Thập Niên 90: Quân Trưởng Cưng Vợ Lên Trời - Chương 449

Cập nhật lúc: 2026-04-16 13:27:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bùi Trí Minh : "Chị dâu như , lòng em cũng yên tâm . Nhất định chuyển lời."

Tô Nhuyễn là vì để cô lo lắng nên cố tỏ thoải mái, nhưng đầu bên điện thoại truyền đến tiếng gào thét: "Nhanh, bao cát nhanh lên! Sắp chặn ..."

Bùi Trí Minh cái gì cũng kịp , liền cúp điện thoại.

Tô Nhuyễn hít sâu một , đầu cùng bà con nấu cơm đun nước cho thương binh và nạn nhân thiên tai mới cứu tới, cho bản thời gian suy nghĩ lung tung nữa.

Buổi tối điện thoại cục gạch vang lên, Tô Nhuyễn còn tưởng là Lộc Minh Sâm, nhanh ch.óng bắt máy, là giáo sư Mẫn: "Tô Nhuyễn, chúng thành công ! Đê chắn nước bơm , thành công !"

Hóa tỉnh Huy nơi giáo sư Mẫn ở cũng bùng phát lũ lụt quy mô nhỏ, trong lúc tình thế cấp bách giáo sư Mẫn lấy sản phẩm thử nghiệm đó ngăn cản , tuy rằng thành công, nhưng vẫn tranh thủ một chút thời gian cho các chiến sĩ, đồng thời cũng kích thích linh cảm của giáo sư Mẫn.

Bây giờ, đê chắn nước bơm nghiên cứu !

Tinh thần Tô Nhuyễn chấn động, nhưng lập tức ý thức : "Có cách nào sản xuất hàng loạt ?"

Giáo sư Mẫn : ", nhưng sớm nghĩ cách, bên phía thuyền cứu hộ thể gia công thành bán thành phẩm, tìm thêm một sinh viên đến điều chỉnh thủ công, mỗi ngày cũng thể năm sáu cái."

Tô Nhuyễn : "Nhờ cả ngài, Kinh Giang chỗ là nguy hiểm nhất, một tháng, ngài ít nhất vận chuyển cho một trăm cái tới đây."

Giáo sư Mẫn : "Cô yên tâm, ít nhất cam kết với cô một trăm cái."

Tuy rằng một trăm cái vẫn là như muối bỏ biển, nhưng tổng coi như tin tức .

Tuy nhiên tâm trạng của Tô Nhuyễn cũng duy trì bao lâu, bắt đầu từ ngày hôm , dân bình thường điểm an trí ngày càng nhiều, cứu về, là dân chúng bình thường từ tiền tuyến rút lui xuống.

Mười hai giờ đêm, các bác tài xế cũng đều trở .

Anh Nhậm : "Dư đoàn trưởng cho chúng nữa."

Các tài xế vẻ mặt đầy mệt mỏi, chỉ vì mệt, còn vì tâm trạng nặng nề: " bọn họ đều lên đê ."

Những đàn ông cao tám thước đều đỏ hoe mắt, ai cũng điều đó nghĩa là gì, lúc nguy hiểm nhất, giải phóng quân bảo vệ bọn họ rút lui, bản xông nơi nguy hiểm nhất.

Tô Nhuyễn cũng nên gì, bởi vì Lộc Minh Sâm cũng ở đó.

tay bọn họ : "Đi băng bó , các vất vả , vật tư cứu viện còn dựa các ."

Anh Nhậm xua tay : "Băng bó thì thôi, chúng chút thương tích so với giải phóng quân còn kém xa, t.h.u.ố.c men đều đủ , chúng đừng lãng phí."

"Tối nay chúng nghỉ ngơi một đêm, ngày mai chúng về, tranh thủ thời gian vận chuyển thêm một lô đồ nữa tới." Anh Nhậm hỏi Tô Nhuyễn, "Còn thiếu cái gì ?"

Tô Nhuyễn : "Tạm thời thiếu, những thứ khác đều đang chuẩn , ước chừng cũng sẽ lục tục chuyển tới, vất vả cho các ."

