Thập Niên 90 Tôi Có Khoản Nợ Nhà Khổng Lồ - Chương 314

Cập nhật lúc: 2026-02-12 10:49:59
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bữa ăn .

 

Hứa Bát Tuyết chắc liệu , thời gian cô ở nhà đây ăn uống đạm bạc.

 

Nghĩ đến đó, Hứa Bát Tuyết mua thêm một cân thịt ba chỉ.

 

Thời tiết cũng dám mua nhiều.

 

Đến khu nhà tập thể của xưởng xe.

 

Hứa Bát Tuyết đặc biệt dừng xe ở chỗ gửi xe đạp thu phí, chỗ cách nhà cô một đoạn, cô xách rau bộ về, cũng hơn hai trăm mét.

 

Rồi leo một mạch lên tầng sáu.

 

Cửa khóa.

 

Hứa Bát Tuyết lấy chìa khóa mở cửa, chị hai Hứa Thất Bình đang ở phòng khách, cầm giẻ lau bụi bàn và tủ.

 

Hứa Thất Bình thấy Hứa Bát Tuyết cũng ngẩn , đó nhàn nhạt : "Đến ."

 

Hứa Bát Tuyết hỏi: "Chị, ạ?"

 

"Sáng sớm ngoài ." Giọng Hứa Thất Bình càng thêm lạnh nhạt.

 

Sáng sớm cô dậy thấy Dương Phụng Ngọc cũng chẳng thèm quan tâm đến cô, tự ngoài, một câu cũng hỏi cô, lúc đó lòng cô nguội lạnh.

 

việc cô kết hôn khiến ưa cô, nhưng ngờ ưa đến mức .

 

Cô là về tay trắng.

 

Sáng sớm Dương Phụng Ngọc chẳng để thứ gì, bữa sáng nấu cháo, ăn với dưa muối, buổi trưa tìm thấy chìa khóa tủ bếp mới thấy trong tủ đầy thức ăn thừa như thịt kho tàu chua, cả cá nữa.

 

Hứa Bát Tuyết đưa kẹo và chong ch.óng qua: "Nhạc Nhạc ạ, cái cho con bé."

 

Trẻ con đều thích ăn kẹo.

 

Hứa Thất Bình thấy kẹo và chong ch.óng ngẩn .

 

"Có con bé đang ngủ trưa ạ?" Hứa Bát Tuyết phòng ngủ nhỏ, thấy Hứa Thất Bình nhận bèn thu tay , đưa sườn và thịt ba chỉ cùng các loại rau mua cho Hứa Thất Bình, "Chị, thịt nấu ngay thôi, để đến mai là hỏng mất, sườn chị nấu canh kho ạ?"

 

Vẫn nhận.

 

Hứa Bát Tuyết nhét rau tay Hứa Thất Bình, "Em xem con bé thế nào." Tự cầm kẹo và chong ch.óng phòng ngủ nhỏ.

 

Sống mũi Hứa Thất Bình chợt cay cay.

 

Đã lâu lắm ai hỏi cô ăn gì.

 

Tận hai cân sườn, đủ cho cả nhà ăn một bữa thịnh soạn, "Thịt đều nấu hết ?" Cô hỏi Hứa Bát Tuyết.

 

"Nấu hết ạ, thịt ba chỉ thì món kho , nấu mềm một chút, Nhạc Nhạc ăn , bà ngoại cũng ăn ." Hứa Bát Tuyết ở cửa phòng ngủ nhỏ, đầu .

 

"Được, sườn thì nấu canh." Hứa Thất Bình bếp, tìm mớ rong biển khô trong nhà, ngâm với nước. Sau khi đặt rau xuống, cô thấy tủ bếp.

 

Thức ăn thừa hôm qua bốc mùi chua.

 

Hứa Thất Bình lấy khoai tây , đổ thức ăn thừa túi nilon xách xuống lầu.

 

Đổ rác xong lên lầu, bếp, cô thành thạo rửa đĩa, rửa rau, thái rau.

 

Phòng ngủ nhỏ.

 

Nhạc Nhạc cầm chiếc chong ch.óng nhỏ, vui vẻ vô cùng, miệng nhỏ phù phù thổi gió chong ch.óng.

 

"Sao mua nhiều kẹo thế," bà ngoại Ngụy Kim Hoa Hứa Bát Tuyết, "Ăn nhiều kẹo cho răng , về mua ít thôi."

 

Hứa Bát Tuyết bóc một viên kẹo ngô mềm đưa cho Ngụy Kim Hoa.

