Thập Niên 90 Tôi Có Khoản Nợ Nhà Khổng Lồ - Chương 327

Cập nhật lúc: 2026-02-12 10:54:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Số tiền bán rau là định để dành nộp học phí cho cháu gái. Con trai bà phạm chuyện bắt tù, con dâu thì bỏ chạy, cả gia đình chỉ trông chờ việc bà trồng rau bán lấy tiền để nuôi cháu gái học và lo cho cái ăn cái mặc của cả nhà.

 

Mấy mẩu rau chính là mạng sống của bà.

 

Hứa Bát Tuyết thấy thế, liền đạp chiếc xe đạp địa hình đuổi theo.

 

Hiệu suất xe của cô vốn dĩ hơn xe đạp bình thường, hơn nữa chiếc xe đạp phía còn chở một đống rau cồng kềnh.

 

Chưa đầy năm phút, Hứa Bát Tuyết đuổi kịp chiếc xe đó, túm lấy phụ nữ lôi xuống khỏi xe đạp. Người phụ nữ thấy chỉ một Hứa Bát Tuyết, vốn định so kè một phen, nhưng chợt thấy chiếc xe đạp địa hình cô đang .

 

Mắt bà sáng lên, cao giọng hét lớn: "Đại Miệng! Mau đây!"

 

Chiếc xe là đồ nha.

 

Hứa Bát Tuyết mới phát hiện bên cạnh là một cái kho cũ, ngay khi đàn bà gọi , cửa kho liền mở . Rất nhanh đó hai , một cao, một tầm thước.

 

Người tầm thước cái miệng rộng, chính là "Đại Miệng" mà phụ nữ gọi ?

 

"Nhìn cái xe kìa." Hàng xịn đấy.

 

Người phụ nữ nhắm trúng chiếc xe đó .

 

Nếu lúc nãy tốc độ của chiếc xe , bà chạy thoát từ lâu.

 

Hứa Bát Tuyết lên tiếng: "Này chị , chị cướp rau của cụ già bỏ chạy, thế ."

 

Tên cao kều bên cạnh vốn tưởng Hứa Bát Tuyết xích mích với đồng bọn nữ của nên mới xem, ngờ là đồng bọn nữ cướp rau của già.

 

" cướp, trả tiền mà!"

 

Hứa Bát Tuyết: "Tiền giả! Chị dùng tiền giả là phạm pháp ?" Cô liếc một cái: "Phía chính là đồn công an nhỉ."

 

Cách đây cũng khá gần.

 

Sắc mặt phụ nữ biến đổi.

 

Lúc bà cụ phía dẫn đuổi kịp tới nơi: "Chính là nó! Cái đứa giày da màu đen kìa, chính nó cướp rau của !" Rau vẫn còn chất xe đạp kìa!

 

Những cùng chính là những bày hàng quanh chỗ bà cụ, bày hàng bao nhiêu năm nay nên đều quen mặt .

 

Họ liền chạy tới giúp đỡ.

 

Người phụ nữ vắt chân lên cổ chạy về phía nhà kho.

 

Tên cao kều thấy , vội vàng đưa tay kéo, đàn bà chạy trong kho.

 

vẫn chậm một bước.

 

Người phụ nữ lẻn trong.

 

Nhóm cùng bà cụ cũng đuổi theo trong, hơn mười .

 

Bà cụ , bà ở bên cạnh xe đạp, nhặt nhạnh đống rau của , khoai tây thiếu nhiều, vỏ dưa chuột thì dập nát, lá rau xanh cũng ép hỏng hết cả.

 

Bà cụ xót xa vô cùng.

 

Hứa Bát Tuyết khóa xe cẩn thận, tới giúp bà cụ nhặt khoai tây xuống.

 

"Cô bé, cảm ơn cháu nhé," bà cụ vô cùng cảm kích, nếu nhờ Hứa Bát Tuyết chặn giúp bà, đống rau của bà chắc chắn đòi .

 

Đến lúc đó học phí của cháu gái càng trông cậy .

 

"Không bà ạ."

 

Bên đang dọn rau, còn bên , hơn mười xông kho lôi đàn bà cướp rau ngoài. Còn cả đồng bọn giúp sức cho bà nữa, tổng cộng ba , đều tóm gọn.

