Tô Văn Sơn trừng bà một cái: "Nhuyễn Nhuyễn , thì thử xem, cho bà , đừng nghĩ giở trò nữa."
"Còn cần giở trò ?" Đỗ Hiểu Hồng trào phúng, "Trường 3 thành tích đấy, thành tích của nó còn tốn bao nhiêu tiền, tìm bao nhiêu quan hệ mới thể ."
"Tô Văn Sơn, cảnh cáo ông, ông bù đắp cho Tô Nhuyễn quản, nhưng ông đừng quên ông bây giờ đang trong thời kỳ quan trọng thăng chức, ông nếu vì tìm quan hệ mà xảy sai sót, thăng , ông đợi thêm ba năm nữa!"
Tô Văn Sơn nhíu mày: "Đợi thêm ba năm thì ? Đây là chuyện lớn cả đời của Nhuyễn Nhuyễn, con bé thể thi một trường đại học , cả đời rúc ở cái huyện thành cũng nguyện ý!"
Đây là bắt đầu một hát mặt trắng một hát mặt đỏ ?
Tô Nhuyễn luôn cảm thấy nên phối hợp một chút, cẩn thận hỏi: "Chuyển trường 3 khó như ?"
Đỗ Hiểu Hồng lạnh: "Mày tưởng dễ lắm , tốn tiền thì , hai ba ngàn thì xong, còn chuyển học bạ, mày hộ khẩu nông thôn, đến trường 3 Đông Lâm tìm bao nhiêu quan hệ..."
Bà còn hết lời, liền lầu gọi: "Tô Nhuyễn, Tô Nhuyễn, xuống điện thoại, trường 3 Đông Lâm gọi tới!"
Thời đại điện thoại còn phổ biến, trong khu tập thể cơ quan cũng nhà nào cũng điện thoại, cho nên điện thoại ở phòng truyền đạt lầu coi là điện thoại công cộng. Có một ông lão giọng cực lớn trông coi, khi gọi điện thoại tìm ai đó, ông sẽ lầu hét lên một tiếng, cả tòa nhà đều thể thấy.
Đỗ Hiểu Hồng mới một nửa, thấy tiếng gọi thì sắc mặt ngưng trọng, cũng Tô Nhuyễn mà sang Tô Văn Sơn: "Tìm ai thế?"
Tô Văn Sơn cũng nghi ngờ lầm, nhưng Tô Nhuyễn hưng phấn dậy: "Tìm con!"
Tô Văn Sơn và Đỗ Hiểu Hồng , cảm thấy dự cảm lành.
Tô Nhuyễn xuống lầu liền gặp Lý Mai Hoa đang chuẩn tìm cô.
Mấy ngày nay qua sự tuyên truyền của Lý Mai Hoa, cơ bản đều chuyện Tô Nhuyễn thi đại học là do Đỗ Hiểu Hồng lén lút cố ý khích bác khiến cô lẫy.
Sau lưng đều bàn tán xôn xao, tuy kế ưa con chồng cũng là thường tình, nhưng đứa trẻ hiểu chuyện như Tô Nhuyễn cũng thường gặp.
Đỗ Hiểu Hồng mà còn đủ, giở trò trong chuyện đại sự cả đời của đứa trẻ, điều khiến chướng mắt.
Cho nên Tô Văn Sơn bày tư thái, gióng trống khua chiêng đón Tô Nhuyễn về bù đắp cho con gái, trong viện dù là xem náo nhiệt xem trò đều cố ý vô tình chằm chằm.
Lý Mai Hoa thật lòng lo nghĩ cho Tô Nhuyễn, bây giờ thấy Tô Nhuyễn xuống lầu liền : "Đang định tìm cháu đây, phòng truyền đạt điện thoại của cháu, sợ cháu ."
Trong lòng Tô Nhuyễn ấm áp, kiếp cô sống quá cố chấp, thời niên thiếu càng kiên định bảo vệ tất cả những gì thuộc về Tô Văn Sơn, cự tuyệt tất cả những ai bất lợi với ông ở ngoài cửa.
