Thập Niên 90: Thú Ngữ Tiểu Hãn Thê – Linh Tuyền Trong Tay, Vạn Thú Nghe Lệnh - Chương 578: Dự Định Mở Cửa Hàng Quần Áo

Cập nhật lúc: 2026-03-02 18:28:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g64nEfD1e

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Có chuyện gì thì mau !" Triệu Minh Chi ở bên cạnh ngáp một cái. Đi du lịch tuy là một chuyện vui vẻ, nhưng thực cũng là một việc vất vả, hai ngày nay mệt! Ngày mai cô chuẩn ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe, đó sẽ bắt đầu việc! Công việc chính là như , thì thôi, một khi dứt . Phải rằng, việc kinh doanh của nhà máy họ bây giờ vô cùng! Cứ nghỉ một ngày là coi như vứt tiền ngoài cửa sổ!

Cho nên thật sự Triệu Minh Chi quá mê tiền, mà là mỗi ngày khi xem báo cáo tài chính, cô cảm thấy nhà máy chỉ cần ngừng sản xuất là tổn thất!

Lúc Triệu Minh Chi tủm tỉm Hàn: "Chị và còn em ? Em hễ chuyện gì chắc chắn là thích xoa tay."

Nghe lời của Triệu Minh Chi, Hàn cúi đầu đôi tay đang vô thức xoa của , động tác lập tức cứng đờ, đó đút tay túi lớn của tạp dề: "Cái đó... chị cả, em và chị hai bàn bạc xong, chuẩn mở một cửa hàng quần áo."

"Cửa hàng quần áo?" Lần chỉ Triệu Minh Chi, mà ngay cả lão thái thái và Tiểu Diệp T.ử cũng về phía bà.

"Cũng hẳn!" Mẹ Hàn vội vàng lắc đầu, "Nói nhầm nhầm! Là bán buôn quần áo! nếu bận, đến mua lẻ thì cũng bán! Chẳng lúc chị cả giao một việc vặt cho em và chị hai ! Cứ , đến mua, dần dần mua nhiều hơn. Sau em và chị hai những mua nhiều đó là vì đồ ở chỗ chúng em rẻ , mua về mang quảng trường bày sạp bán, chuyện chắc chị cả cũng ."

Triệu Minh Chi gật đầu: " ! Minh Cầm và Minh Lan giúp chúng xử lý ít hàng tồn kho." Nhà máy quần áo của họ dù cũng mới bắt đầu, bản thiết kế của Tiểu Diệp T.ử nhiều, lúc trong việc lựa chọn sản xuất khó tránh khỏi sai sót. Cho nên những mẫu quần áo cung đủ cầu, những mẫu tồn . từ khi nhờ Hàn và giúp sửa quần áo, những bộ quần áo đó dần dần đầu , đây thể là một niềm vui bất ngờ.

"Như mà!" Hàn Tiểu Diệp và Tiêu T.ử Kiệt lúc tới, "Chỉ là vất vả quá ? Phải rằng, tiền bao giờ kiếm hết ! Giống như dịp lễ , chúng đều chơi, nhưng và dì hai nhà hàng bận rộn, con thấy như lắm. Hai nên tham gia nhiều hơn các hoạt động tập thể của gia đình!"

"Đây là cái gì với cái gì !" Mẹ Hàn lắc đầu , "Nhà hàng vốn dĩ là lúc nghỉ lễ kinh doanh nhất, hơn nữa cũng bận rộn suốt, lúc bận đó cũng chỉ là giờ ăn cơm. Bây giờ nhà hàng quy củ , lúc bận hoặc dì hai con qua một giúp là . Các con nghĩ rằng cửa hàng quần áo chúng mở sẽ ở xa chứ! Chúng chuẩn mở ở gần nhà hàng mà!"

" nếu ở gần nhà hàng... địa điểm quá hạn chế ạ?" Tiêu T.ử Kiệt cùng Hàn Tiểu Diệp sang một bên, với Hàn, "Ở đó là phố ẩm thực, hai bên trái đều là bán đồ ăn, và dì hai nếu bán quần áo, e là việc kinh doanh thể sẽ hạn chế."

Nga

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-thu-ngu-tieu-han-the-linh-tuyen-trong-tay-van-thu-nghe-lenh/chuong-578-du-dinh-mo-cua-hang-quan-ao.html.]

"Cái , chúng chủ yếu vẫn là bán buôn, cho nên chúng nghĩ cũng thuê chỗ quá lớn, chỉ thuê một gian nhỏ là ." Mẹ Hàn .

Lão thái thái đối với những chuyện chủ kiến gì, cho nên bà cũng mở miệng, chỉ đám trẻ . Dù nếu con út đủ tiền, bà hỗ trợ một ít vẫn thành vấn đề. Bây giờ mỗi tháng bọn trẻ đều đưa tiền cho bà, hơn nữa bà quản lý thuê ngoài cho bộ phận kỹ thuật ở nhà máy quần áo cũng lương, nhiều thì , nhưng chục nghìn tệ vẫn thành vấn đề.

"Quá nhỏ thì ." Hàn Tiểu Diệp sang Tiêu T.ử Kiệt.

Tiêu T.ử Kiệt lập tức đưa ý kiến chuyên môn, cho dù là bán buôn thì cũng chỗ để những đến lấy sỉ thể xem hàng mẫu. Hơn nữa, xác định bán lượng lớn thì đủ gian để chứa hàng tồn kho, chẳng lẽ đến lấy hàng, Hàn và chạy đến xưởng may để lấy ? Dù vị trí của xưởng may cũng hẻo lánh, nếu xưởng đó ký túc xá cho nhân viên thì e rằng việc tuyển dụng công nhân cũng khó khăn.

Nghe Hàn Tiểu Diệp và Tiêu T.ử Kiệt , Hàn cũng cảm thấy lý, nhưng nếu mở rộng quy mô quá lớn thì chỉ dựa bà và dì hai e là xuể.

Triệu Minh Chi nhíu mày Hàn: "Lúc em mở miệng chuyện , tìm nhà ?"

Mẹ Hàn mỉm : " ! Ngay gần chỗ chúng tham quan một cửa tiệm bán. Mọi cũng đấy, con phố đó của chúng thực cũng khá nhiều tòa nhà cũ, cũng coi như là phố cũ ! Nhà cửa đều là mặt tiền tự xây ở tầng một, tầng hai và tầng ba là chỗ để ở. Cửa tiệm em nghề bán bánh ngọt, thực tay nghề nhà họ , nhưng họ bánh ngọt kiểu cũ, thanh niên bây giờ thích ăn loại nữa, chỉ già là còn mua. già thường chắt bóp chi tiêu, mấy thứ chẳng qua lúc rảnh rỗi việc gì mới ăn một chút, ai mua nhiều chứ? Nghe ông cụ đó , con cái ông đều ở nước ngoài, bây giờ ông cũng lớn tuổi , con cái yên tâm nên bảo ông sang đó luôn."

Mẹ Hàn thở dài một tiếng: "Nếu buôn bán thì ông cũng chẳng , nhưng buôn bán ế ẩm thế , kinh doanh tiếp cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Chắc ông từ đó chuyện chúng thuê cửa tiệm, cho nên mới liên hệ với em."

" em là thuê, còn ông cụ em bán đúng ?" Triệu Minh Chi lập tức nắm bắt trọng tâm.

 

 

Loading...