"Mọi xưởng may Hoa Cẩm thế nào ạ?" Cô bé nhỏ giọng hỏi.
"Em bao nhiêu tuổi ?" Chu Linh hỏi cô .
"Mười chín ạ." Sau khi cô bé xong liền lấy một tờ báo cũ, "Mọi cái xưởng may thế nào ạ?"
Chu Linh mặc dù cảm thấy cô bé chút nhỏ thộn, giống mười chín tuổi, nhưng thấy cô bé hỏi đường đến xưởng may nên vẫn giúp cô xem tờ báo.
Ở góc tờ báo đúng là quảng cáo tuyển của xưởng may, nhưng tờ báo là tờ báo từ nửa năm .
Tuyển từ nửa năm , giờ còn tuyển ?
Chu Linh cau mày: "Trên điện thoại, em gọi điện hỏi xem họ còn tuyển ?"
Cô bé ngẩn , gọi.
Cô bé gọi điện thoại.
Cô bé cố gắng : "Em một chị đồng hương đang ở xưởng may, chị bảo là tuyển ạ." Chính là xưởng may .
Hai cô gái chuyện đều giọng địa phương, bản địa một cái là nhận ngay.
Ngay lúc ba đang chuyện, đeo túi bao nilon bên cạnh tới, "Mấy cô đến xưởng may , xe chúng qua đó, năm đồng một ."
Chu Linh nghiên cứu qua khi đến.
Loại là xe dù.
Cô bình tĩnh : "Không cần , lát nữa đến đón chúng ."
Cô định xe buýt qua đó.
Xe dù và mấy quán ăn nhỏ bên cạnh ga tàu đều c.h.ặ.t c.h.é.m khách.
Chu Linh bước tiếp về phía , hai cô gái phía liền theo cô, họ cảm thấy Chu Linh việc đáng tin, giống như một chị .
"Hai em cứ tự qua đây ? Không ai đón ?" Chu Linh hỏi họ.
"Người họ hàng của em bảo đến đón em mà." Dư Diễm quanh ga tàu hồi lâu cũng chẳng thấy ai giống họ hàng của cả.
Cô gái định đến xưởng may tên là Vạn Phương, đây là đầu tiên cô xa.
Lần thực sự là vì mấy sào ruộng bạc màu ở quê nuôi nổi cả nhà nữa, cô bảo cô theo một chị đồng hương ngoài, kết quả là ở tàu, chị đó xuống xe giữa chừng là mua đồ, tàu chạy mất mà vẫn thấy lên.
Đang chuyện.
Bên cạnh truyền đến một tiếng nức nở: "Tiền của ! Đây là tiền cứu mạng con mà!" Một đàn ông ngoài bốn mươi tuổi, ôm một đứa trẻ gầy gò ốm yếu, đến mức sắp ngất .
Ông đưa con qua đây khám bệnh, vốn dĩ tiền đủ, xuống tàu tiền kẻ trộm móc mất...
Thật sự là sống nổi nữa.
Ngay lúc Chu Linh đang cảm thán về muôn mặt nhân sinh ở ga tàu thì một đột nhiên vỗ vai cô, "Vợ ơi."
Chưa đợi Chu Linh kịp phản ứng, đó túm lấy cánh tay cô kéo , "Vợ ơi, hứa sẽ đ.á.n.h em nữa, ..."
Chu Linh lấy bình xịt cay , xịt thẳng mắt đó.
Người đó thét lên một tiếng t.h.ả.m thiết, bịt mắt thụp xuống đất.
Chu Linh thấy lưng Vạn Phương cũng một kẻ gầy gò, là ý , cô liền dùng bình xịt cay xịt qua.
Lại thêm một tiếng thét t.h.ả.m thiết bịt mắt ngã xuống.
Chu Linh hô lớn: "Hai tên là kẻ trộm."
Ngay lập tức vây quanh, khống chế hai gã đàn ông xịt cay giải đến phòng trực ban của công an dân phòng.
"Chúng qua đó ?" Dư Diễm nhỏ giọng hỏi.
"Đi thôi." Chu Linh dứt khoát rời khỏi ga tàu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-360.html.]
Ngộ nhỡ kẻ đó ở phòng trực ban c.ắ.n ngược thì ? Lúc đó chứng minh là quan hệ gì với gã đó.
Mệt .
Chu Linh phát hiện hành động gần đây của càng ngày càng giống Hứa Bát Tuyết , chắc là do ở chung nên ảnh hưởng.
Quan trọng nhất là, bình xịt cay Hứa Bát Tuyết vẫn hữu dụng.
Chu Linh lắc lắc cái bình đựng nước ớt, còn một nửa nữa.
Phòng trực ban công an dân phòng.
Hai gã đàn ông quần chúng nhiệt tình giải đến tuy trộm đồ, nhưng công an tra hai tên đều tiền án nên bắt giam trực tiếp.
Còn về phần cha mất tiền chữa bệnh cho con, công an : "Đồng nghiệp của chúng bắt kẻ trộm , bên sẽ giúp ông liên lạc với bệnh viện ."
Nam Thành.
Nhà Diệp Oánh.
Thấy sắp đến giờ ăn cơm, chuông cửa nhà Diệp Oánh vang lên, Diệp thì thấy Khổng Trân (cô chị họ mũi tẹt) đang dẫn Đường Lượng qua.
Đường Lượng chính là đối tượng xem mắt đó của Diệp Oánh.
Công việc , điều kiện gia đình cũng khá.
"Bác ạ." Đường Lượng lo lắng : "Chị họ Khổng Diệp Oánh chút khỏe nên cháu qua thăm cô ."
Nói xong liền trong nhà.
Vừa vặn thấy Diệp Oánh trang điểm đang bưng thức ăn từ trong bếp .
Đường Lượng thấy cô.
Diệp Oánh lúc đầu chút hoảng hốt, nhưng đó nghĩ , thể cứ trang điểm cả đời với , thế là cô thản nhiên đối mặt. Còn chào Đường Lượng: "Anh ăn cơm trưa cùng ?"
Cô Đường Lượng là coi trọng ngoại hình, chuyện chắc là hỏng .
Cô cũng quá đau buồn.
Đường Lượng nghi hoặc Diệp Oánh.
Bên cạnh Khổng Trân cố tình hỏi Đường Lượng: "Đây là Diệp Oánh, lẽ nào nhận ? Chỉ là hôm nay cô trang điểm thôi."
Bầu khí rơi gượng gạo.
Mẹ Diệp Khổng Trân với ánh mắt lạnh lẽo.
Khổng Trân chột nhưng vẫn cứng miệng : "Bác , thăm Diệp Oánh nên cháu dẫn qua thôi."
Chuyện cô chủ động tìm Đường Lượng, cô nhắc đến một chữ nào.
Trong lòng cô chính là thấy Diệp Oánh gả lành, rõ ràng Diệp Oánh trông chẳng , nếu trang điểm còn chẳng bằng cô .
Làm thể trèo cao như chứ?
Tiểu Kim Sơn.
Mười một giờ Hứa Bát Tuyết dẫn sáu vị khách mời qua đây.
Chương trình giải trí ngoài trời cần diễn tập, đạo diễn qua quy tắc trò chơi, thợ phim theo , mỗi đều một thợ phim riêng, hiện tại là một một thợ .
Sau nếu đài tuyển thêm nhiều thợ phim thì thể sắp xếp mỗi hai thợ .
Trò chơi đầu tiên, chạy t.h.ả.m bấm huyệt.
Ba môn phối hợp.
Chạy bộ, xe đạp, còn về bơi lội thì ở đây địa điểm.