Thật chỉ cần cô mở cửa lòng, là thể thấy nhiều quan tâm đến .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-52.html.]
"Tô Nhuyễn! Mau đây." Giọng oang oang của ông Triệu gần như truyền khắp ngóc ngách trong sân, "Trường cấp 3 Đông Lâm gọi tới, thông báo cháu học đấy! Sao, cháu thi đậu trường cấp 3 Đông Lâm !"
Vì là cuối tuần, hàng xóm trong sân ít, nhiều đang dạo lầu thấy đều sang.
Có hỏi: "Tô Nhuyễn đến trường cấp 3 Đông Lâm học ?"
Mắt Tô Nhuyễn sáng lấp lánh, vội vàng chạy đến bên cạnh điện thoại, cũng thế nào lỡ tay bấm loa ngoài, nhưng cũng tắt , cứ thế máy.
"A lô, em là Tô Nhuyễn..."
"Chào em Tô Nhuyễn, đây là trường cấp 3 Đông Lâm... Thứ hai mời em mang theo học phí và hồ sơ học bạ đến trường báo danh."
Tất cả đều thấy thông báo trong điện thoại, với Tô Văn Sơn tới: "Tốt quá, Cục trưởng Tô sắp xếp thế là hợp lý, con bé năm nay tuy thi rớt, nhưng đến trường học một năm, thể thi trường đại học hơn."
Tô Văn Sơn ha hả đáp lời, Lý Mai Hoa chằm chằm ông , luôn cảm thấy ông vài phần vui.
Bên Tô Nhuyễn cúp điện thoại, nở một nụ rạng rỡ với Tô Văn Sơn: "Bố, cần bố tốn tiền cho con nữa, con tự báo danh thành công !"
"Tốn tiền gì chứ, cháu học cấp ba bố cháu đóng học phí cho cháu ?" Lý Mai Hoa hỏi.
Tô Văn Sơn tuy còn tại Tô Nhuyễn nhận thông báo của trường cấp 3 Đông Lâm, nhưng lời dám tiếp: "Đâu , học phí chắc chắn đóng ." Sau đó với Tô Nhuyễn: "Đây là chuyện , , chúng mau về nhà ăn mừng một chút."
Lý Mai Hoa kéo Tô Nhuyễn : "Tô Nhuyễn còn tại tốn tiền kìa, để tham khảo chút, chúng đều quen vài , đến lúc đó chừng thể tiết kiệm một ít."
Tô Nhuyễn lập tức vẻ lý, mở miệng : "Dì Đỗ với thành tích của cháu học trường cấp 3 Đông Lâm tốn hai ba ngàn, còn để bố cháu chạy chọt quan hệ, lo lắng bố phạm sai lầm."
"Lần cháu mua tài liệu ôn thi ngang qua trường cấp 3 Đông Lâm, vốn dĩ cũng chỉ là thử xem, ngờ báo danh !"
Cô dường như thật sự cho rằng vận may của , vui vẻ : "Bố, con cần tốn tiền của gia đình, bố cũng cần sợ phạm sai lầm nữa!"
Tô Văn Sơn thầm kêu , quả nhiên nhanh miệng lập tức : "Chuyển trường cấp ba đều là xem thành tích, cùng lắm là đóng phí chọn trường cũng chỉ ba bốn trăm đồng, còn cần chạy chọt quan hệ?"
"Thành tích của Tô Nhuyễn tuy thi đại học , nhưng học vẫn khá mà. Đâu cần đến hai ba ngàn."
Chủ nhiệm Vương vốn luôn hợp với Tô Văn Sơn : "Con cái học cần chạy chọt quan hệ gì, Cục trưởng Tô, trẻ con hiểu, ông cũng hiểu thế, cho con học thì cứ thẳng, còn lừa gạt trẻ con chứ."