Thập Niên 90: Thú Ngữ Tiểu Hãn Thê – Linh Tuyền Trong Tay, Vạn Thú Nghe Lệnh - Chương 110: Ai Dám Dạy Dỗ Tôi?

Cập nhật lúc: 2026-03-02 09:11:56
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W1aDEww4o

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Các cũng cần lôi bố cháu chuyện, hôm nay cháu dám đến, chính là suy nghĩ rõ ràng minh bạch chuyện , lẽ bố cháu sẽ buồn, nhưng các cụ , đau dài bằng đau ngắn ? Cháu ném một đồng cho ăn mày, còn một tiếng cảm ơn! đối với một kẻ hút m.á.u mà , họ chỉ hận bạn cho đủ nhiều mà thôi!” Ánh mắt Hàn Tiểu Diệp thẳng Tam cô Hàn, “Tam cô, cô ?”

“Phải cái đầu mày, tao thấy mày chính là thiếu dạy dỗ! Bố mày đúng là gì, chiều hư con cái thành cái dạng vô pháp vô thiên thế , mày dám ở mặt bề mà ăn bừa bãi như , tao dạy dỗ mày là !” Tam cô Hàn xắn tay áo lao lên định đưa tay đ.á.n.h Hàn Tiểu Diệp.

Trong phòng nhiều như , thế mà một ai mở miệng.

Hàn Tiểu Diệp nếu mà chịu cái thiệt thòi , thì cô đúng là uổng công sống một đời!

Cô đưa tay nắm lấy tay Tam cô Hàn, chân đá bụng bà , nhưng tay cô buông , trực tiếp quật ngã xuống chân!

Hàn Tiểu Diệp đường hoàng giẫm lên lưng Tam cô Hàn: “Còn ai qua đây dạy dỗ nữa, qua đây !”

Hàn Kiến Quân - chú út nhà họ Hàn đang ở trong bếp thấy động tĩnh qua xem, Trương Phương ngăn : “Anh ngốc ! Lúc qua đó chẳng là đ.â.m đầu họng s.ú.n.g ? Lúc cãi , chừng lát nữa sẽ đ.á.n.h , đến lúc đó định bênh ai? Anh sợ chịu đủ cảnh ‘ đe b.úa’ ?”

“Anh... đương nhiên là bênh Tiểu Diệp T.ử ! Anh chị đều ở đây, nếu ầm lên Tiểu Diệp T.ử chẳng sẽ chịu thiệt? Cứ cái đức hạnh c.h.ế.t tiệt đó của chị Ba, dùng ngón chân nghĩ cũng chắc chắn chị sáng sớm đến nhà bác gái Triệu ăn chực ! Thật là, hai vợ chồng chị đều công việc, đến mức ngay cả cơm cũng mà ăn, suốt ngày mấy chuyện mất mặt hổ.”

“Anh thấy mất mặt hổ, nhưng hai bà chị của thì thấy thế ! Chẳng lẽ chuyện chị Ba đến chỗ bác gái Triệu chiếm hời mà họ ? chiếm của khác còn hơn chiếm của họ chứ!” Trương Phương thái lạp xưởng bĩu môi , “Chuyện đừng quản! Em , Tiểu Diệp T.ử là chuẩn mà đến. Hơn nữa con bé học võ công gì , thấy , lúc nãy ở lầu con bé suýt chút nữa đ.á.n.h chị Ba nhà đất!”

“Hàn Tiểu Diệp, mày dám đ.á.n.h ?” Đại cô Hàn tức đến mức tóc tai dựng ngược lên!

“Thật là...” Hàn Tiểu Diệp châm chọc, “Cái bản lĩnh mở mắt dối , Đại cô và Tam cô thật giống ! Tam cô từ cửa chạy giơ tay đ.á.n.h cháu, cái phòng khách của ông bà nội... để cháu xem nào!”

Nga

Hàn Tiểu Diệp thong thả dùng ánh mắt quan sát kỹ lưỡng trong phòng: “Ồ, cái phòng dài hơn sáu mét gần bảy mét, rộng chừng bốn mét, vị trí của cháu là ở giữa! Nói cách khác Tam cô cháu từ chỗ cách xa ba mét chạy đ.á.n.h cháu thì các thờ ơ lạnh nhạt, cô tài bằng cháu giẫm chân, thì bác bắt đầu lải nhải! Chuyện bảo cháu gì cho đây? Là mắt của các ... lắm? Mù lòa chọn lọc ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-thu-ngu-tieu-han-the-linh-tuyen-trong-tay-van-thu-nghe-lenh/chuong-110-ai-dam-day-do-toi.html.]

Chân cô dùng sức một cái, Tam cô Hàn lập tức kêu lên “Ái ui ái ui”.

Lão đầu Hàn nhíu mày vui : “Ra cái thể thống gì!”

, đây là cái thể thống gì? Động mồm thì động thủ chứ ! Đáng tiếc động thủ cũng là đối thủ, nào! Chúng tiếp tục tính sổ!” Tay Hàn Tiểu Diệp cầm cuốn sổ, vỗ “bộp bộp” lòng bàn tay trái, “Nếu tình thể mua đứt, cháu thật sự chẳng thèm qua với loại họ hàng như các , mất giá!”

Nhị cô Hàn thấy tình hình , lập tức lùi sang một bên, hơn nữa, bố đều ở đây, chị cả cũng ở đây, bất luận chuyện cuối cùng thế nào, cũng chẳng liên quan gì đến cô . Hơn nữa, cô cũng ngốc! Nếu cô giống như con Ba Hàn Tiểu Diệp giẫm chân như giẫm rùa đen, thì còn mặt mũi nào gặp khác?

Vợ chồng Nhị cô Hàn là dân buôn bán tinh ranh, lúc tự nhiên lội vũng nước đục!

“Mày thể đại diện cho nhà mày?” Lão đầu Hàn chép miệng, ông luôn trọng nam khinh nữ, hơn nữa, cả nhà Hàn Tiểu Diệp cũng cùng huyết thống với ông . Hàn Kiến Quốc con ruột ông thì thôi , còn nuôi bên cạnh, tự nhiên cũng chẳng tình cảm gì.

“Được!” Hàn Tiểu Diệp đầu chiếc điện thoại đặt cạnh tivi, lập tức gọi đến phòng bảo vệ đơn vị công tác của bố cô: “Chú Kim, cháu là Tiểu Diệp Tử, chú giúp cháu gọi bố cháu điện thoại với ạ?”

Đầu dây bên nhanh truyền đến tiếng bước chân chú Kim gọi , Hàn Tiểu Diệp che ống , sợ hãi Đại cô Hàn: “Không ngắt lời khác chuyện điện thoại là phép lịch sự, về phương diện , Đại cô cần cháu dạy chứ!”

“A lô? Tiểu Diệp Tử?” Giọng vui vẻ của bố Hàn truyền đến từ điện thoại, “Có nhớ bố ? Đợi bố bận nốt đợt thể nghỉ .”

, đến lúc đó chỉ là nghỉ, mà bố sắp mất việc đấy! Hàn Tiểu Diệp đưa ống gần miệng, nhưng loa hướng ngoài: “Bố, con chỉ hỏi bố, quyết định của con thể đại diện cho bố, đại diện cho nhà chúng !”

“Sao thể chứ? Con là bảo bối nhỏ của bố mà, ở nhà con chẳng luôn một là một hai là hai ? Sao thế? Có bắt nạt con ?” Giọng đầy lo lắng của bố Hàn truyền đến từ điện thoại.

 

 

Loading...