Thứ Ba mà, nghỉ lễ.
Hứa Bát Tuyết Nhan Đóa: "Em khoan hãy về, em cùng đồng nghiệp bên bộ phận trang phục lên lầu một lát, sửa bộ quần áo ngày mai mặc." Quần áo đó theo kích cỡ của Hứa Bát Tuyết, Hứa Bát Tuyết cao hơn, Nhan Đóa mới một mét sáu, mặc lắm.
"Vâng."
Nhan Đóa liền .
Xưởng xe.
Nhóm bác Hướng đến.
Xưởng trưởng Hoàng sớm cho đợi ở đây, bác Hướng đến, của xưởng xe dẫn họ đến phân xưởng cũ. Phân xưởng cũ của xưởng xe đạp lớn.
Ba phân xưởng sát cạnh .
Máy móc bên trong chuyển một phần, vốn dĩ định chuyển hết nhưng Hứa Bát Tuyết để một phần như phim mới , còn bảo Xưởng trưởng Hoàng dán một tấm áp phích xe đạp địa hình ở vị trí bắt mắt trong xưởng, coi như là quảng cáo ẩn.
Xưởng trưởng Hoàng là nhà nên Hứa Bát Tuyết mới như .
Nếu , trong trường hợp bình thường cô sẽ nhắc nhở.
Lúc bác Hướng qua, Xưởng trưởng Hoàng đang cùng của dán áp phích quảng cáo xe đạp địa hình lên tường.
Bác Hướng: "Ông dán áp phích dày đặc thế sẽ ảnh hưởng đến hiệu quả chương trình đấy." Nếu cứ thế thì lúc phim, chúng sẽ gỡ áp phích xuống.
Gỡ cẩn thận xuống, xong dán .
Xưởng trưởng Hoàng ngây : "Cái dán mà, hỏi Bát Tuyết ."
"Có thể dán nhưng thể dán kiểu , tính thẩm mỹ." Bác Hướng dạy ông: "Dán ở phía , phía thể lọt ống kính, còn ba cái thì bỏ ."
Bác Hướng cực kỳ kinh nghiệm trong việc bày trí đạo cụ.
Xưởng trưởng Hoàng sẵn lòng lắng , chuyên nghiệp việc chuyên nghiệp mà.
Sau đó, bác Hướng bắt đầu quan sát địa hình và vị trí của ba phân xưởng cũ, suy nghĩ, manh mối thể giấu sâu một chút, đạo cụ nhất nên hòa một với thiết trong xưởng, như dù thí sinh ngang qua cũng phát hiện .
Vì Hứa Bát Tuyết vội buổi tối nên cho bác Hướng đủ thời gian để lên kế hoạch.
Bác nghĩ sửa.
Càng bác càng thấy hài lòng.
Đài truyền hình.
Hứa Bát Tuyết đài hơn bốn giờ gần năm giờ, loay hoay một lát là năm giờ.
Hôm nay nghỉ lễ, căng tin phục vụ cơm.
Sau khi rời đài truyền hình, Hứa Bát Tuyết về nhà một chuyến, thu dọn quần áo phơi cả buổi chiều, đó dắt chiếc xe đạp địa hình khỏi hành lang.
Rồi đạp xe đến xưởng xe.
Cô đến xem bên đó bố trí thế nào .
Trên đường gặp đám đông tan , đều là đạp xe đạp, còn một phần nhỏ hiên ngang đạp xe đạp địa hình. Hứa Bát Tuyết kéo thấp mũ, lẫn trong đám đông đó.
Đến xưởng xe.
Hứa Bát Tuyết thẳng đến phân xưởng cũ sắp dùng để phim.
Bác Hướng đang bố trí .
Hứa Bát Tuyết thấy áp phích tường phân xưởng cũ, vị trí đặt .
Với tính cách của chú Hoàng mà dán ít quảng cáo thế thì đúng là kiềm chế .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-363.html.]
"Bác Hướng, mấy giờ thì xong việc ạ?" Hứa Bát Tuyết , "Lát nữa xong việc cháu mời ăn cơm nhé."
