Thập Niên 90 Tôi Có Khoản Nợ Nhà Khổng Lồ - Chương 338
Cập nhật lúc: 2026-02-12 14:23:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chạy bộ?
Hồi Nhan Đóa còn học, môn thể d.ụ.c bình thường, chạy vòng quanh sân trường thường trong nhóm ba cuối cùng.
Cô vô cùng tự tin : " chạy nhanh lắm."
Vậy thì vấn đề gì.
Hứa Bát Tuyết: "Được, thứ Ba cô cùng ghi hình luôn nhé."
Chương 112 112
Nhan Đóa vui mừng khôn xiết.
Trước đây vì chuyện bàn việc, cô còn thấy Đạo diễn Hứa nhỏ mọn.
Bây giờ cô nghĩ như nữa.
Đạo diễn Hứa thật hào phóng.
"Phương án của cô xong ?" Hứa Bát Tuyết hỏi cô .
"Đạo diễn Hứa, tham gia 《Siêu cấp thứ Sáu》 nữa, tham gia 《Xé bảng tên》, phương án cũ cần nữa đúng ạ." Nhan Đóa . Mặc dù cô thể , nhưng xem từng chương trình một, cô nhiều thời gian đến thế.
Cô ở trường 2 xem bên ghi hình như thế nào và hậu kỳ hơn.
"Cũng ." Hứa Bát Tuyết phản đối.
Thực việc để Nhan Đóa ghi hình 《Xé bảng tên》, một là vì ngoại hình Nhan Đóa khá , hai là sợ thí sinh cuộc thi xe đạp lúc đó vì lý do nào đó mà đến , dẫn đến thiếu .
Với một chương trình như 《Xé bảng tên》, đông một chút cũng .
Ngày mai là thứ Sáu.
Tám giờ tối thứ bảy sẽ phát sóng.
Hứa Bát Tuyết thêm giờ đến chín giờ rưỡi, vì Bạch Dương ở tầng một khu tập thể giáo viên trường tiểu học nhà, cảm thấy an lắm nên hiện tại Hứa Bát Tuyết đều về nhà sớm hơn một chút.
Lúc chín giờ rưỡi, trong khu chung cư vẫn hộ dân đang xem tivi, đèn vẫn sáng.
Đợi đến mười giờ, hộ dân còn sáng đèn ở khu tập thể giáo viên trường tiểu học ít nhiều.
Khu tập thể giáo viên trường tiểu học.
Hứa Bát Tuyết về đến lầu, phát hiện đèn nhà bà lão họ Hoàng ở tầng ba đang sáng. Chờ khi mở cổng sắt lớn lên lầu, cô thấy cửa nhà đang mở.
Chu Linh đang giúp thu dọn đồ đạc trong phòng, thấy Hứa Bát Tuyết về, cô liền : "Nhạc Tư dọn lên tầng ở ."
Hứa Bát Tuyết đến cửa phòng ngủ phụ qua, bên trong trống mất một nửa.
Trước đây Chu Linh và Nhạc Tư ở chung, quần áo chăn nệm khá nhiều, dồn hết về phía cửa sổ. Tuy dùng bao tải dứa để đóng gói và xếp gọn gàng, nhưng vẫn chiếm diện tích.
Bây giờ những bao tải đựng chăn nệm chuyển .
"Bà Hoàng đồng ý cho Nhạc Tư dọn đến ở cùng ?" Hứa Bát Tuyết hỏi.
" , tầng cũng hai phòng, bà Hoàng ở một phòng, Nhạc Tư ở một phòng," Chu Linh , "Bà bảo lấy tiền, chỉ là bình thường nhờ con bé giúp bà vận động một chút."
Cơm nước cũng cần nấu, cứ mua ở ngoài về là , bà Hoàng lương hưu.
Hứa Bát Tuyết xong cảm thấy lắm: "Bà Hoàng thương khá nặng ?" Ngã một ở đây, đó ở bệnh viện là ngã thêm nữa.
Đây là dọn lên đó hộ lý ?
Vì mấy chục đồng tiền thuê nhà mà thế thì chút đáng.
"Nghe đỡ hơn nhiều , giờ thể vịn tường chậm chậm ." Chu Linh , "Bà còn bảo lúc đó sẽ lắp một cái điện thoại, chuyện gì thì bảo Nhạc Tư gọi điện cho con trai bà ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-338.html.]
