“Thế nào?”
“Lười!”
“Hừ!”
Hai mua xong những thứ cần thiết trong cửa hàng văn phòng phẩm, thanh toán ngoài thì gặp Cao Nguyệt, cũng chính là của Tiêu T.ử Ngữ.
Nhìn phụ nữ đang về phía , Hàn Tiểu Diệp nhịn thở dài một : “ là đường xem hoàng lịch mà!”
“T.ử Kiệt, Tiểu Diệp Tử, hai đứa cũng đến mua đồ ? Thật là trùng hợp! T.ử Ngữ sắp đến công ty bên việc, dì đang định dạo một chút, dù T.ử Ngữ công ty cũng coi như là lớn , dì sắm sửa cho nó ít đồ.” Cao Nguyệt dừng bước mặt Tiêu T.ử Kiệt và Hàn Tiểu Diệp, : “Hai đứa mua gì? Hay là cùng ?”
Nga
Cao Nguyệt những thứ Tiêu T.ử Kiệt đang xách tay, “Tự xách mấy thứ mệt lắm, là để tài xế giúp hai đứa mang lên xe dì nhé?”
“Không cần ạ, chúng cháu xe riêng.” Tiêu T.ử Kiệt gật đầu , tuy ghét Cao Nguyệt, nhưng cũng đến mức bà mất mặt ở nơi công cộng như thế .
Cao Nguyệt nhẹ nhàng “ồ” một tiếng, liếc cửa hàng phía Tiêu T.ử Kiệt, Hàn Tiểu Diệp: “Vậy ! Đây là những thứ chuẩn cho Tiểu Diệp T.ử khai giảng ? Thủ tục chuyển trường xong hết ?”
“Vâng ạ.” Hàn Tiểu Diệp nay thích tiểu tam tiểu tứ! Đàn ông đời nhiều như , cô hiểu nổi mấy phụ nữ rốt cuộc nghĩ gì! Cô giao du với Cao Nguyệt, nếu ở nơi thế lỡ cô nhịn , lời gì nên thì .
Đương nhiên, Hàn Tiểu Diệp thực cũng bốc đồng, chỉ là cô nghĩ đến việc Cao Nguyệt luôn hãm hại Tiêu T.ử Kiệt, cô tức sôi m.á.u!
Trong lòng Cao Nguyệt, Hàn Tiểu Diệp chỉ là một đứa trẻ nhà quê, từng thấy sự đời, hoang dã! đứa trẻ chỉ ở bên Tiêu T.ử Kiệt mà còn từng con trai bà thương, vì Cao Nguyệt đặc biệt ưa Hàn Tiểu Diệp.
là nồi nào úp vung nấy! Hai cái đồ đáng ghét ở bên khiến Cao Nguyệt phiền chịu nổi!
“Yêu cầu học tập ở Ma Đô nghiêm ngặt, ở đây chỉ yêu cầu thành tích mà còn yêu cầu hộ khẩu nữa! Như cháu từ trong núi ... chắc là nhiều trường học khó lắm nhỉ?” Cao Nguyệt dịu dàng , “Cháu đừng T.ử Kiệt của cháu bừa, tuy lúc nhỏ nó học trường danh tiếng nào, nhưng đó là vì Tiêu thị con cái trong nhà giáo d.ụ.c hơn, lúc bọn trẻ còn nhỏ đều mời danh sư về nhà dạy học, cho nên lúc học đại học chúng mới thể trực tiếp thi đỗ trường danh tiếng, con đường ... bình thường bắt chước !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-thu-ngu-tieu-han-the-linh-tuyen-trong-tay-van-thu-nghe-lenh/chuong-416.html.]
Cao Nguyệt nhận lấy chiếc túi xách mà tài xế đang xách giúp, “Muốn tương lai tiền đồ thì vẫn trường danh tiếng, nhưng ngưỡng cửa của những trường cao, nhưng , thường thì đóng một ít phí xây dựng trường là , hơn nữa dì quen trong ủy ban giáo d.ụ.c.”
Hàn Tiểu Diệp đang nghĩ xem Cao Nguyệt lấy một xấp tiền từ trong túi để sỉ nhục họ , thì thấy Cao Nguyệt lấy hai viên... sô cô la nhân rượu.
Xì! Hàn Tiểu Diệp thầm c.h.ử.i Cao Nguyệt não tàn, lấy kẹo dụ cô, chẳng lẽ trông cô giống đồ ngốc ?
“Cho các cháu ! Đây là bố của T.ử Kiệt mấy hôm gửi từ nước ngoài về, các cháu cầm lấy ăn thử , nếu tiền phí xây dựng trường đủ thì cứ với dì. Dù dì cũng sắp kết hôn với thúc thúc của các cháu !” Cao Nguyệt đắc ý .
Tiêu T.ử Kiệt hừ lạnh một tiếng, “Bố chắc là đến Ý nhỉ? ông định tổ chức tiệc sinh nhật một tuổi cho đứa em trai lai của đấy! Bên cạnh ông nhiều phụ nữ như , chắc trở thành cũng ít, nếu dì hứng thú thì cố gắng lên! Dù vị mỹ nhân Tây Ban Nha cũng mới hai mươi mấy tuổi thôi!”
“Cậu!” Cao Nguyệt nhíu mày, “Cậu linh tinh gì mặt Tiểu Diệp T.ử thế? Đừng dạy hư cô bé!”
Bà chút áy náy Tiểu Diệp Tử, “Tính cách của T.ử Kiệt là , chăm sóc khác lắm, cháu ngại ?”
Hàn Tiểu Diệp , từ phía Tiêu T.ử Kiệt bước , giọng điệu xa cách : “Sô cô la dì cứ giữ ạ! Hơn nữa, thứ ở trung tâm thương mại cũng bán, cháu cũng loại cho rằng trăng nước ngoài tròn hơn trăng trong nước! Sô cô la thôi mà, vị cũng na ná ! Với , cháu thấy T.ử Kiệt đều đúng cả! Tại ngại ngùng? Ngược là dì... hóa vẫn gả cho thúc thúc ...”
Hàn Tiểu Diệp nhẹ nhàng : “Cháu nghĩ, là đợi đến khi nào đám tiểu bối chúng cháu cơ hội ăn kẹo cưới của dì và thúc thúc, hãy lời khuyên của dì thì hơn, dì ạ?”
Nụ của Cao Nguyệt dần tắt, bà ngờ một cô gái nhà quê như mất mặt thế .
Tuy đều bà vợ của Tiêu Viễn, nhưng ruột của Tiêu T.ử Kiệt sớm ly hôn với Tiêu Viễn, còn con trai bà là Tiêu T.ử Ngữ lớn lên ở nhà cũ của nhà họ Tiêu! Nể mặt tăng nể mặt phật, thường thì dù thích Cao Nguyệt, cũng sẽ bàn tán chuyện mặt bà , dù ai cũng Tiêu Viễn lăng nhăng.
“Nếu các cháu cần chỉ điểm, thì thôi! Bọn trẻ lớn , lúc nào cũng suy nghĩ của riêng .” Cao Nguyệt mất mặt ở đây, nên khi Hàn Tiểu Diệp chặn họng, bà cũng thêm gì nữa, “T.ử Kiệt, bố một thời gian nữa chắc sẽ về nước, đến lúc đó chắc sẽ gọi điện cho qua ăn cơm. Dù đều ở Ma Đô... Hơn nữa, T.ử Ngữ là em trai của , hai em các nên giao lưu nhiều mới , cũng để T.ử Ngữ học hỏi nhiều hơn, mới thể thể hiện trong công ty.”