"Không cần cần, đây là việc trong phận sự của , Đạo diễn Hứa cô đừng khách sáo quá."
"Buổi tối ăn đồ nướng ạ, cháu một quán đồ nướng ngon, lượng nhiều mà rẻ." Hứa Bát Tuyết .
Cuối cùng cô vẫn thuyết phục bác Hướng.
Sau đó Hứa Bát Tuyết về mà ở giúp một tay.
Vì bảng tên giấu trong phân xưởng, bảng tên màu trắng, màu sắc ở phân xưởng là màu đen và tông trầm, giấu trực tiếp thì quá nổi bật. Cho nên bỏ hộp màu tối.
Việc bác Hướng cần bây giờ là ngụy trang cho cái 'hộp'.
Phải mỏng nhẹ, nhỏ gọn, màu sắc bên ngoài hòa nhập với phân xưởng.
Bác Hướng cảm thấy đệm của xe đạp là một vị trí , thể giấu ở đó.
Hứa Bát Tuyết thấy cũng .
Cô còn ý tưởng khác: "Bác Hướng, bác thấy lốp xe đạp thế nào?"
Tháo lốp ngoài xuống, nhét bảng tên trong lắp lốp ngoài .
Bác Hướng Hứa Bát Tuyết trân trân, hồi lâu gì.
Hứa Bát Tuyết một vòng: "Số lượng xe đạp ít, lát nữa bảo Xưởng trưởng Hoàng điều thêm một ít ." Lúc đó xếp xe đạp thành một hàng, đặt hai ba mươi chiếc.
Xe đạp địa hình đắt quá, ngộ nhỡ mất một chiếc thì Hứa Bát Tuyết sợ đền nổi.
Vẫn là xe đạp thường cho rẻ và thực tế.
Bác Hướng xong ý tưởng của Hứa Bát Tuyết thì do dự hồi lâu: "Đạo diễn Hứa, như họ tìm thấy ?"
Hứa Bát Tuyết trầm ngâm.
Cô : "Thế , chúng cứ đặt manh mối về vị trí bảng tên cho , sáng mai bảy giờ chúng qua đây, dẫn theo tổ phim luôn, để thợ phim những chỗ chúng đặt đạo cụ."
Đến lúc đó nếu nhóm Cận Hồng quanh quẩn bên cạnh manh mối đạo cụ, hậu kỳ sẽ ghép cảnh đặt đạo cụ với cảnh thí sinh tìm mãi thấy để tạo sự đối lập.
Như mới điểm nhấn để xem.
Hứa Bát Tuyết thấy ý tưởng .
Ghi .
Để dùng khi hậu kỳ video.
Trong lòng bác Hướng nảy sinh sự nghi ngờ chính , chẳng lẽ do bác ngoài ba mươi nên theo kịp những ý tưởng kỳ lạ của giới trẻ bây giờ? Quay về hiệu sách Tân Hoa mua thêm vài cuốn sách để nghiên cứu mới .
Bác thể để tụt hậu .
Tám giờ mới xong việc.
Hứa Bát Tuyết dẫn bác Hướng đến quán đồ nướng, ai cũng xe đạp nên đều đạp xe qua đó.
Trên đường ai, họ đạp nhanh.
Tám giờ rưỡi đến sạp đồ nướng nhà họ La, lúc trời mới sập tối, bên ngoài quán khá nhiều , trái bên trong quán chẳng mấy ai.
Bên ngoài gió thổi mát mẻ, ăn đồ nướng, uống chút nước ngọt, cực kỳ thoải mái.
"Ông chủ, cho bốn xiên cánh gà nướng, hai mươi xiên khoai tây nướng, ba mươi xiên thịt nướng, thêm năm xiên nấm hương nướng nữa..."
Hứa Bát Tuyết chỉ gọi đồ nướng mà còn gọi nước ngọt cho nhóm bác Hướng, gọi bia vì lát nữa còn đạp xe đạp nên gọi bia.
Nước ngọt đá lạnh tê còn mang theo vị ngọt lịm.