Thập Niên 90 Tôi Có Khoản Nợ Nhà Khổng Lồ - Chương 312
Cập nhật lúc: 2026-02-12 10:49:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày mai, ngày mai tính.
Cứ cái thái độ của đoàn phim, Hứa Bát Tuyết cũng chẳng qua đó.
Cô : "Cậu cũng đừng bày vẽ trò mới gì, cứ thành thành thật thật ghi hình mấy trò cũ , như trò tìm gián điệp, sờ vật trong hộp đen, nếu họ bằng lòng thì chơi đoán . Ngày mai tớ sẽ với bên phim một tiếng, ai hợp tác thì đó nhiều cảnh ." Những kẻ đến muộn giở tính tiểu thư công t.ử thì đành xin .
"Ngày mai tớ sẽ qua." Hứa Bát Tuyết .
Chiều nay coi như nghỉ ngơi.
Từ Phong nghĩ đến việc chiều nay còn giao thiệp với nhóm là thấy đau đầu.
Hứa Bát Tuyết khuôn mặt Từ Phong, quả thực chút tiều tụy.
Cô suy nghĩ một lát, nhanh ch.óng : "Thế , thông báo cho đoàn phim là chiều nay nữa, về nghỉ ngơi cho . Rồi với của đoàn phim một tiếng, ngày mai tám giờ đến , xong trong một ngày, nếu xong thì để phát."
Vốn dĩ là phim 《Đoàn phim》 tự chen ngang , giờ ghi hình còn gây chuyện chuyện nọ, Hứa Bát Tuyết chiều chuộng cái thói đó.
"Như ?" Từ Phong ngẩn .
"Được, tớ bảo là , về nghỉ ngơi cho , ngày mai tớ sẽ tới." Tuy nhiên Hứa Bát Tuyết rõ, "Cậu vẫn rèn luyện nhiều hơn, vẫn là chủ trì, tớ cộng sự."
Phải dẫn dắt Từ Phong dáng, nếu thời gian việc của Hứa Bát Tuyết sẽ phân bổ xuể.
Nhiều chương trình, tỷ lệ xem thì tiền thưởng mới nhiều chứ.
Nhắc đến tiền thưởng, đầu óc Hứa Bát Tuyết chợt lóe lên tia sáng, cô bảo lúc nãy quên mất việc gì.
Tiền hoa hồng!
Phải tìm Chủ quản Tất ở phòng tài vụ, thanh toán xong sổ sách t.h.ả.m massage chân của tổ đạo cụ.
"Thôi, tớ với nữa, tớ việc đây." Lúc Hứa Bát Tuyết chẳng rảnh mà an ủi Từ Phong.
Cô xoay khỏi sảnh 2, thẳng lên phòng tài vụ ở tầng sáu.
Bốn nghìn hai trăm tệ của cô, cô đến đây.
Tầng sáu.
Chủ quản Tất của phòng tài vụ vẫn còn đó, tan .
Nghe đồng nghiệp tài vụ , hiện giờ là cuối tháng, đúng lúc bận rộn thu nhận hóa đơn, chỉnh lý sổ sách, bộ phận tài vụ cuối tháng bao giờ nghỉ phép.
Khi Hứa Bát Tuyết bước phòng tài vụ của Chủ quản Tất, lòng vẫn còn lo lắng, bộ phận tài vụ bận rộn như , liệu Chủ quản Tất rảnh để tính toán tiền cho họ ?
"Sao cô đến đây?" Chủ quản Tất thấy Hứa Bát Tuyết thì khá ngạc nhiên.
Hứa Bát Tuyết bận rộn thế nào thì trong đài truyền hình ai cũng . Năng lực càng mạnh, việc càng nhiều.
Tất nhiên, Chủ quản Tất cũng đồng thời lương của Hứa Bát Tuyết là cao nhất trong bộ phận của họ.
Tiền thưởng và tiền lương đều do bên Chủ quản Tất phê duyệt.
"Cháu việc phiền cô một chút." Hứa Bát Tuyết , "Cháu thấy cô đang bận, là để hai ngày nữa cháu ."
"Không , ." Chủ quản Tất đáp.
Cuối tháng bận, đầu tháng cũng bận thôi.
Bận báo thuế, bận sổ sách.
