Tô Nhuyễn treo khăn mặt lên, mặt cũng còn vẻ : "Cho nên, yên gả cho Hoắc Hướng Dương, thì đừng chọc vui, ?"
Sắc mặt Tô Thanh Thanh trắng bệch, hoảng hốt nhớ tới Tô Nhuyễn hào nhoáng của kiếp , cô ghế sô pha, chậm rãi xoay chuỗi hạt Phật tay, rõ ràng là ngẩng đầu , cho một loại áp bức thể coi nhẹ: "Tô Thanh Thanh, đừng chọc vui."
Sau khi câu lâu, Hoắc Hướng Dương mà còn lén lút chạy tới khuyên cô : "Thanh Thanh, chị em cứ như , em đừng chọc cô ."
Anh rõ ràng là dịu dàng như , chỉ dung túng sự bá đạo của cô , lén lút còn chống lưng cho cô ...
Tô Thanh Thanh sâu Tô Nhuyễn một cái, xoay rời .
Ba mươi năm hà đông, ba mươi năm hà tây, cô vội nhất thời.
Kiếp , Hoắc Hướng Dương là của cô , sẽ một ngày, cô trả tất cả sự sỉ nhục của Tô Nhuyễn đối với cô !
Tô Nhuyễn cũng Tô Thanh Thanh não bổ cái gì mà biểu cảm phẫn hận như , nhưng mà thì thế nào chứ?
Đời một câu ? thích nhất dáng vẻ cô ghét nhưng g.i.ế.c .
Tìm mối khác? Tưởng cô vẫn là Tô Nhuyễn nơi nương tựa, cành để dựa của kiếp ?
Tô Văn Sơn thể ép cô xuất giá, cô đổi tên thành Tô Cứng!
@
Sáng sớm hôm , Tô Nhuyễn còn đang ăn cơm, Tô Văn Sơn đạp xe đạp xuất hiện ở cửa nhà.
Bà cụ lập tức ha hả đón lên: "Sao về sớm thế, ăn cơm ?"
Tô Văn Sơn thấy Tô Nhuyễn bàn cơm, : "Con cũng húp chút cháo."
Sau đó quan tâm hỏi Tô Nhuyễn: "Thế nào, tài liệu học đều mua ?"
Tô Nhuyễn gật đầu: "Đều mua ạ."
"Quần áo thì ?" Tô Văn Sơn tiếp tục, "Có mua thêm mấy bộ ?"
"Tiền thừa thì đừng đưa cho bố nữa, con tự xem mà tiêu."
Tô Nhuyễn âm thầm trợn trắng mắt.
Thấy Tô Nhuyễn ăn xong, Tô Văn Sơn : "Thu dọn đồ đạc một chút, chúng về nhà thôi."
Tô Nhuyễn cố ý nghi hoặc: "Về nhà nào?"
"Mấy hôm nay dì Lý của con ít, bố mới những năm nay quá thiệt thòi cho con, dì Đỗ của con..."
Ông bày vẻ mặt bất đắc dĩ: "Bố bà đối xử với con , nhưng cũng tưởng bà chỉ là mồm miệng thẳng thắn, ngoài miệng khó , ngờ bà sẽ giở trò lưng."
"Mấy ngày con thành phố, bố nghĩ nhiều, mới phát hiện bố sai , ngay từ đầu trong chuyện của con bố nên nhẫn nhịn."
"Cũng may bây giờ cũng muộn, cái gì nên là của con, chính là của con! Sau con cứ cùng ở huyện thành!"
Nếu kiếp rõ bộ mặt thật của ông , Tô Nhuyễn e là thật sự sẽ những lời cảm động, vì ông gì cũng cam tâm tình nguyện .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-51.html.]
Có điều, bây giờ đến lượt Tô Văn Sơn "cam tâm tình nguyện" suy nghĩ cho cô , đây là nghĩa vụ cơ bản nhất của một cha ?
Tô Nhuyễn đầu tiên mời căn hộ chung cư của Tô Văn Sơn ở huyện Khai Vân như một vị khách quý.