Anh Nhậm : "Không vất vả, chúng giúp cái khác, cũng chỉ thể góp chút sức lực."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-449.html.]

Các bác tài xế nghỉ ngơi, Tô Nhuyễn còn đợi sắp xếp cho nạn nhân thiên tai mới tới.

Mưa càng rơi càng lớn, cho dù nửa đêm cũng ngày càng nhiều đưa tới, Tô Nhuyễn cũng mới thấy Lý Hưng Vĩ và Lý Hưng Vượng.

Bọn họ và Ngôn Thiếu Dục khi giúp dỡ xong vật tư, liền thấy bóng dáng, hóa giúp khiêng thương binh.

Tô Nhuyễn tới kinh ngạc : "Bright?!"

Bright thấy Tô Nhuyễn cũng là một trận kích động: "Tô tiểu thư!"

Tô Nhuyễn là Bright đang ở Hoa Quốc, lúc khi cấp và Bond hợp tác, Bright liền xin thường trú tại Hoa Quốc, chỉ là ngờ sẽ gặp ở đây.

Hai xì xào trao đổi một hồi, Tô Nhuyễn mới , hóa và trợ lý Jack nửa tháng đến bên khảo sát, ngờ trận lũ lụt bất ngờ vây khốn.

Bởi vì là khảo sát nhà máy, vị trí khá hẻo lánh, và công nhân ở mái nhà năm sáu ngày mới cứu, nhưng Jack phái một nơi hẻo lánh hơn, mấu chốt là bên đó nhiều.

" thể trả phí, nhờ bọn họ giúp tìm một chút."

Tô Nhuyễn hỏi địa chỉ, một đồng hương cứu tới bên cạnh thấy địa chỉ tiếp lời : "Giải phóng quân đến bên đó ."

Tô Nhuyễn dịch cho Bright , Bright tin lắm: "Bên đó ít."

Người đồng hương càng hiểu: "Người ít thì chẳng cũng ? Yên tâm, chỉ cần còn sống, giải phóng quân chắc chắn sẽ cứu về."

Bright giữ thái độ hoài nghi, ở đất nước bọn họ, bất kỳ cuộc cứu viện nào cũng đều đ.á.n.h giá, chỉ xứng đáng mới cứu, xứng đáng thì từ bỏ, đây là quyết sách bình thường của một bề .

Thế nhưng nhanh, chịu sự đả kích to lớn, Hoa Quốc và Liên minh phương Tây dường như giống .

Mưa càng rơi càng lớn, lúc trời tờ mờ sáng, đợt cuối cùng rút lui từ đê đưa tới, Tô Nhuyễn thấy Hứa Văn.

Sau khi nghiệp đại học, vị sư tỷ ban tin tức của cô như nguyện tòa soạn báo Quốc gia, tính hiện nay cũng việc ba năm , Tô Nhuyễn nghĩ nghĩ, cảm thấy gặp cô ở đây cũng nên bất ngờ.

Lúc bùn đất, gắt gao bảo vệ máy ảnh trong lòng, đôi mắt đỏ hoe phần nhiều là do , cửa liền : "Có bàn , chị cần bài."

Tô Nhuyễn : "Đi theo em."

Hứa Văn lúc mới thấy cô, với cô một cái, nhưng trong mắt rơi lệ, trong t.a.i n.ạ.n như thế , trực diện tuyến đầu cứu viện, trái tim cô chấn động lâu dài, cách nào bình .

Tô Nhuyễn vị sư tỷ trong ấn tượng lý trí đến mức chút lạnh lùng lau nước mắt một bài báo, ngừng nghỉ lái xe đưa đến tòa soạn báo gần đó truyền về tổng bộ.

Lúc gần trưa, tất cả đều nôn nóng bất an, lo lắng sốt ruột về phía đê đập, nhanh liền thấy từng tiếng nổ trầm đục loáng thoáng truyền đến, già kinh nghiệm : "Là đỉnh lũ, đỉnh lũ đến !"

 

 

Loading...