Bà nhớ tới hai ngàn đồng của , đau lòng : "Nói đến đây, cái mới học mấy ngày, nếu thôi học, học phí thể trả chứ?"
Tô Văn Sơn để ý đến bà , nhưng tay cầm điện thoại quả thực bấm gọi .
Lúc bên huyện Khai Vân tập thể chơi quá trớn, Tô Nhuyễn nhận điện thoại bộ dạng kinh hãi hoảng sợ như tưởng tượng, ngược xoay chuỗi hạt Phật tay, lộ một nụ .
Xem trận đòn uổng phí, động tác của Võ Thắng Lợi nhanh hơn trong tưởng tượng nhiều.
Tô Nhuyễn điện thoại từ văn phòng giáo viên xong, học thêm ba tiết, ước chừng Võ Thắng Lợi sắp tới, mới xin nghỉ nửa ngày .
Vừa gọi xong hai cuộc điện thoại ở tiệm tạp hóa cổng trường, liền thấy từ xa một chiếc xe cảnh sát Santana lái tới.
Xác định tên béo đen lùn trong xe là Võ Thắng Lợi, Tô Nhuyễn tiến lên vẫy vẫy tay với chiếc xe.
Võ Thắng Lợi vốn ảo tưởng cả một đường, mặt còn mang theo nụ dữ tợn thấy Tô Nhuyễn thì như gặp ma, phanh gấp một cái.
Gã chút ngơ ngác, cái giống gã nghĩ, trong tưởng tượng Tô Nhuyễn hẳn là khi tin tức thì kinh hoảng thất thố trốn , mà gã chỉ cần đại náo một trận ở trường học của các cô, khi tuyên bố chủ quyền một cách mạnh mẽ, nhàn nhã đợi cô căm hận hoảng sợ tới cầu xin gã là .
bây giờ, cô những trốn, thậm chí còn trực tiếp đón đầu, Võ Thắng Lợi theo bản năng sờ sờ đầu, tay sờ đến dùi cui cảnh sát ghế phụ.
Cửa xe trực tiếp mở , Võ Thắng Lợi cảnh giác đối phương: "Cô gì?"
Tô Nhuyễn chống cửa xe nhướng mày, híp mắt : "Không tới tìm ?"
"Nghe bố hai lĩnh chứng nhận ? Lấy cho xem chút."
Võ Thắng Lợi luôn cảm thấy đúng, trong thiết tưởng của gã, gã hẳn là dương dương đắc ý đưa giấy chứng nhận kết hôn cho cô trong sự kinh nộ và tuyệt vọng của Tô Nhuyễn, tàn nhẫn để cô chấp nhận sự thật đáng sợ .
Tuy nhiên bộ dạng quan tâm của Tô Nhuyễn, gã luôn cảm thấy bày biểu cảm đắc ý ngược giống một kẻ ngốc.
Tô Nhuyễn thấy gã ngẩn , mất kiên nhẫn đưa tay: "Nhanh lên, giấy chứng nhận kết hôn!"
Võ Thắng Lợi theo bản năng đưa giấy chứng nhận kết hôn qua, chằm chằm biểu cảm của Tô Nhuyễn, thấy đối phương một tia kinh hoảng hoặc sợ hãi.
Tuy nhiên cũng , cô kỹ một chút, kinh ngạc : "Còn là thật ." Lại hỏi, "Sổ hộ khẩu mang theo ? Còn chứng minh thư."
Võ Thắng Lợi tin tà, lạnh : "Mang , nào báo cảnh sát ?"
Những cô gái học thức gặp chuyện liền thích báo cảnh sát, cảm thấy cảnh sát sẽ cho các cô một sự công bằng.
Cho nên gã chuẩn đầy đủ, nghĩ đợi lúc Tô Nhuyễn kinh hoảng sợ hãi chạy đến đồn công an tìm kiếm sự giúp đỡ, gã sẽ lấy từng cái giấy tờ để cảnh sát tra cho kỹ, nữa tàn nhẫn để cô nhận rõ hiện thực.