Không mất tiền, ở một căn phòng, quá còn gì.
Hứa Bát Tuyết: "Có thể tự lo liệu ? Tắm rửa cần giúp ?" Không chỉ , cô thấy phiền phức nhất là: "Nếu trong thời gian Nhạc Tư ở cùng bà Hoàng mà bà xảy chuyện gì thì ? Vạn nhất họ bảo là do Nhạc Tư chăm sóc , bắt con bé chịu trách nhiệm đến cùng thì ?"
Đừng đ.á.n.h giá thấp nhân tính.
Chu Linh mà ngẩn .
Không thể nào chứ.
"Chỉ là hỗ trợ chăm sóc một tay thôi mà, chắc nhiều vấn đề thế ."
"Bà cứ nghĩ xem bình thường tính tình bà Hoàng như thế nào." Hứa Bát Tuyết hỏi ngược .
Chu Linh suy nghĩ kỹ .
Càng nghĩ càng thấy rùng , bà lão họ Hoàng bình thường so đo tính toán, ở khu nổi tiếng là hạng ngang ngược lý sự.
Đang chuyện.
Nhạc Tư ở tầng thấy tiếng chuyện ở lầu, là Hứa Bát Tuyết về nên xuống lầu.
Hứa Bát Tuyết thấy Nhạc Tư cũng giật : "Sao em gầy như thế ?"
Mới mấy ngày mà, đó mặt Nhạc Tư vẫn còn chút thịt, giờ mặt gầy đến mức hiện rõ cả đường quai hàm, đương nhiên là trông vẫn .
Rất ăn ảnh.
"Thì là mệt thôi ạ." Nhạc Tư ngáp một cái, "Bà Hoàng bên còn bắt em giúp tắm rửa nữa." Người già nhiều nếp nhăn, còn bắt kỳ cọ cho kỹ nữa.
Hứa Bát Tuyết: "Bà Hoàng là dễ chung sống , em chắc chắn dọn lên ở cùng bà chứ?" Nếu chỉ là thuê nhà thì còn đỡ một chút.
"Mấy ngày nay em chăm sóc bà ở bệnh viện, bà đối xử với em lắm." Nhạc Tư .
Chính vì cô mới mủi lòng đồng ý ở cùng bà Hoàng.
Cô cảm thấy bà Hoàng trận ốm đổi tính nết.
Có thể ?
Không thì Nhạc Tư chẳng chạy mất tăm chăm sóc nữa ?
Hứa Bát Tuyết mà đau đầu, do ở kiếp các vụ dàn cảnh ăn vạ quá dữ dội mà giờ cô cảnh giác với già.
"Nhạc Tư, đây em chăm sóc bà ở bệnh viện, gia đình bà Hoàng đưa tiền ?" Hứa Bát Tuyết hỏi.
"Không ạ, con trai bà Hoàng bảo đưa nhưng em lấy." Nhạc Tư lắc đầu, cô thể lấy tiền đó chứ. Ban đầu cô chỉ thuê nhà của bà Hoàng nên mới tạo thiện cảm. Lấy tiền thì chẳng là uổng công bấy lâu nay .
"Trước đây em lấy tiền, còn chăm sóc bà Hoàng miễn phí nên bà mới đối xử với em," Hứa Bát Tuyết giúp cô phân tích, "Bây giờ em dọn đến nhà bà Hoàng, bà thể sẽ cảm thấy việc em chăm sóc bà là lẽ đương nhiên."
"Bà Hoàng bà chỉ một , cô đơn lắm, em ở cạnh cho vui." Nhạc Tư nghĩ .
Hứa Bát Tuyết phát hiện khuyên nổi.
Được , khuyên nữa.
Cô : "Được , bình thường em tự để tâm một chút ."
Mặc dù bà Hoàng ở tầng tuy kén chọn, so đo một chút nhưng cũng hạng xa gì. Thế nhưng, câu chứ, lỡ như chân bà Hoàng mãi khỏi, khi bám riết lấy Nhạc Tư thật đấy.
Ai mà .
Trên trời rơi xuống một giúp việc miễn phí, chỉ kẻ ngốc mới đẩy ngoài.
Những lời Hứa Bát Tuyết Nhạc Tư thấy bồn chồn yên.
Sáng sớm hôm , Nhạc Tư kéo bao tải chăn nệm xuống , Chu Linh mở cửa thấy thì giật : "Em gì thế ...?"