Thập Niên 90 Tôi Có Khoản Nợ Nhà Khổng Lồ - Chương 260

Cập nhật lúc: 2026-02-12 10:31:21
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cho dù xưởng may qua đây quảng cáo thì cũng đảm bảo chất lượng của 《Siêu cấp thứ Sáu》.

 

“Chào đạo diễn Hứa, hân hạnh gặp cô.”

 

“Chào bà chủ Khương ạ.”

 

Hai bắt tay .

 

Bà chủ Khương mở lời : “ T.ử Thần nhắc về cô suốt, ngờ 《Siêu cấp thứ Sáu》 do một tay đạo diễn Hứa phụ trách, việc quảng bá của chúng phiền cô .” Bà liền tiếp, “Là thế , bây giờ mùa hè qua hơn nửa, chúng chủ yếu đẩy mấy mẫu đồ thu, lát nữa mẫu lên sân khấu, cứ để họ trình diễn những mẫu thu mới nhất của chúng . Trang phục cho chương trình chúng thể cung cấp bộ.”

 

Hứa Bát Tuyết nhíu mày: “Toàn bộ là đồ thu ?”

 

Khi trình diễn thể là đồ thu, nhưng nếu là lúc ghi hình thì chắc chắn , hiện giờ trường 2 lắp điều hòa, trời thì nóng, trong trường nhiều máy móc, độ kín cao, một khi nhiệt độ tăng lên thì khó tản nhiệt. Quần áo mùa thu hề mỏng, nếu khách mời mặc suốt cả buổi thì sẽ cực kỳ khó chịu.

 

“Chỉ một ít mẫu hè thôi.” Bà chủ Khương .

 

Hai bộ.

 

Đây còn là trang phục chính thức bà định tặng cho Hứa Bát Tuyết, váy hội nhỏ, thể mặc dự tiệc.

 

Đài trưởng Chu từng nhắc tới, những ngày như Quốc khánh mùng 1 tháng 10, đài họ sẽ tổ chức đêm hội, sẽ phát sóng tivi. Nếu Hứa Bát Tuyết mặc bộ lễ phục bà tặng để dẫn chương trình đêm hội, thì coi như quảng cáo cho xưởng may thêm một nữa.

 

Một công đôi việc.

 

“Bà chủ Khương, lúc mắt chúng thể trình diễn đồ thu, nhưng khi ghi hình chắc chắn sẽ mặc đồ hè mỏng nhẹ, nếu bà mang đủ đồ hè theo, thì chiều nay ghi hình sẽ bảo tổ trang phục của đài chuẩn quần áo.” Hứa Bát Tuyết .

 

“Đạo diễn Hứa, mẫu thu cũng mỏng, cả áo dài tay, chất cotton nguyên chất...” Bà chủ Khương cố gắng thuyết phục Hứa Bát Tuyết.

 

Hứa Bát Tuyết kiên trì ý kiến của .

 

Khách mời đến để chương trình chứ đến để chịu tội, trời nóng thế mà mặc áo dài tay, lỡ say nắng thì ?

 

Kết quả cuối cùng là bà chủ Khương bảo nhân viên gửi thêm một lô đồ hè tới.

 

Hứa Bát Tuyết nhắc nhở: “Cần màu sắc sự đồng điệu, như khán giả mới nhớ kỹ .”

 

Một cô gái trẻ bà chủ Khương trầm ngâm suy nghĩ.

 

Phía xưởng may đưa tới bốn mẫu, hai nam hai nữ. Bốn dáng dấp cao, mẫu nam cao nhất, Hứa Bát Tuyết nghi ngờ gần một mét chín.

 

Hứa Bát Tuyết ngẩng đầu lên.

 

Bà chủ Khương còn dắt theo hai nhà thiết kế, đều là nữ, một lớn tuổi hơn, một chính là cô gái trầm ngâm . Họ hiện giờ chịu trách nhiệm phối đồ cho bảy mẫu.

 

Hứa Bát Tuyết đếm , : “Bà chủ Khương, xưởng may của còn mẫu nào nữa , nhất là thêm một nữa.” Vũ Oánh dẫn tới ba , xưởng may bốn , cộng thêm Vũ Oánh và Từ Phong là chín , lẻ. Không tiện chia nhóm.

