Đài trưởng Chu bắt đầu lo lắng cho tỷ lệ xem của ngày mai .
Đến khi tiếng đàn vĩ cầm của cô Bạch vang lên, nghi ngại của đài trưởng Chu đều tan biến hết.
Chẳng trách Hứa Bát Tuyết mời cô Bạch lên sân khấu.
Hóa gốc rễ là ở đây.
Tiếng đàn vĩ cầm của cô giáo kéo ngang ngửa với các nghệ sĩ tầm cỡ quốc gia đấy chứ.
Tất nhiên, đây chỉ là ý kiến cá nhân của đài trưởng Chu thôi, thể coi là chuẩn .
Nhà Trương Nặc Thuần.
Bà ngoại nhắm mắt, say sưa thưởng thức tiếng nhạc, bà còn tai thì tiếng nhạc dừng .
Bà ngoại mở mắt , trong lòng đầy hụt hẫng.
Khúc 《Lương Chúc》 kéo thật, chỉ là ngắn một chút.
"Nặc Thuần , cháu xuống từ bao giờ thế?" Bà ngoại qua, thấy Trương Nặc Thuần đang cạnh .
"Dạ xong ạ." Trương Nặc Thuần chỉ tay chiếc tivi màu cỡ lớn, "Bà ngoại, sắp chơi trò chơi kìa."
Bà ngoại vốn thích náo nhiệt nhưng tivi mà nắm tay Trương Nặc Thuần : "Cô giáo kéo đàn lúc nãy là tìm ở thế? Cháu hỏi Bát Tuyết xem thể mời cô qua đây kéo cho bà một khúc , những bản nhạc thế trực tiếp mới sướng."
"Bà ngoại, thời buổi gì chuyện mời về nhà kéo đàn chứ. Lúc nãy hai bạn nhỏ là học sinh của cô giáo đó, là thế , chúng mời cô ..." Trương Nặc Thuần đến một nửa thì khựng .
Mời cô giáo đó qua dạy học sinh.
vấn đề là nhà họ học sinh nào cả, hai họ đều kết hôn.
Bà ngoại mong chờ Trương Nặc Thuần: "Cháu tiếp chứ." Mời cô , mời cô giáo đó, nữa?
Bà ngoại hỏi: "Khi nào cháu mới mời về?"
Trương Nặc Thuần: "Vậy để mai cháu hỏi Bát Tuyết xem ."
Hứa Bát Tuyết chắc hẳn với cô giáo , đến lúc đó thử nhờ cô hộ xem , bà ngoại bản nhạc đó.
"Cháu cứ với Bát Tuyết, tiền bạc thành vấn đề." Bà ngoại cực kỳ hào sảng.
Trương Nặc Thuần dở dở : "Bà ngoại ơi, kéo đàn vĩ cầm đến tầm cỡ , bà nghĩ cô giáo đó sẽ vì tiền mà tới ? Nếu Bát Tuyết thực sự mời tới, bà đừng mặt cô giáo đó mà nhắc đến chuyện tiền nong nhé." Tục lắm.
"Biết !" Bà ngoại hớn hở, "Đợi tới, bà đảm bảo sẽ nhắc đến tiền."
Khu chung cư tập thể.
Cô Bạch thấy xuất hiện tivi, trong đầu thoáng qua một hình ảnh mờ mịt, nhanh đó hình ảnh đó biến mất.
Dường như là chuyện của đây.
Cô và một nhóm biểu diễn một sân khấu lớn.
Chẳng lẽ đây chính là đoàn biểu diễn mà Bạch Dương ?
Trong tivi, phần trò chơi bắt đầu.
Cô Bạch nghĩ ngợi nhiều nữa, chăm chú xem chương trình. Các bạn nam và nữ trong đều cao, cô Bạch cũng mong con sẽ chiều cao .
Xem gì bổ nấy mà.
Nam Thành, một quán cơm nhỏ cũ kỹ ở phố Hạ Giác.
Cơm nước ở quán nhỏ đặc biệt rẻ, ngoài dân xung quanh, các công nhân trộn xi măng, bốc vác ở các công trình tại Nam Thành đều tới đây ăn, việc kinh doanh phát đạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-275.html.]
