Thập Niên 90: Quân Trưởng Cưng Vợ Lên Trời - Chương 417

Cập nhật lúc: 2026-04-16 13:26:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nói thật, Tô Nhuyễn vẫn khá đồng cảm với Ngôn Thiếu Dục, ở hơn hai mươi năm , hai mươi sáu tuổi còn trẻ chán, đáng tiếc, ở thời đại , hai mươi sáu tuổi là thanh niên quá lứa lỡ thì , dùng lời của Phú Quý ăn tết là: "Đến tái hôn e là cũng tìm ."

Cũng khó trách Lý Nhược Lan và Ngôn Thành Nho sốt ruột.

Trước mặt Lý Nhược Lan và Ngôn Thành Nho, Tô Nhuyễn đương nhiên là nhận lời hết, đợi cúp điện thoại, cô còn đang nghĩ nên thế nào, Lộc Minh Sâm : "Chuyện chúng giúp em."

Tô Nhuyễn hồ nghi , bình thường sẽ nhiệt tình như : "Giúp thế nào?"

Lộc Minh Sâm : "Anh đến chúng còn thể nhận ? Để yên tâm đến là ."

Tô Nhuyễn : "Có việc em sẽ ? nhất định sẽ lải nhải em."

Lộc Minh Sâm tính kỹ càng: "Yên tâm, chỉ cần em một ngày kết hôn, lải nhải nhiều nhất nhất định là , là em lải nhải chuyện sinh con?"

Tô Nhuyễn:...

Quả nhiên a, chính là ý .

Tô Nhuyễn trở tay liền gọi điện thoại cho Ngôn Thiếu Dục: "Anh, yên tâm đến !"

@

Tuy nhiên Ngôn Thiếu Dục cho dù đến cũng nhanh như , trong tay còn một công trình xong, thế nào cũng ba tháng , chính là chào hỏi , để bọn họ giúp tìm kiếm địa chỉ công ty các loại việc vặt, dù đối với Yến Thị là hai mắt tối thui.

Những cái tự Lộc Minh Sâm lo liệu, Tô Nhuyễn chuyên tâm bận rộn chỉnh đốn xưởng áo phao, mới thu mua về chuyện xử lý nhiều, cô xử lý xong khi nghỉ hè.

Nghỉ hè cô sẽ lên đường phương Nam chuẩn dự án đê chắn lũ bơm nước và thuyền cứu hộ .

Tối hôm nay về nhà, Lộc Minh Sâm thấy cô bàn học nhíu mày: "Sao thế?"

Tô Nhuyễn : "Vốn tiền đủ lắm, thu mua xưởng áo phao tốn thêm mười mấy vạn, dự toán thế nào cũng ép nữa, xem chỉ thể đê chắn lũ bơm nước , thuyền cứu hộ sang năm tiền dư dả em một chuyến ."

Học kỳ của năm hai thạc sĩ luận văn của nộp lên, bắt đầu nghỉ hè là thực nghiệm ứng dụng , tiếp theo huấn luyện và nhiệm vụ của đều sẽ nhiều, cũng thể cùng Tô Nhuyễn phương Nam, điều đủ khiến buồn bực .

Mà sang năm khi nghiệp thạc sĩ càng là trực tiếp về đơn vị, càng thời gian, cho nên còn thêm một nữa? Vậy .

Tô Nhuyễn chú ý tới biểu cảm của Lộc Minh Sâm, nghi hoặc : "Sao thế?"

Lộc Minh Sâm : "Em còn cần bao nhiêu tiền? Anh nghĩ cách, em tranh thủ xong một , chạy chạy phiền phức bao."

Tô Nhuyễn quả thực cũng thích xa, nhưng cô cũng tin Lộc Minh Sâm thể kiếm tiền cho cô: "Anh định bán đồ cổ chứ, mấy thứ đó đừng bán a, bây giờ bán, giá cả cũng cao."

Lộc Minh Sâm : "Yên tâm, mấy thứ đó động ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-417.html.]

Anh một bộ dạng tính kỹ càng, ngược cho Tô Nhuyễn cũng tò mò, định kiếm tiền cho cô thế nào a?