 

Tốt nhất là thêm một nữa.

 

Bà chủ Khương bảo nhà thiết kế liên hệ thêm một mẫu khác.

 

Trong lúc nhà thiết kế phối đồ, Hứa Bát Tuyết cùng đài trưởng Chu và bà chủ Khương tới phòng đài trưởng.

 

“Tiểu Hứa, cháu hãy về chương trình 《Fashion Show》 với bà chủ Khương .” Đài trưởng Chu .

 

Hứa Bát Tuyết bảo: “Cháu về lấy ít tài liệu ạ.”

 

“Được.” Đài trưởng Chu đồng ý.

 

Ánh mắt bà chủ Khương Hứa Bát Tuyết dịu đôi chút, cái chương trình 《Fashion Show》 còn chuẩn cả tài liệu ? Bà cứ tưởng đài trưởng Chu bảo bà đầu tư chương trình là định đào mỏ bà, bắt bà bỏ tiền cho chương trình.

 

Cửa phòng biên tập vẫn khóa.

 

Xem Chu Tinh Thần về.

 

Lại ?

 

Chương trình mới?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-260.html.]

Chu Tinh Thần bao giờ báo cáo với ai.

 

Thái độ của đài trưởng Chu đối với Chu Tinh Thần cũng khá kỳ lạ, bao giờ hỏi han hành tung của , hai cứ thần thần bí bí.

 

Hứa Bát Tuyết tới văn phòng, mở ngăn kéo khóa, lấy tài liệu thì điện thoại vang lên.

 

“Ai ạ?” Hứa Bát Tuyết hỏi lật tìm bản kế hoạch liên quan đến 《Fashion Show》.

 

Bên tiếng động.

 

“Alo? Alo?” Hứa Bát Tuyết gọi thêm hai tiếng nữa, ai ? Cô thấy bên dường như tiếng thở, bèn : “Có chuyện gì ạ, nếu gì cháu cúp máy đây.”

 

“Cô là ai?”

 

Cô là ai?

 

Câu hỏi thật kỳ quái, điện thoại gọi đến đài truyền hình hỏi cô là ai.

 

Gọi nhầm ?

 

Hứa Bát Tuyết hiểu nghĩ đến Ngô Trạm, chẳng lẽ bên đó vấn đề gì.

 

“Người thật kỳ lạ, điện thoại gọi đến nhà hỏi là ai, thế là ai?” Hứa Bát Tuyết hỏi, “Có gọi nhầm ? Thật là, phí cả tiền điện thoại.”

 

Nói xong liền cúp máy.

 

Phía bên .

 

“Thông , điện thoại ở ?”

 

“Thông , là điện thoại của một hộ gia đình, một cô gái máy.” Người đó nghĩ ngợi tiếp, “Còn chê lãng phí tiền điện thoại nữa, trông giống giả .”

 

Hai thầm thì xong xuôi, một lát tới mặt một khuôn mặt hung ác, với đó: “Đại ca, đó là của một hộ gia đình, một cô gái máy ạ.”

 

Vị đại ca mặt mày hung ác liếc Ngô Trạm đang bẹp đất mặt mũi bầm dập, với tên gọi điện: “Cầm điện thoại qua đây, gọi nữa.”

 

“Hỏi cho kỹ , xem cô quen Mao Trạm .”

 

Điện thoại vang lên.

 

Hứa Bát Tuyết , cô đợi chuông reo một hồi lâu mới chậm rãi nhấc máy: “Alo?” Lần giọng điệu của cô lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn.

 

“Alo!”

 

Cúp máy.

 

Bên ngây như phỗng.

 

Sao cúp .

 

Gọi .

 

Không ai nữa.

 

“Đại ca, bên nữa .”

 

“Đổi khác gọi tiếp.” Chỗ họ thiếu gì điện thoại.

 

Phòng đài trưởng đài truyền hình.

 

Đài trưởng Chu đợi đến sốt ruột , Hứa Bát Tuyết về văn phòng lấy đồ mà lâu thế?

 

Trà của bà chủ Khương châm đến tuần thứ ba .

 

Đài trưởng Chu đợi nữa, với bà chủ Khương một tiếng: “ xem thử thế nào.”

 

Rồi về phía phòng biên tập.

 

 

Loading...