Thập Niên 90 Tôi Có Khoản Nợ Nhà Khổng Lồ - Chương 300

Cập nhật lúc: 2026-02-12 10:43:52
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ánh mắt Dương Phụng Ngọc đảo qua một lượt cô cháu gái Dương Mai nhanh ch.óng dời , cuối cùng sang Dương Linh Linh (em gái ruột của Dương Mai, con thứ ba, y tá ở bệnh viện), Dương Linh Linh đang nép bên cạnh Dư Tú Cầm (mợ cả), kể những chuyện thú vị ở bệnh viện.

 

Dương Mai bên cạnh với khuôn mặt vô cảm, thể xen câu chuyện .

 

Dư Tú Cầm Dương Linh Linh quan hệ với đồng nghiệp như thế nào thì liếc Dương Mai một cái, cơn giận bốc lên, "Dương Mai, con qua đây mà , học tập em gái con kìa! Cái kiểu như con thì chẳng hòa hợp với ai cả, định sống cô độc đến già chắc?"

 

Dương Mai im lặng lời nào.

 

Dư Tú Cầm thấy Dương Mai phản ứng gì thì càng bực hơn, "Con điếc câm thế, chuyện !" Đang định mắng tiếp thì thấy họ hàng đều đang qua nên đành kìm nảy .

 

Cô con gái thứ hai tính tình lầm lì, công việc cũng xong, chịu kết hôn, đúng là đến để đòi nợ mà.

 

"Chị dâu , chị bớt Dương Mai vài câu , nó thành như ngày hôm nay chẳng đều do chị ép ." Mợ hai , "Hồi đó Dương Mai nghiệp cấp ba kết hôn, là chị chịu, chê nhà trai nghèo."

 

Cứ thế mà chia rẽ .

 

Hứa Bát Tuyết đến cửa thì thấy mợ hai đang chuyện của Dương Mai, cô cũng chẳng nữa.

 

Hôm nay mà lắm thế .

 

Hứa Bát Tuyết thấy bàn ghế vẫn bày , thức ăn vẫn xong, thế là với Hứa Cửu Đồng, "Chị qua nhà dì Ma gọi điện cho cả một chuyến."

 

Dặn dò Hứa Cửu Đồng, "Đợi cơm xong thì em lên gọi chị nhé."

 

Ăn cơm xong mới xuống.

 

"Chị, em cùng chị nhé." Hứa Cửu Đồng cũng trốn nhà dì Ma một lát.

 

"Em cứ về nhà với một tiếng hãy lên." Hứa Bát Tuyết xong cửa nhà thẳng lên tầng bảy.

 

Cửa nhà dì Ma đang đóng.

 

Đến cửa , Hứa Bát Tuyết dám gõ cửa, giờ là giờ cơm, đến nhà dì Ma hình như tiện cho lắm.

 

Cô đang định xuống lầu thì cửa nhà dì Ma mở .

 

"Dì Ma ạ." Hứa Bát Tuyết gọi một tiếng.

 

"Bát Tuyết , cháu đến thật đúng lúc, cái cháu cần, cháu cầm giúp dì đưa cho cháu , dì xuống đó nữa." Sau khi đưa đồ cho Hứa Bát Tuyết, dì Ma nhà.

 

Hứa Bát Tuyết thấy mắt dì Ma đỏ nên phiền thêm nữa, cầm món đồ dì Ma đưa xuống lầu, cô lật sơ qua thì thấy hóa là tờ rơi quảng cáo bán nhà!

 

Chuyện thật hiếm thấy nha.

 

Chương 98 098

 

Hứa Bát Tuyết về đến nhà, quả nhiên thấy một nhà đầy họ hàng, bên phía Dương Phụng Ngọc. Chắc là vì bà ngoại ở đây, thêm việc Hứa Cửu Đồng ngày mai sẽ nên đều đến đông đủ.

 

Hứa Bát Tuyết chào hỏi họ hàng xong bếp.

 

Dương Phụng Ngọc thấy Hứa Bát Tuyết thì khá ngạc nhiên, mặc dù lúc nãy Hứa Cửu Đồng nhưng thấy thật là chuyện khác. Bây giờ Hứa Bát Tuyết thành đạt, mỗi ngoài đều hàng xóm cũ khen Bát Tuyết nhà bà giỏi giang, đứa con gái thật sự bà mát mặt quá!

 

Dương Phụng Ngọc cảm thấy đứa con gái đúng là nuôi uổng công.

 

"Mẹ, cái là dì Ma đưa cho ạ." Hứa Bát Tuyết kéo Dương Phụng Ngọc bếp, chỉ tờ rơi quảng cáo bất động sản bên , "Mẹ, định mua nhà ạ?" Cô hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-300.html.]

