nhuyễn và Lộc Minh Sâm tiến lên giúp một tay.
Tô Nhuyễn liếc qua, phát hiện quà còn là trang sức vàng bạc quần áo hàng hiệu gì nữa, phần nhiều là đồ dùng thiết thực cho và bé, cô thậm chí còn thấy đai đỡ bụng, hiển nhiên nghiêm túc tìm hiểu trạng thái của t.h.a.i phụ.
"Cảm ơn." Hứa T.ử Yến cũng ôm một cái hộp lớn, là cái gối dựa lưng, "Nhan Diệu vẫn chứ?"
Tô Nhuyễn : "Cũng tệ lắm."
Hai tháng trôi qua, Hứa T.ử Yến qua gầy ít, cho dù cao lãnh cũng che giấu sự mệt mỏi.
Đợi đến nhà Nhan Diệu, với Nhan Diệu đều về Cảng Thành nữa, Tô Nhuyễn liền tại trạng thái .
Kiếp Hứa T.ử Yến thoát ly gia tộc đoán chừng cũng là vì Nhan Diệu, hai tháng nghĩ đến sống cũng dễ dàng.
Tuy nhiên những chuyện cho Nhan Diệu, cho nên Nhan Diệu cũng hoan nghênh đến.
Dù cô đang nỗ lực điều chỉnh tình cảm của , trong thời gian m.a.n.g t.h.a.i vốn cũng dễ nảy sinh sự ỷ , cứ khăng khăng sán , Nhan Diệu nhịn sa sầm mặt...
Từ nhà Nhan Diệu , Tô Nhuyễn thở dài thườn thượt: "Cái tên Hứa T.ử Yến , rõ ràng những việc nên đều , cái gì cũng , đúng là..."
"Vợ chồng vốn dĩ nên phúc cùng hưởng, họa cùng chịu mới đúng."
Thấy Lộc Minh Sâm bộ dạng như điều suy nghĩ: "Nghĩ gì thế?"
Lộc Minh Sâm theo bản năng : "Con Tiểu Ba của bác sĩ Ôn, hình như ở bệnh viện nữa."
Tô Nhuyễn:...
"Đừng quậy, bố Nhan Diệu đều ở đó đấy."
Lộc Minh Sâm : "Dù cũng là bạn bè một trận, tới cửa thăm hỏi luôn là điều nên ." Lại , "Em xem hiệu quả bao."
Nghĩ đến sự đổi của Hứa T.ử Yến, Tô Nhuyễn mà còn gì để .
Bác sĩ Ôn đang cho Tiểu Ba ăn mạc danh cảm thấy sống lưng lạnh toát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-401.html.]
@
Một ngày , Tô Nhuyễn cũng cảm thấy sống lưng lạnh toát, cô Lý Nhược Lan đang mỉm mắt, nhỏ với Lộc Minh Sâm: "Anh cảm thấy em bình thường ."
Hôm nay bọn họ từ Yến Thị về nhà, theo lệ thường đến bên nhà họ Ngôn ăn cơm , định ăn no mới về dọn dẹp vệ sinh.
Tuy nhiên lúc mì bưng lên, Lý Nhược Lan đối đãi với Lộc Minh Sâm đặc biệt nhiệt tình, đối với Tô Nhuyễn tuy rằng cũng híp mắt, nhưng ý căn bản chạm đến đáy mắt.
Tô Nhuyễn cẩn thận từng li từng tí ăn mì, thực sự nghĩ chỗ nào chọc đến Lý Nhược Lan , cô năm nay ở Yến Thị, vay tiền gây họa... Ờ, nếu nhất định chuyện lớn gì, cũng chỉ ở hộp đêm gặp băng nhóm cướp g.i.ế.c .
Có điều chuyện đó, Lý Nhược Lan cũng khả năng chứ.
Ăn cơm xong, Lộc Minh Sâm rửa bát, Lý Nhược Lan vẫy vẫy tay với Tô Nhuyễn, giọng điệu ôn hòa: "Đi theo ."
Tô Nhuyễn theo bà về phía thư phòng nhỏ.
Năm nay công trình của Ngôn Thiếu Dục hiển nhiên vô cùng , trong nhà cũng rực rỡ hẳn lên, quét tường lát sàn, đồ nội thất đều tham khảo phong cách tối giản màu nhạt trong nhà Tô Nhuyễn, phòng ốc rộng rãi sáng sủa hơn ít.
Ngôn Thiếu Dục chuyển ngoài, nhà của ở tiểu khu Bình An trang hoàng xong, hiện giờ sống ở bên đó, phòng cũ của cho Ngôn Thiếu Thời, thư phòng hiện tại là phòng của Ngôn Thiếu Thời sửa , ba mặt đều là bàn học, một mặt tường dựng giá sách cao cao.
Cảm giác là một nơi để thẩm vấn .
Cửa phòng đóng , Lý Nhược Lan một giây biến sắc, từ trong ngăn kéo lấy một tờ báo đập lên bàn: "Cái là con ? Xảy chuyện nguy hiểm như , cho ?"
Tô Nhuyễn liếc mắt liền thấy bức ảnh to đùng trang nhất báo, chính là tình hình bắt giữ băng nhóm cướp g.i.ế.c ở cửa Dạ Paris.
Chỗ ngón tay Lý Nhược Lan chỉ, một cô gái từ cửa lớn Dạ Paris , váy bó sát, tóc đuôi ngựa cao, khuyên tai to, khác với cách ăn mặc bình thường của cô, hơn nữa với cái độ phân giải của báo chí , thế mà cũng nhận , chỉ thể hổ là ruột cô.
Tô Nhuyễn thấy bà lo lắng, vội vàng : "Không , hữu kinh vô hiểm thôi mà, xem con vẫn khỏe mạnh đây ?"
Lý Nhược Lan ha hả một tiếng, cô : "Cho nên cái quả nhiên là con đúng ?"
Tô Nhuyễn:???
Lý Nhược Lan chỉ thời gian bản tin: "Mười rưỡi tối ngày mùng 5 tháng 8... Hộp đêm Dạ Paris Yến Thị... Con chơi cũng hoang dã nhỉ?"
Tô Nhuyễn:...
Không , cái còn chơi trò lừa để thẩm vấn thế?
Lý Nhược Lan theo bản năng cửa, giọng cũng nhỏ : "Lộc Minh Sâm ? Con chơi với ai!"
Tô Nhuyễn dở dở : "Anh ạ." Đương nhiên thể là bắt , Tô Nhuyễn nghĩ nghĩ, một lời dối thiện ý, "Hôm đó ở ngay hiện trường nhiệm vụ, con là vùng phối hợp với ."
Lý Nhược Lan nheo mắt : "Con tưởng là đồ ngốc hả? Bắt tội phạm lớn như sẽ để loại gà mờ như con vùng?"
Bà nhíu mày nghiêm túc : "Con hiện giờ lên đại học, tiếp xúc nhiều , cám dỗ đối mặt cũng nhiều, các con trẻ tuổi nóng tính, đối với những chuyện tiếp xúc qua khó tránh khỏi tò mò, nhưng cũng chuyện gì nên chuyện gì nên ."