Thập Niên 90: Thú Ngữ Tiểu Hãn Thê – Linh Tuyền Trong Tay, Vạn Thú Nghe Lệnh - Chương 358: Những Cư Dân Trong Núi

Cập nhật lúc: 2026-03-02 11:20:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W1aDEww4o

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ồ.” Tiểu cảnh sát miễn cưỡng mím môi.

“Đi thôi!” Cảnh sát Phương vỗ tay, “Mặc dù từ lúc núi đến giờ chúng gặp con thú hoang nào, nhưng điều đó nghĩa là trong núi thú hoang. Chúng vẫn nên sớm tìm ngôi nhà đá đó thì hơn, lẽ chúng sẽ gặp trực tiếp nhóm đó, cho dù gặp , ít nhất cũng sẽ tìm một manh mối ở đó.”

Anh ngẩng đầu Manh Manh, “Chúng tin tưởng con cú mèo , dấu chân mặt đất cho chúng , phương hướng của chúng sai.”

“Manh Manh, chúng tiếp thôi!” Tiêu T.ử Kiệt một thủ thế với Manh Manh, Manh Manh nhanh ch.óng vỗ cánh bay lên nữa.

Hạ Noãn mập, bộ tự nhiên cũng dễ mồ hôi, thở hổn hển Tiêu T.ử Kiệt, “May mà Manh Manh dẫn đường, chứ nếu là Quạ dẫn đường thì... chúng khó mà tìm nó!”

Manh Manh dù cũng màu trắng, trong khu rừng tối đen mượn ánh trăng nó, mục tiêu vẫn khá rõ ràng, chứ nếu đổi thành Quạ... bọn họ lẽ treo chuông chân Quạ mới , nếu ... lẽ họ sẽ thể thấy hướng bay của Quạ.

“Tiểu Diệp T.ử rốt cuộc nuôi bao nhiêu con vật ?” Tạ Thịnh Võ đỡ Tạ Thịnh Văn tới, tò mò hỏi.

“Loài chim nhiều, chỉ một đôi bồ câu, một con quạ và một con cú mèo. Còn là ba con ch.ó, gần ba mươi con mèo, và những con vật nhỏ khác.” Tiêu T.ử Kiệt Manh Manh đang bay phía , trong lòng đột nhiên trở nên bực bội.

Nếu những vượt qua biên giới, thực sự cần thiết mang theo Tiểu Diệp Tử. Theo lời của Manh Manh, những đó dường như ý định g.i.ế.c Tiểu Diệp Tử, thì... rốt cuộc họ gì?

“Nuôi nhiều thế ?” Lần chỉ em nhà họ Tạ, mà cả những cảnh sát xung quanh cũng kinh ngạc.

“Các mở trung tâm cứu trợ động vật ?” Tiểu cảnh sát hỏi.

Tiêu T.ử Kiệt lắc đầu, “Không ! Lũ mèo hoang từng giúp đỡ Tiểu Diệp Tử, nên Tiểu Diệp T.ử chăm sóc chúng, những con vật nhỏ trong nhà ngày càng nhiều. Cô thường , những con vật nhỏ thực thông minh, thể giao tiếp với chúng ! Đấy, Tiểu Diệp T.ử rời khỏi nhà, chúng nó lập tức tìm đến .”

Đột nhiên, xung quanh vang lên tiếng sột soạt, dường như thứ gì đó trong bụi cỏ đang nhanh ch.óng tiến về phía họ. Sắc mặt của viên cảnh sát lớn tuổi đổi, “Không là chuột chứ?”

“Chuột đáng sợ lắm ?” Tạ Thịnh Võ hỏi.

“Một con chuột đương nhiên đáng sợ, nhưng nếu là hàng trăm con thì ? Phải rằng, chuột núi hung dữ hơn chuột nhà nhiều.” Viên cảnh sát lớn tuổi .

Nga

Tiêu T.ử Kiệt lắc lắc đèn pin, cảm thấy cái đuôi xù xù lộ bụi cỏ... chút quen mắt!