Trên bàn mặt bày mấy món ăn, Đỗ Hiểu Hồng bưng bát canh cuối cùng , mặt mang nụ giả tạo ẩn nhẫn: "Nào, đủ , mau ăn ."
Thấy Tô Nhuyễn mỉm , Tô Văn Sơn trông vẻ vô cùng vui mừng, gắp cho cô cái đùi gà : "Nào, cái con thích ăn nhất."
Tô Nhuyễn : "Đây là món Điềm Điềm thích ăn nhất chứ ạ, con thích ăn đùi gà."
Động tác của Tô Văn Sơn khựng , ha hả : "Xem trí nhớ của bố, là hồi nhỏ con thích ăn, đó bố cứ cho con, lúc đó đều là lén chạy núi bắt gà rừng, bà nội con thương con, đùi gà đều cho con ăn, kết quả lúc bốn năm tuổi, con mà ăn đến phát ngán..."
Tô Nhuyễn thể bội phục khả năng bịa chuyện của Tô Văn Sơn, đây là bắt nạt cô nhớ chuyện đây mà.
Lúc đó vật tư thiếu thốn, thể ăn đến phát ngán? Hơn nữa, nhị phòng nhà họ Tô ở đó, thể đến lượt đều cho cô ăn?
Có điều Tô Nhuyễn cũng vạch trần, dù cô vẫn tiếp tục thu lãi, xé rách mặt thì dễ thu nữa.
Tô Văn Sơn hiển nhiên cũng học khôn , gì mà Tô Nhuyễn thích ăn nhất nữa, chỉ ân cần gắp thức ăn cho cô.
Tô Nhuyễn hỏi: "Sao thấy Điềm Điềm và Minh Phong ạ? Hôm nay là thứ bảy, chắc về chứ ạ."
Nụ giả tạo của Đỗ Hiểu Hồng suýt chút nữa giữ : "Hiếm khi nghỉ, đến nhà bà ngoại chơi ." Con ranh c.h.ế.t tiệt, còn hai đứa con bà cúi đầu nó, mơ !
Tạm thời cứ chiều theo mày, lúc mày !
Tô Nhuyễn ung dung : "Con còn tưởng bọn nó hoan nghênh con..."
"Sao thể?" Tô Văn Sơn , "Cũng là khéo gặp , bọn nó hôm nay con đến."
Tô Nhuyễn Đỗ Hiểu Hồng một cái, Tô Văn Sơn : "Yên tâm, trong cái nhà , bố vẫn thể chủ. Phòng đều chuẩn cho con ."
"Thật ạ?" Tô Nhuyễn thụ sủng nhược kinh, "Con ở phòng đó ?"
Đỗ Hiểu Hồng nhịn sắp trở mặt, đó là phòng của Điềm Điềm.
Tô Văn Sơn ấn bà , : "Được, lát nữa bảo dì Đỗ con dọn dẹp cho con, cho con ở."
Đỗ Hiểu Hồng xưa nay từng chịu sự tức giận , mặt đều nghẹn đến xanh mét, Tô Nhuyễn nghi ngờ bà nếu là con cá nóc, đoán chừng phồng lên .
Tô Nhuyễn nương theo biểu cảm của bà ăn một miếng thịt kho tàu lớn, thơm.
Tô Văn Sơn hiển nhiên cũng lo lắng Tô Nhuyễn khiêu khích, vội vàng : "Bố nghĩ , con học thì đến thành phố ."
"Vừa khéo chuyện thăng chức của bố chút manh mối, thể chuyện với trường học thành phố," Tô Văn Sơn , "Đến lúc đó xem con trường cấp ba nào."
"Con đến thành phố ôn tập t.ử tế một năm, thi cho bố cái Hoa Đại Yến Đại về, bố cả đời liền thỏa mãn ."
Tô Nhuyễn nghĩ nghĩ : "Con trường 3 Đông Lâm."
Tô Văn Sơn còn gì, Đỗ Hiểu Hồng nhịn lạnh: "Còn thật dám nghĩ, trường 3 Đông Lâm là trường cấp ba nhất thành phố, thành tích đó của mày thể ?"