Hai tuần , Lộc Minh Sâm thực hiện nhiệm vụ trở về, trực tiếp đưa cho Tô Nhuyễn một cuốn sổ tiết kiệm.

Tô Nhuyễn tám mươi vạn đó kinh ngạc ngây : "Anh lấy ở ?"

Lộc Minh Sâm : "Đây là cái em đáng nhận."

Tô Nhuyễn : "Mau đừng úp mở với em nữa!"

Lộc Minh Sâm lúc mới giải thích: "Hợp tác giữa cấp và Bond đàm phán thành công ."

Hóa trải qua gần ba tháng giằng co, cấp chấp nhận đề nghị Bond đầu tư và nắm cổ phần, Hoa Quốc chỉ chiếm bốn mươi phần trăm cổ phần.

bột ngọt khó gột nên hồ, cho dù nắm kỹ thuật cốt lõi, nhưng với trình độ kỹ thuật hiện tại của Hoa Quốc, thực sự xây dựng thiết sản xuất Sợi Aramid vẫn dò đá qua sông, cho dù nhanh nhất cũng ba năm năm.

Bond cung cấp thiết và kỹ thuật, tốc độ sẽ nhanh hơn, lẽ chỉ là chuyện một hai năm.

Cứ hiện trạng Bond gần như độc quyền Sợi Aramid thế giới và lợi nhuận hiện tại, thời gian một hai năm vô cùng quý giá.

Đương nhiên chuyện qua là Bond thắng. Nếu Tô Nhuyễn từng trải qua kiếp , đoán chừng sẽ một màn thừa cháy nhà hôi của của Bond chọc cho tức c.h.ế.t.

Tuy nhiên cô của hiện tại vô cùng rõ ràng, Hoa Quốc mới là chiến thắng.

Ai bảo bọn họ bây giờ một chút cũng hiểu Hoa Quốc chứ?

Mỹ thể chỉ một Bond sản xuất Sợi Aramid, nhưng Hoa Quốc thì sẽ , đó , sự thông minh và cần cù của Hoa Quốc là ai cũng sánh bằng.

Chuyện gì một khi để Hoa Quốc mở đầu, tốc độ đột phá kỹ thuật và sản xuất, bất kỳ quốc gia nào thế giới cũng theo kịp.

Kiếp khi kỹ thuật Sợi Aramid của Hoa Quốc đột phá, trong vòng vài năm trong nước lượt mọc ba công ty sản xuất Sợi Aramid, mỗi bên đều đột phá kỹ thuật, mà sản lượng ư...

Tô Nhuyễn nhớ tới cái khỏi , trực tiếp dẫn đến giá Sợi Aramid thế giới giảm một nửa, sự độc quyền của Mỹ và Nhật Bản tự nhiên phá vỡ còn bất kỳ ưu thế nào.

Đến lúc đó, cái xưởng sản xuất do Bond nắm cổ phần , cũng chỉ là một xưởng vốn nước ngoài nắm cổ phần bình thường mà thôi, dù cung cấp thiết , sáu mươi phần trăm cổ phần cũng quá đáng.

"Chuyện Xưởng trưởng Lữ và bên Học viện Vật liệu đều nhắc tới em với lãnh đạo." Lộc Minh Sâm , "Nếu em, Giáo sư Chu bọn họ cũng cách nào dọa Bond ?"

"Xưởng trưởng Lữ nếu em, bọn họ cho dù dùng giá năm vạn mua Sợi Aramid, tiết kiệm cũng chỉ con ." Lộc Minh Sâm , "Hiện nay chỉ rẻ hơn nhiều, còn hạn chế lượng, cho nên lãnh đạo cho em một chút phần thưởng."

Tô Nhuyễn tin, cô bao giờ tranh công, thể nhớ kỹ cô cũng chính là Xưởng trưởng Lữ và Tưởng Lệnh Thành, nhưng hai ở chỗ các lãnh đạo cũng đều là nhân vật nhỏ lời nào, thể xin phần thưởng cho cô.

 

 

Loading...