Một mũi tên trúng hai đích.
Buổi sáng Hứa Bát Tuyết còn đến nhà Diệp Doanh giúp cô trang điểm, một lát cô liền về.
Sau khi cô khỏi.
Cô Bạch suy tính , cuối cùng vẫn bấm điện thoại của dàn nhạc giao hưởng địa phương, lúc nãy Hứa Bát Tuyết , vị cao niên ở dàn nhạc giao hưởng đó gọi điện mấy liền.
Ống truyền đến tiếng tút tút.
Một lúc nhấc máy: "Alo!" Là giọng một ông lão đầy khí thế.
"Chào ông, cho hỏi đây dàn nhạc giao hưởng thành phố ạ?"
" , cô việc gì !"
" là Bạch Ích Mỹ, đài truyền hình bên ông liên lạc với , chuyện gì ạ?"
Một lát , giọng ông lão bên đột nhiên cao hẳn lên: "Cô chính là cô giáo Bạch! Người kéo bài 《Lương Chúc》 trong chương trình đó ? Cô bắt đầu học đàn từ khi nào ?"
"Chắc là từ lâu ạ." Cô Bạch .
Bạch Dương cô bắt đầu học đàn từ năm tám tuổi, cô Bạch còn ấn tượng nữa, nhưng cô cảm thấy kéo vĩ cầm lâu . Một ngày kéo là thấy bứt rứt, thường ngày cô đều công viên hoặc đến phòng âm nhạc ở trường luyện đàn vì sợ phiền khác.
"Khi nào cô rảnh thì qua đây một chuyến, chúng đang thiếu một chơi vĩ cầm!" Giọng ông lão lớn, "Nếu cô kéo , vị trí vĩ cầm thủ lĩnh sẽ dành cho cô."
Thủ lĩnh, thủ lĩnh của nhóm vĩ cầm thứ nhất, đó là một vị trí cực kỳ quan trọng, địa vị chỉ nhạc trưởng.
Cô Bạch hiểu đột nhiên chút qua đó xem thử.
Hứa Bát Tuyết phơi xong quần áo.
Về nhà, trang điểm qua một chút, mũ lưỡi trai rẻ tiền, kính gọng đen, áo phông trắng, quần dài, chân đôi xăng đan rẻ tiền. Buộc hộp trang điểm lên ghế xe đạp (chiếc xe lúc ), đạp xe đến địa chỉ mà Diệp đưa.
Chín giờ, tới nơi.
Nơi nhà họ Diệp ở trông quen mắt, Hứa Bát Tuyết từng đến đây đó, nhà Lâm Hạo cũng ở khu .
Chính là Lâm Hạo tham gia hai xé bảng tên trong đầu tiên, nhắc mới nhớ, mấy bạn sinh viên nghiệp ở đầu tiên đó giờ quan hệ cực kỳ , Cửu Đồng đó họ thường xuyên tụ tập.
Nghĩ hồi đó, vì là đầu tiên nên Hứa Bát Tuyết tìm khách mời, đích qua đây mời .
Thoắt cái, đám sinh viên đều sắp học đại học .
Rất nhanh, Hứa Bát Tuyết tìm thấy nhà Diệp Doanh, 77.
Cô bấm chuông.
"Tiểu Hứa, mau ." Mẹ Diệp tuổi lớn hơn Hứa Bát Tuyết, Hứa Bát Tuyết , cho quá nhiều chuyện cô qua giúp trang điểm .
Vì Diệp gọi cô là Tiểu Hứa.
Hứa Bát Tuyết đáp lời.
Sau đó theo Diệp nhà, nhà giật cả , một phòng đầy , là phụ nữ, ít nhất mười , trông giống Diệp, chắc là họ hàng hoặc chị em bên ngoại.
Mẹ Diệp : "Doanh Doanh đang ở trong phòng riêng lầu, dẫn cô lên."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-286.html.]