Quan trọng hơn là quán nhỏ còn đặt một chiếc tivi đen trắng mười bốn inch để khách đến ăn xem miễn phí. Tối thứ Sáu hàng tuần, tivi sẽ chuyển sang đài địa phương để xem 《Siêu cấp thứ Sáu》.
Màn trình diễn catwalk lúc mở đầu xem mấy hiểu, nhưng khi diễn catwalk, mẫu vòng nào vòng nấy, chân dài miên man, xem một cách ngon lành.
Trong chương trình, cô Bạch xuất hiện.
Ở một chiếc bàn trong góc, một cô bé mười tuổi, bên cạnh lấm lem bụi đất là cha cô bé, cha việc xong đưa cô bé qua đây ăn cơm.
Dạ dày cô bé , sức ăn lớn, ăn vài miếng ngẩng đầu tivi.
Trong tivi, cô Bạch đang kéo đàn vĩ cầm, ống kính cận cảnh, khuôn mặt cô Bạch hiện rõ nét.
Con ngươi cô bé co rụt .
Đây là bụng đẩy xuống đó.
Trong dày cô bé trào ngược, trong đầu cô hiện khung cảnh đêm đó ngập tràn sắc đỏ, cô thể chịu đựng thêm nữa, lao ngoài tìm một nơi mà nôn thốc nôn tháo.
Mấy miếng cơm ăn lúc nãy đều nôn hết sạch.
Axit dày trào lên.
Cổ họng cô bé đau rát như lửa đốt.
"Tiểu Mẫn, nôn ?" Cha cô bé theo ngoài, giúp cô vỗ lưng, "Đã thấy đỡ hơn chút nào , đợi khi nào nhận tiền công ở công trình, cha sẽ đưa con bệnh viện khám." Người đàn ông .
"Cha, con ạ," Tiểu Mẫn lau miệng dậy, đó nở nụ với cha , "Cha xem, con khỏi , cần bệnh viện ."
Người đàn ông gì.
Nếu cai thầu giữ tiền công mãi phát thì ông đưa con gái bệnh viện khám bệnh từ lâu .
Tiền thuê nhà sắp đến kỳ, chỉ mong chủ nhà thể thông cảm cho vài ngày.
"Chúng ăn cơm thôi." Người đàn ông dẫn con gái chỗ , may mà kịp, nếu chỗ khác chiếm mất .
Người đàn ông rót cho con gái một ly nước, bảo cô súc miệng .
Tiểu Mẫn súc miệng xong ăn thêm vài miếng.
Mắt cô cứ dán c.h.ặ.t tivi.
Bình Thành.
Nơi cách Nam Thành xa, chỉ cần lắp ăng-ten là thể thu đài Nam Thành.
Như chương trình đang cực kỳ "hot" ở Nam Thành là 《Siêu cấp thứ Sáu》, ở đây cũng thể xem .
Mạc Mại và vợ đang sofa xem tivi.
Họ mới cưới lâu, lúc đang là thời điểm mặn nồng nhất.
Cứ quấn quýt lấy cùng xem 《Siêu cấp thứ Sáu》.
Khi cô Bạch xuất hiện, vợ bỗng nhiên bật dậy, mắt trợn tròn, đó đầu lườm chồng một cái sắc lẹm: "Mạc Mại, chụp cô gái là cô !"
Vợ nổi giận .
Nhắc đến , đó vẫn là chuyện hồi tuần trăng mật của họ. Hai mua vé tàu Hải Nam, còn mang theo chiếc máy ảnh mới sắm lúc cưới, suốt dọc đường Mạc Mại cứ thế mà chụp lấy chụp để.
Chính chuyến tàu trăng mật đó, Mạc Mại chụp cho cô gái xinh trong tivi ròng rã ba tấm ảnh!
Cuộn phim sắp dùng hết luôn !
"Vợ ơi, hiểu lầm, đều là hiểu lầm cả mà. Hôm đó chụp cảnh hoàng hôn qua cửa sổ, hai họ vặn ngay cạnh cửa sổ nên mới lọt hình thôi. Anh giải thích bao nhiêu , là hiểu lầm, hiểu lầm mà!" Mạc Mại cuống quýt cả lên.