Hứa Bát Tuyết cũng khách sáo, trực tiếp về việc sản xuất t.h.ả.m massage chân, trong đó hai phần tiền, một phần là tiền của Hứa Bát Tuyết và bác Hướng, còn một phần coi như tiền đài truyền hình đầu tư.
Còn tiền của đài truyền hình nữa.
Chủ quản Tất : "Cô bảo Tiểu Hướng mang hóa đơn và sổ sách qua đây xem."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-312.html.]
"Vâng, cảm ơn Chủ quản Tất."
Chủ quản Tất , "Cũng một phần là tiền của đài truyền hình mà." Tiện tay tính toán một chút thôi.
Hứa Bát Tuyết vui vẻ về.
Chủ quản Tất , muộn nhất là ngày , sổ sách sẽ thanh toán xong.
Thực , Dương Phụng Ngọc cũng là kế toán, cũng thể tính sổ.
Hứa Bát Tuyết căn bản bao giờ nghĩ đến Dương Phụng Ngọc, nếu Dương Phụng Ngọc tiền thì Hứa Bát Tuyết sẽ gặp rắc rối to.
Đến lúc đó tiền chắc rơi tay Hứa Bát Tuyết.
Hứa Bát Tuyết rời đài truyền hình lúc hai giờ rưỡi, mặt trời đang lúc gay gắt nhất.
Ve sầu cây bên đường kêu râm ran, bóng cây còn những sạp hàng bán dưa hấu, thấy bán hàng vắt một chiếc khăn đầu, thỉnh thoảng lau mồ hôi nóng chảy ròng ròng mặt và cổ.
"Dưa hấu, dưa hấu ngọt đây, hai xu một cân!"
Hứa Bát Tuyết tới, "Lấy cho một quả."
Hai xu, đúng là quá rẻ.
Dưa hấu quả nào quả nấy to đùng, quả nhỏ cũng năm sáu cân. Hứa Bát Tuyết lấy hai quả nhỏ, tổng cộng hơn một hào, dưa hấu mùa hè đúng là đáng tiền mà.
"Cô xem quả dưa thế , là lấy thêm một quả nữa ?"
" cũng lấy lắm, mà nặng quá mang nổi." Hứa Bát Tuyết .
Người bán hàng lộ vẻ thất vọng.
Hứa Bát Tuyết quanh một lượt, mặt trời quá lớn, đường chẳng mấy ai, bèn : "Sao bày hàng ở đây? Đến khu nhà dân ga tàu mà bày, đông mới mua chứ."
Người bán hàng đáp: "Ga tàu đông thật, nhưng móc túi cũng nhiều, mất tiền hai ." Không dám đến nữa.
là .
Những nơi như ga tàu thực sự chú ý tiền bạc.
Trò chuyện thêm vài câu, Hứa Bát Tuyết bảo bán hàng gần đây khu nhà tập thể của một trường tiểu học, lẽ gia đình ở đó ăn dưa hấu.
Chủ yếu là bán hàng một chiếc xe ba gác, lúc đó thể xếp dưa lên xe chở qua.
Giữa trưa nắng, hơn hai giờ, ai mà chẳng ăn miếng dưa giải khát chứ.
Chắc chắn sẽ dễ bán hơn ở đây.
Hứa Bát Tuyết đội nắng gắt về đến nhà, khi đặt dưa hấu xuống, cô cầm thư sang nhà cô Bạch đối diện.
Trường tiểu học chính thức khai giảng ngày mùng 1 tháng 9, vẫn còn hai ngày nữa.
Cô Bạch hiện tại dạy.
một câu, với môn âm nhạc cô Bạch dạy, dù là ngày thường học thì cũng thể đến trường giờ .
Hứa Bát Tuyết ôm một quả dưa hấu qua, "Cô Bạch, dưa hấu con mới mua, cô nếm thử ạ."
"Để cô cho tủ lạnh đá một lát, tí nữa mang ăn." Cô Bạch tâm trạng .
Hôm nay cô bệnh viện, bác sĩ t.h.a.i nhi phát triển .
Hứa Bát Tuyết đợi cô Bạch cất dưa hấu xong liền đưa thư cho cô, "Đây là thư khán giả gửi đến, là ảnh của cô, trưa nay con tìm thấy ở đài truyền hình."
Thư thì cô Bạch hiểu.