“Đừng soi!” Viên cảnh sát lớn tuổi định đưa tay che đèn pin của Tiêu T.ử Kiệt, Tiêu T.ử Kiệt đẩy Hạ Noãn bên cạnh về phía bụi cỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-thu-ngu-tieu-han-the-linh-tuyen-trong-tay-van-thu-nghe-lenh/chuong-358-nhung-cu-dan-trong-nui.html.]

“Đừng lo, là sóc!” Tiêu T.ử Kiệt cúi hai con sóc, càng ... càng quen mắt, thậm chí còn nghĩ, nguyên nhân những con thú hoang trong núi xuất hiện vì chúng sợ họ đông , mà là vì những cư dân trong núi họ núi gì, nên mới xuất hiện.

“Chúng núi để tìm Tiểu Diệp Tử, các bạn...” Lời của Tiêu T.ử Kiệt xong, hai con sóc kêu chít chít chạy , chỉ cảm thấy mắt hoa lên, dường như thứ gì đó nhanh ch.óng bò qua mắt . Và hướng tiến của những con vật , đều giống với hướng bay của Manh Manh.

“Đây cũng là do Tiểu Diệp T.ử nuôi chứ?” Tạ Thịnh Võ khẽ ở bên cạnh.

Tiêu T.ử Kiệt dậy, đầu Tạ Thịnh Võ, khẳng định : “Phải. Đó là những con sóc mà Tiểu Diệp T.ử thường cho ăn khi chúng rời khỏi Thôn Thanh Sơn.”

“Cái ... cũng nhận ?” Tạ Thịnh Võ kinh ngạc Tiêu T.ử Kiệt.

“Đi thôi!” Tiêu T.ử Kiệt để ý đến Tạ Thịnh Võ nữa, mà đeo ba lô lên, tiếp tục theo Manh Manh, , Tiểu Diệp T.ử của đang ở một nơi nào đó phía chờ !

Tiếng “sột soạt” trong bụi cỏ ngày càng rõ ràng. Mọi đều chút sợ hãi. “Sao cảm giác như nhiều thứ đang bò qua xung quanh ?” Tiểu cảnh sát khẽ .

Lúc trời tối, nên ai thấy vẻ mặt sợ hãi của đối phương, ngay cả trong lòng cảnh sát Phương cũng bắt đầu đ.á.n.h trống.

“Không .” Tiêu T.ử Kiệt bình tĩnh , “Chỉ cần chúng chủ động công kích động vật trong núi , chúng cũng sẽ đến công kích chúng ! Thôn Thanh Sơn ngay chân Đại Thanh Sơn , nhưng các bao giờ thú hoang núi xuống tấn công ? Lúc ... lẽ là do những núi, kinh động thứ gì đó cũng chừng.”

Đi đến khi trời bắt đầu hửng sáng, Tiêu T.ử Kiệt cúi đầu , gần bốn giờ sáng.

“Nhìn kìa!” Hạ Noãn đột nhiên chỉ tay về phía , “Kia là ngôi nhà đá ?”

Tiêu T.ử Kiệt nheo mắt , định hành động thì cảnh sát Phương ngăn , “Các đợi ở đây, chúng qua xem .” Cảnh sát Phương giơ tay hiệu, các cảnh sát đều rút v.ũ k.h.í , lặng lẽ tiến lên.

Tiêu T.ử Kiệt và Hạ Noãn thì , em nhà họ Tạ cảnh , ngược chút căng thẳng, tuy họ cũng từng đ.á.n.h , nhưng so với cảnh tượng mắt, chỉ là trò nghịch ngợm đáng kể, còn mắt... đó là s.ú.n.g đạn thật!

Mấy khỏi nín thở chăm chú, ngược Tiêu T.ử Kiệt liếc Manh Manh đậu ngôi nhà đá, bình tĩnh bước lên.

“Cậu ?” Tạ Thịnh Văn túm lấy Tiêu T.ử Kiệt, “Cậu đừng bậy! Những đó dám bắt cóc Tiểu Diệp T.ử núi, chắc chắn v.ũ k.h.í, hơn nữa con cú mèo nhà ? Bọn họ s.ú.n.g đó!”

 

 

Loading...