Thuyền cứu hộ kiểu mới đầu năm nay cũng nghiên cứu thế hệ đầu tiên, tuy còn bằng đời , nhưng dẫn nhiều , vẫn là đấu thầu đơn đặt hàng của quân đội, nhưng mới lấy đơn đặt hàng lâu, hơn nữa chi phí đầu tư nghiên cứu đó ít, bắt đầu lãi ít nhất đến cuối năm ...
Tuy nhiên Tô Nhuyễn quan tâm hơn là thuyền cứu sinh thể đưa sử dụng bao nhiêu trong trận lũ lụt, bất kể đơn đặt hàng , cái đều tranh thủ sản xuất.
Vấn đề lớn nhất là đê chắn nước bơm ...
Tô Nhuyễn tiến độ tự chủ nhíu mày, cái nghiên cứu phát triển quả thực gian nan hơn hai hạng mục , dù kiếp giáo sư Mẫn cũng mất gần mười năm thời gian.
Kiếp tuy cô hỗ trợ vốn, nhưng rào cản kỹ thuật hẳn là dễ đột phá như , cứ thế xem là kịp , cô chuẩn cho tình huống nhất.
Còn chính là vật tư cứu tai...
Hơi thở quen thuộc từ phía tới gần, bao bọc lấy cô, giọng của Lộc Minh Sâm từ đỉnh đầu truyền đến: "Em đây là ném bộ gia sản ?"
Tô Nhuyễn thả lỏng cơ thể dựa lòng , lật cuốn sổ dày ghi chép chi chít: "Lều bạt, t.h.u.ố.c tiêu viêm, nước khử trùng, nước uống, mì tôm... Haizz, chỗ còn thiếu xa lắm."
Lộc Minh Sâm lật đến tổng dự toán ở trang đầu tiên cuốn sổ của cô, cũng khỏi kinh ngạc: "Tám trăm vạn, em gọi cái là nghèo?"
Nhìn cái Lộc Minh Sâm cũng chút đau lòng: "Cũng cần lấy hết ."
Anh tận mắt thấy cô hai năm nay liều mạng việc như thế nào, vì một đơn đặt hàng, ăn ngủ hồ sơ thầu, chạy vạy khắp nơi, tốn mấy tháng mới kiếm một khoản, hiện giờ nhẹ nhàng lấy hết.
Tô Nhuyễn ngẩng đầu : "Vì đại bảo bối của em, chút tính là gì."
Lộc Minh Sâm nhịn cúi đầu mổ nhẹ lên môi cô: "Mấy cái xưởng của em vận hành, còn cần vốn lưu động chứ, là qua năm em định đóng cửa xưởng."
Nghe Tô Nhuyễn lải nhải mấy năm, ít nhiều cũng một chuyện kinh doanh công ty.
Tô Nhuyễn liếc xéo : "Anh quên mất một việc gọi là vay ngân hàng ?"
Cô lật đến một trang nào đó trong sổ: "Ba cái xưởng của em đ.á.n.h giá xuống, tổng cộng thể vay hơn một ngàn vạn."
Lộc Minh Sâm trừng lớn mắt: "Em còn vay tiền để quyên góp đồ ?"
Tô Nhuyễn đảo mắt: "Em là tự lượng sức như ?" Cô móc cằm Lộc Minh Sâm trêu chọc , "Đại bảo bối của em qua năm cũng vẫn sống a."
Lộc Minh Sâm xoa đầu cô: "Biết là , lượng sức mà , chúng tận nhân sự thiên mệnh, đừng vay tiền nữa."
Tô Nhuyễn : "Yên tâm , năm nay lãi suất vay giảm . Em cũng nhất định sẽ vay nhiều như , chỉ là xem tình hình, nếu cần thiết, vay tiền đủ để duy trì xưởng vận hành."
"Em cũng vô tư như ."
Chính vì tấm chân tình , bất luận thế nào cũng sẽ trở về.
Những ngày bận rộn luôn trôi qua nhanh, gần như chỉ trong chớp mắt đến năm 98.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-445.html.]