 

Họ định áp giải đến đồn công an phía .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-327.html.]

 

"Buông , buông ! Chẳng là tiền rau thôi , trả là chứ gì!" Người đàn bà gào thét ầm ĩ.

 

Hứa Bát Tuyết tới, hỏi những cùng bà cụ: "Trong kho còn tiền giả ?" Nếu mà nhiều, thì đó còn là chuyện trả tiền nữa .

 

Thì đây chính là băng nhóm in tiền giả.

 

Tội danh lớn lắm đấy.

 

Người bắt giữ cũng sững , nếu còn tiền giả, thì nhóm sẽ còn tiếp tục tiêu, tiếp tục lừa tiền.

 

"Chúng trong tìm thử xem!"

 

Nói đoạn, cử năm , những còn áp giải đàn bà đến đồn công an phía .

 

Bà cụ lấy rau, về sạp hàng bày bán tiếp.

 

Hứa Bát Tuyết : "Bên đồn công an cần bản tường trình, nếu bà mất, mấy bác giúp đỡ đây sẽ ." Nạn nhân mặt, đàn bà c.ắ.n ngược một cái.

 

Bà cụ xong lời đó, nữa.

 

bà cũng chịu đến đồn công an, bà thì đống rau của bà ?

 

Trong kho đang náo loạn hết cả lên.

 

Động tĩnh bên lớn thế , kinh động đến những bên trong .

 

Hứa Bát Tuyết lên xe, định vòng kho xem , cái kho khá lớn, cửa ?

 

Vòng qua mấy con đường nhỏ, Hứa Bát Tuyết tìm thấy cửa của nhà kho, trong một con hẻm khuất. Sau khi tìm vị trí, cô đạp xe tới đó.

 

Đứng canh ở cửa trông ngớ ngẩn, huống hồ cô chỉ một .

 

Đang định xuyên qua con hẻm phía , chợt thấy một gã mặt to béo giữa đường, gã đó một cái là chặn đường của Hứa Bát Tuyết.

 

"Làm gì đấy?" Tên đó trông hung tợn, giọng điệu cũng lành gì.

 

Hứa Bát Tuyết dừng xe địa hình , : "Làm ơn cho hỏi phố Hạ Giác đường nào ạ?"

 

Cái cớ cuối cùng cũng dùng đến.

 

"Phố Hạ Giác? Phố Hạ Giác ở phía , cô đến phố Hạ Giác gì." Tên đó nghi ngờ Hứa Bát Tuyết.

 

" gửi hồ sơ nhập học cho , đứa trẻ ngoại tỉnh, cảnh gia đình , học tiểu học, bên học đóng phí tạm trú, đóng nổi." Hứa Bát Tuyết quan sát xung quanh. Nhà cửa ở đây xây sát , đường xá đặc biệt hẹp.

 

Hơn nữa đa là nhà hai tầng, từ lầu thể thấy tình hình bên .

 

" thế, trường học ở đây thật chẳng , một cái phí tạm trú mà đòi những tám trăm tệ!" Người đàn ông cũng đứa con đang học tiểu học, còn trùng hợp hơn nữa, cũng là ngoại tỉnh.

 

"Tám trăm? Phía bên chỗ chúng tiểu học là ba trăm tệ." Hứa Bát Tuyết cũng kinh ngạc, tám trăm đúng là nhiều quá, lương một tháng của cô mới năm trăm tệ thôi, cô ở đây thuộc diện thu nhập cao .

 

"Tiểu học bên các cô mới ba trăm thôi ?" Thế là bắt đầu chuyện trò.

 

Tầng hai.

 

Lúc Ngô Trạm thấy Hứa Bát Tuyết từ cửa sổ, tim như treo lên tận cổ.

 

Sao cô đến đây.

 

Hứa Bát Tuyết trang điểm nên khó nhận ngay, nhưng chiếc xe đạp địa hình thì lạ gì.

 

Chính là Hứa Bát Tuyết.

 

Triệu ca mới xuống .

 

Lòng Ngô Trạm càng nặng nề hơn, mấy ngày , liên lạc với tình hình biến, sắp xếp cho rút lui. rút , Triệu ca dẫn bọn họ chuyển vị trí ngay trong đêm, cho phép liên lạc với bên ngoài.

 

 

Loading...