Mẹ Diệp lên lầu : "Cậu thanh niên hẹn hôm nay là việc nhà nước, bố cũng ở đơn vị nhà nước, là sinh viên đại học, điều kiện , chỉ một điểm là mắt cao. Ban đầu cũng định để hai đứa gặp ..." Vẫn là khi xem chương trình đó, phát hiện con gái hễ trang điểm là cũng là một mỹ nhân, bấy giờ mới nảy sinh ý định.
Kiểu kinh doanh như họ thích nhất là thông gia với những việc nhà nước.
Dưới lầu.
"Đây chính là mà dì cả bỏ một ngàn tệ để tìm đến ? Chỉ để trang điểm thôi ?" Cô gái trẻ mũi tẹt lẩm bẩm, "Dì cả khi lừa ."
Một ngàn tệ, bao nhiêu là tiền, chỉ để trang điểm một !
Đây là coi dì cả như kẻ ngốc để chăn .
Chương 92 092
Tầng hai.
Hứa Bát Tuyết khi lên đây liền thấy Diệp Doanh đang sách bên chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ.
Mẹ Diệp gọi cô : "Doanh Doanh, chị Hứa đến , mau qua đây để chị trang điểm thật cho con."
Diệp Doanh đặt sách xuống, tới.
"Tiểu Hứa, hai cứ từ từ trang điểm, vội, cắt ít trái cây mang lên cho cô." Mẹ Diệp ngoài.
Diệp Doanh thấy , thở dài một thườn thượt: "Mẹ em gọi hết đám cô dì chú bác đến ." Thường ngày tầm cô đang ở lầu xem tivi, cuốn sách cầm tay , trang đầu tiên suốt nửa tiếng đồng hồ .
Dưới lầu.
"Dì cả, cái trang điểm lúc nãy trẻ thế , tay nghề ạ?" Cô gái mũi tẹt hỏi.
Mẹ Diệp : "Cô là từ đài truyền hình đấy, tay nghề giỏi lắm, dì thấy mà." Khuôn mặt Diệp Doanh nhà bà tivi trông xinh vô cùng.
Tuyệt đối vấn đề gì.
Người dù cũng là dẫn chương trình nổi tiếng, nếu giá cao một chút thì chịu đến trang điểm cho một cô gái nhỏ ở gia đình bình thường như ?
Mẹ Diệp xong liền bếp, trái cây ở đằng .
"Dì cả, bên trái cây ạ."
"Mấy thứ là cắt lúc để cho các cháu ăn, dì lấy thêm cái mới cho Tiểu Hứa." Mẹ Diệp bếp, lấy một chiếc đĩa mới, xếp trái cây cắt xong .
Sau đó bưng đĩa lên tầng hai.
Cô gái mũi tẹt theo .
Mẹ Diệp phát hiện , hỏi cô gái mũi tẹt: "Tiểu Trân, cháu lên đây gì?"
"Dì cả, chẳng dì bảo thợ trang điểm của đài truyền hình tay nghề giỏi , cháu lên xem xem cô vẽ thế nào." Tiểu Trân về phía phòng của em họ tầng hai.
"Thế , là học lỏm , dì hỏi một tiếng mới ." Mẹ Diệp cho Tiểu Trân .
"Dì cả, dì bỏ một ngàn tệ mà, xem một chút thì ? Nếu cô bừa thì chẳng tiền mất tật mang !" Tiểu Trân vẫn xem thử tay nghề một ngàn tệ thế nào.
Em họ chẳng qua là đầu t.h.a.i thôi, chứ với khuôn mặt tầm thường , Tiểu Trân thực sự tin đàn ông điều kiện nào thể để mắt tới em họ.
"Tiểu Trân , Doanh Doanh nhiều , phòng nó thích , cháu cứ ở ngoài đợi một lát , để dì hỏi ." Mẹ Diệp .
Chuyện họ hàng phòng Diệp Doanh thì Diệp thấy chẳng gì, nhưng Diệp Doanh đồng ý, vì chuyện mà cãi với bà bao nhiêu , giờ Diệp rút kinh nghiệm, con gái đồng ý là cho .