Y tá Mễ che ô đuổi theo Lục Cân trong sân, nhóc con năm tuổi, nghịch ngợm biên giới, đây y tá Mễ chú ý, bé đôi ủng mưa nhỏ lao trong mưa giẫm nước.
Khổ nỗi bé cứ như con chạch, y tá Mễ bắt , bé ngược khanh khách cực kỳ vang dội.
Tô Nhuyễn bậc thềm cửa , nỗi lo âu trong lòng nhóc con đầu hổ não hổ xua tan ít.
Y tá Mễ đau đầu : "Năm nay nước mưa cũng nhiều quá, bao giờ mới tạnh đây? Một ngày tắm ba cũng đủ cho nó... Lục Lục Cân con cho ! Cẩn thận đ.á.n.h đòn đấy!"
Lục Lục Cân những , còn chạy hăng hơn, cả con ngõ đều là tiếng non nớt vui vẻ của bé, trái thầy giáo Hàn và bà cụ Trương việc gì , đều trong sân xem y tá Mễ bắt bé Lục Cân, như xem kịch.
Mãi cho đến khi tiếng động cơ ô tô truyền đến, hẹn mà cùng sang, y tá Mễ như cứu kêu lên: "Lục Thần Minh! Mau đến quản con trai !"
Lục Thần Minh xuống xe, luôn chiều con như sải bước tiến lên, một tay túm lấy quần yếm của nhóc con xách lên về nhà.
Sắc mặt Dư đoàn trưởng, Trương đoàn trưởng và Lộc Minh Sâm đều ngưng trọng như .
Khoảnh khắc bốn mắt với Lộc Minh Sâm, Tô Nhuyễn , ngày cuối cùng cũng đến .
"Vật tư bắt đầu điều động , sáng mai xuất phát." Lộc Minh Sâm nghiêm túc Tô Nhuyễn, "Anh , lúc em xuất phát thì gọi điện thoại cho , báo cáo tình hình bất cứ lúc nào."
"Yên tâm, em nhất định sẽ đến chỗ nguy hiểm, đến lúc đó sẽ cùng vật tư cứu viện của quân đội, đừng nhớ mong em, chuyên tâm cứu tai."
"Lộc Minh Sâm, em sẽ đón khải đầu tiên!" Tuy như , nhưng nước mắt Tô Nhuyễn vẫn khống chế trào , rõ ràng chuẩn tâm lý thật , nhưng thật sự đến khoảnh khắc , những nỗi sợ hãi trong nháy mắt ùa .
Cô ôm c.h.ặ.t lấy Lộc Minh Sâm: "Lộc Minh Sâm, sẽ trở về, đúng ?"
Lộc Minh Sâm cúi đầu hôn nước mắt của cô: "Sẽ, sẽ trở về."
Đêm nay, hai triền miên đến c.h.ế.t, nỗ lực xua đuổi bất an và sợ hãi trong lòng.
Cuối cùng khi va chạm đến ý thức mơ hồ, Tô Nhuyễn gắt gao bám lấy Lộc Minh Sâm thở dốc: "Không con cũng , đến lúc đó cùng lắm thì cùng c.h.ế.t!"
Lộc Minh Sâm gắt gao đóng đinh cô giường, cúi đầu hung hăng c.ắ.n cô một cái: "C.h.ế.t cái gì mà c.h.ế.t, đừng hòng quỵt Tiểu Miên Hoa của !"
Mưa rơi suốt một đêm, sáu giờ sáng, quân đội tập kết.
Những vợ lính giàu kinh nghiệm đều nhạy cảm nhận sự nguy hiểm của nhiệm vụ , khi tiếng kèn tập hợp vang lên, đèn của cả con ngõ đều sáng, cửa mỗi nhà đều tiễn biệt.
Tô Nhuyễn cũng Lộc Minh Sâm, lúc cô ngược bình tĩnh : "Chú ý an , em muộn vài ngày sẽ qua đó."
Lộc Minh Sâm ôm c.h.ặ.t cô một cái: "Em cũng ."
Sau một tiếng "Chào" lanh lảnh, tất cả quân nhân tư thế thẳng tắp, chỉnh tề đồng loạt chào một cái, đó nhanh ch.óng xoay biến mất trong màn mưa.