 

Dương Phụng Ngọc đóng c.h.ặ.t cửa bếp , lúc mới riêng với Hứa Bát Tuyết: "Nhà chúng vẫn còn nhỏ quá, ở tầng sáu, bà ngoại cháu ở đây nửa năm lận, lên xuống thật sự là tiện."

 

Hứa Bát Tuyết thầm nghĩ, đây cả một nhà chen chúc như cũng chẳng chịu mua nhà, giờ đổi ý, ngoài chuyện bà ngoại chắc chắn còn nguyên nhân khác nữa.

 

Chưa đợi cô hỏi, Dương Phụng Ngọc luôn: "Dì Ma của cháu xem nhà mẫu ở khu Nam Sơn , lắm, về nhà là khen nức khen nở." Bà xong cũng thấy nao lòng.

 

Định bụng cuối tuần nghỉ sẽ cùng Yến Chi đến văn phòng bán hàng của khu Nam Sơn xem thử.

 

Hiện tại lương của Hứa Kiến Lai cao hơn, tiền thưởng cũng định, thể xem và hỏi han một chút.

 

Nhà mẫu?

 

Khu Nam Sơn.

 

là trùng hợp thật đấy, cơ mặt Hứa Bát Tuyết giật giật.

 

Chuyện cô mua nhà hiện tại tuyệt đối, tuyệt đối , nếu mà thì căn nhà của Dương Phụng Ngọc khỏi cần mua nữa, ước chừng bà sẽ dọn thẳng đến căn nhà mới đó của cô luôn cho xem.

 

Dĩ nhiên, chuyện Hứa Bát Tuyết cũng cách giải quyết, nhưng cô thật sự lãng phí sức lực những chuyện như thế .

 

Chi bằng cứ giữ bí mật cho thật kỹ.

 

"Mẹ, đây Cửu Đồng thêm ở văn phòng bán hàng khu Nam Sơn đấy, lãnh đạo của em là Quản lý Hà chính là phụ trách bán nhà, sớm thì bảo Cửu Đồng dẫn qua đó , giá rẻ hơn một chút." Hứa Bát Tuyết .

 

"Cửu Đồng thêm ở đó !" Dương Phụng Ngọc vẫn chuyện , chỉ con trai đang thực tập giao tiếp với ở một công ty nhỏ nào đó thôi, hóa là công ty bất động sản .

 

"Vâng ạ, hôm qua tiệc mừng tân sinh viên của Cửu Đồng, Quản lý Hà của bộ phận bán hàng cũng đến đấy, chính là cùng bàn với cháu đấy ạ." Hứa Bát Tuyết .

 

"Sao các con sớm chứ!" Dương Phụng Ngọc cởi tạp dề , đẩy cửa bếp gọi lớn: "Cửu Đồng, Cửu Đồng, mau đây!"

 

Hứa Cửu Đồng đang một đám họ hàng vây quanh hỏi đủ thứ chuyện, thậm chí còn bàn đến chuyện lên đại học tìm đối tượng , sắp chống đỡ nổi . Tiếng gọi của Dương Phụng Ngọc lúc chẳng khác nào chiếc phao cứu sinh .

 

"Mẹ, con đây ạ."

 

"Cửu Đồng, lãnh đạo của con ở văn phòng bán hàng khu Nam Sơn ? Cái nhà mẫu đó chính là của khu các con ?" Dương Phụng Ngọc hỏi gấp nhanh.

 

"Vâng ạ," Hứa Cửu Đồng nhanh ch.óng đổi giọng, "Mẹ, giờ thì nữa , con nữa, sắp khai giảng mà!"

 

Ôi chao!

 

Dương Phụng Ngọc thấy xót xa cả ruột gan, trùng hợp đến thế chứ! Sao chậm mất một bước !

 

"Mẹ, hiện tại văn phòng bán hàng vẫn đang mở cửa mà, là thế , giờ để Cửu Đồng dẫn qua đó, bảo em chuyện tình với lãnh đạo cũ một chút. Mẹ nghĩ xem, hôm qua tiệc mừng tân sinh viên còn đến dự, cái tình nghĩa đó vẫn còn đấy chứ." Hứa Bát Tuyết đề nghị.

 

Dương Phụng Ngọc chuyển lo thành vui, "Phải đấy!"

 

Ý kiến quá!

 

Đứa con gái ruột của bà! Cái đầu mà nó thông minh đến thế chứ!

 

Chắc chắn là giống bà .

 

Dương Phụng Ngọc hớn hở mặt: "Được, , giờ chúng luôn."

 

 

Loading...