 

Ngụy Kim Hoa thấy Hứa Bát Tuyết hiếu thảo như , trong lòng vô cùng thoải mái.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-314.html.]

Những lời Hứa Bát Tuyết ở cửa lúc nãy bà đều thấy cả, bảo Thất Bình nấu thịt mềm một chút cho bà ăn.

 

"Bát Tuyết, đây để cháu chịu ủy khuất ." Ngụy Kim Hoa thực sự hối hận, đây bà nên vì nhà con trai cả mà đến đây gây rắc rối.

 

"Bà ngoại, ạ, đây cũng chẳng chuyện gì to tát." Hứa Bát Tuyết , "Bà đừng cứ nghĩ mãi, chuyện qua , cứ sống cho hiện tại thôi ạ."

 

Chuyện sính lễ của nhà bác cả lúc hề dính .

 

Còn về phần bà ngoại, hồi đó cô dọn ngoài , chẳng mâu thuẫn gì lớn.

 

Hơn nữa, già lớn tuổi , còn tận hưởng mấy năm nữa .

 

Thông thường, nếu là những yêu cầu quá vô lý thì Hứa Bát Tuyết sẽ chấp nhặt với già.

 

Ngụy Kim Hoa ghé tai nhỏ với Hứa Bát Tuyết: "Trang sức ông ngoại để cho bà, bà đều giữ cả đấy, đến lúc đó bà sẽ đưa phần lớn nhất cho cháu."

 

"Vâng ạ." Hứa Bát Tuyết ứng lời.

 

để tâm chuyện đó.

 

Nếu những thứ thực sự đáng tiền thì hồi nhà bác cả cần tiền sính lễ, bà ngoại chắc mang .

 

Nhạc Nhạc ăn một viên kẹo Thỏ Trắng, hạnh phúc đến nỗi mắt nheo cả .

 

Hứa Bát Tuyết ở đây một lát, đó : "Cháu xem chị hai thế nào, lúc nãy mua nhiều đồ quá, cháu sợ chị bận xuể."

 

Ra bếp giúp một tay.

 

Ngụy Kim Hoa : "Đi ."

 

Cái đứa Thất Bình bằng Bát Tuyết.

 

Rõ ràng là chị mà hiểu chuyện bằng em gái.

 

Bảo là tính tình thẳng thắn nhưng thực sự là yêu quý nổi.

 

Hứa Bát Tuyết bếp, Hứa Thất Bình rửa xong bát đĩa, đang gọt khoai tây.

 

Hứa Bát Tuyết bước bếp, đóng cửa hỏi: "Nhạc Nhạc bảo vết thương mặt chị là do bà nội con bé đẩy ạ?"

 

Hứa Thất Bình ngẩng đầu, "ừ" một tiếng.

 

"Đã bệnh viện giám định thương tật ạ? Đã đến đồn công an báo án ?" Hứa Bát Tuyết hỏi.

 

"Chút vết thương nhỏ thôi mà," Hứa Thất Bình dậy, nghiêng mặt qua, "Em xem, hết sưng , hai ngày nữa là khỏi." Đến bệnh viện là lãng phí tiền bạc.

 

"Vậy hôm qua đáng lẽ nên luôn." Hứa Bát Tuyết cau mày, "Chị đừng gọt nữa, em đưa chị đến trạm xá giám định thương tật."

 

"Không ."

 

"Chị, nếu để bằng chứng, ly hôn sẽ lợi cho chị." Hứa Bát Tuyết .

 

Hứa Thất Bình đột ngột sang Hứa Bát Tuyết: "Thật ?"

 

"Tất nhiên." Hứa Bát Tuyết khẳng định.

 

Hứa Thất Bình lặng một lát, cuối cùng thở dài, "Thôi bỏ ." Lại xuống tiếp tục gọt khoai tây.

 

"Chị, gọi là bỏ ?" Hứa Bát Tuyết mới thở dài đây, "Giám định thương tật cũng chẳng tốn bao nhiêu tiền, hơn nữa, cầm tờ báo cáo giám định, chị cứ việc về, lúc đó kiện họ, lẽ nào họ sợ?"

 

Dân thường thấp cổ bé họng sợ nhất là đồn.

 

"Tốn tiền."

 

Trong Hứa Thất Bình lấy một xu.

 

"Em , em trả tiền." Hứa Bát Tuyết hiếm khi hào phóng một .

 

Hứa Thất Bình vẫn ngập ngừng.

 

 

Loading...