Tuy nhiên tưởng tượng tuyệt diệu cũng đất dụng võ, liền thấy cô gái mắt nhướng mày: "Báo cảnh sát gì?"
Cô lắc lắc giấy chứng nhận kết hôn trong tay : "Đây là vợ chồng thật ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-71.html.]
"Khá ," cô cầm tất cả những giấy tờ đó trong tay, đóng cửa xe , "Đi theo , thôi."
Võ Thắng Lợi luôn cảm thấy đúng, ngược là gã dắt mũi ?
? Chẳng là tỏ gã sợ cô.
Mắt thấy Tô Nhuyễn sắp khỏi con phố , Võ Thắng Lợi nhanh ch.óng khởi động xe theo.
Tô Nhuyễn lắc lắc giấy chứng nhận kết hôn trong tay: "Vừa mới kết hôn, cảm thấy chúng thể chút chuyện ý nghĩa để kỷ niệm một chút."
Võ Thắng Lợi khuôn mặt xinh của cô, phế liệu màu vàng quanh năm xâm chiếm đầu óc lập tức sinh sôi, giọng điệu cũng khỏi bỉ ổi: "Vậy chúng bây giờ nên tìm một nhà nghỉ nhất."
Tô Nhuyễn liếc xéo gã một cái, lạnh: "Theo sát ." Nói xong thẳng về phía .
Trong lòng Võ Thắng Lợi nhảy dựng, nghĩ đến chuyện một tuần , bất giác đạp phanh xe.
Tô Nhuyễn thấy động tĩnh đầu , nhướng mày trào phúng, trong mắt rõ ràng "kẻ nhát gan" "chỉ chút tiền đồ còn dám đến quấy rối bà", đó cũng mặc kệ gã, tự về phía .
Võ Thắng Lợi ánh mắt kích thích đến một luồng hỏa khí xông thẳng lên não, lập tức khởi động xe đuổi theo, kiếp, chỉ là một con đàn bà thôi, còn thể lật trời ?
Cùng lắm thì cũng giống như , giấu con d.a.o cái gậy gối cho gã một cú.
Võ Thắng Lợi nghĩ đến mỹ nhân kế từng xem trong phim, tự giác đoán chân tướng, gã cái túi đặt ở ghế , trong lòng lạnh, là gã phòng , chiêu tương tự đối với gã dùng !
Đến lúc đó ông đây xem cô còn thể ! Hiện tại gã chính là đàn ông của cô, gì cũng là thiên kinh địa nghĩa! Võ Thắng Lợi nghĩ tới cái gì, biểu cảm mặt nữa trở nên bỉ ổi.
Tô Nhuyễn dừng biển hiệu một nhà nghỉ, chỉ một đất trống bảo Võ Thắng Lợi dừng xe, đợi gã xuống xe dẫn gã thẳng trong.
Võ Thắng Lợi cầm cái túi ở ghế trong tay híp mắt một tiếng, rảo bước đuổi theo.
Gã đang nghĩ thế nào xuất kỳ bất ý chế phục Tô Nhuyễn, khi phát hiện bên trong hình như nhà nghỉ, nên chỉ là nhà nghỉ.
Đây là một tòa nhà nhỏ hai tầng vây quanh bốn phía, tấm biển ở cửa chỉ thuộc về một nhà nghỉ ở bên cạnh mà thôi, những cái khác đều là từng gian văn phòng.
Võ Thắng Lợi cảnh giác, cao giọng hỏi Tô Nhuyễn phía : "Đây là ?"
Tô Nhuyễn nghiêng đầu một tiếng: "Anh đoán xem?" Sau đó trực tiếp đẩy một cánh cửa gỗ đỏ .
Võ Thắng Lợi do dự một chút, cầm dùi cui cảnh sát trong tay cảnh giác đến gần căn phòng, dáo dác trong.
Tuy nhiên gã còn rõ bên trong là tình hình gì, một cánh tay ngăm đen rắn chắc vươn , như kìm sắt bóp lấy cổ gã lôi gã trong.