Thập Niên 90 Tôi Có Khoản Nợ Nhà Khổng Lồ - Chương 388

Cập nhật lúc: 2026-02-12 14:37:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đó chính là quý nhân, nếu vị Đạo diễn Hứa , tiệm nhà sớm duy trì nổi .

 

Một vị khách bên cạnh thấy, 《Siêu Cấp Thứ Sáu》, chẳng là chương trình của đài Kinh tế ?

 

Vừa ông chủ Hoàng vị đạo diễn gì đó là nhân viên đài truyền hình ?

 

Anh ngẩng đầu ngoài một lúc, cuối cùng nhịn , với Hoàng Vận: "Hôm qua chương trình mới của đài Kinh tế xem ?"

 

Chương trình mới?

 

Hoàng gia tiểu quán gần đây ăn khấm khá, bận tối tăm mặt mũi, Hoàng Vận luyện tay nghề, căn bản thời gian xem tivi.

 

Vị khách đó giọng điệu chút kích động: "Phần giới thiệu chương trình mới , thứ Hai, chính là 9 giờ sáng mai, đài truyền hình một hoạt động xem mắt." Anh ngoài: "Mọi bảo xem, cái đài truyền hình vấn đề , sáng thứ Hai 9 giờ, ai việc đều cả, lấy thời gian mà đến đó đăng ký chứ."

 

Chuyện đài truyền hình thật khiến sầu lòng.

 

Mẹ Hoàng thấy chuyện xem mắt thì mắt sáng lên.

 

9 giờ sáng thứ Hai.

 

Chuyện đối với con gái bà vấn đề gì, nhà bà tự mở tiệm, nghỉ một ngày là nghỉ ngay.

 

Mẹ Hoàng quyết định: "Sáng mai gọi giao rau đến tận cửa, con đài truyền hình đăng ký !" Con gái bà hai mươi bốn , chuyện xem mắt thể bỏ lỡ.

 

Người do đài truyền hình giới thiệu kiểu gì cũng đáng tin cậy hơn mấy bà cô bà dì.

 

Cứ quyết định như .

 

Ba giờ chiều, ngân hàng.

 

"Thật xin , bên vẫn đang xét duyệt ạ."

 

Hứa Bát Tuyết bước khỏi ngân hàng, tay cầm ba cuốn sách mới mua ở hiệu sách, cả ba đều là sách liên quan đến chuyên môn công việc hiện tại. Trong hiệu sách Tân Hoa một giá sách bày những loại sách .

 

Đợi cô xem hết mẻ sẽ mua tiếp.

 

Rời khỏi ngân hàng, cô về nhà, chính là phía khu nhà tập thể trường tiểu học.

 

Dưới lầu nhà cô, rèm cửa phơi từ sáng khô, Hứa Bát Tuyết đặt sách sang bên cạnh, bắt đầu thu rèm. Đang thu thì cửa an ninh tầng một đột nhiên mở .

 

Một khuôn mặt quen thuộc lộ từ bên trong.

 

Bạch Dương.

 

Sao về .

 

Bạch Dương thấy Hứa Bát Tuyết đang thu rèm thì gần giúp đỡ.

 

Thu rèm, thu quần áo.

 

"Anh cầm giúp mấy cuốn sách." Hứa Bát Tuyết , đống quần áo và rèm cửa cô tự cầm .

 

Bạch Dương chìa tay: "Cô lên lầu còn mở cửa nữa, đưa cho ."

 

Thấy Hứa Bát Tuyết buông tay, hỏi: "Chẳng lẽ thò tay túi cô lấy chìa khóa ?"

 

Thế thì .

 

Hứa Bát Tuyết lập tức đưa quần áo và những thứ khác cho Bạch Dương, bản cô thì cầm lấy đống sách đặt bên cạnh lúc nãy, Bạch Dương ôm đồ phía , Hứa Bát Tuyết theo .

 

"Anh về lúc nào thế?" Hứa Bát Tuyết nhanh ch.óng hỏi tiếp: "Thầy Bạch về ?"

 

Lại hỏi: "Vụ án nắm rõ ."

 

"Không nhanh thế ." Bạch Dương , " về lấy máy tính, hai ngày nữa ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-388.html.]

 

Máy tính.

 

Nhắc đến cái Hứa Bát Tuyết liền nghĩ đến một , "Người bạn từ thủ đô đến nhà , tên là Vu Hồng ?"

 

Bạch Dương chút ngạc nhiên Hứa Bát Tuyết.

 

Hứa Bát Tuyết chỉ gặp Vu Hồng một nhớ tên ?

 

"Chính là trông rạng rỡ (sunny boy) ," Hứa Bát Tuyết sợ rõ nên còn đặc biệt mô tả thêm, "lúc còn một cái răng khểnh."

 

Bạch Dương lên tầng hai, ôm đồ dịch sang cửa nhà thầy Bạch một chút, nhường chỗ cho Hứa Bát Tuyết lên mở cửa.

 

Hứa Bát Tuyết mở cửa nhà mà vẫn thấy câu trả lời của Bạch Dương, bèn đầu : "Bạn học đó của tên Vu Hồng ?" Chẳng lẽ cô nhớ nhầm tên.

 

Bạch Dương : " một , cô hỏi gì?" Không lẽ là trúng chứ.

 

Cái tên Vu Hồng miệng thì bảo là trai rạng rỡ, chứ bình thường ngốc nghếch lắm.

 

Lúc Bạch Dương ôm quần áo rèm cửa của Hứa Bát Tuyết phòng, tiện thể kể chuyện Vu Hồng lặn lội đường xá xa xôi đến gặp "bạn gái".

 

"Trước khi Vu Hồng còn theo địa chỉ trong thư tìm tới tận nơi," đến đây Bạch Dương cũng bật , "đến nơi một cái, là một đàn ông cao vạm vỡ, Vu Hồng hỏi khéo một hồi, đó bức thư đó đúng là do đàn ông cao lớn gửi."

 

Lúc đó Vu Hồng đả kích nặng nề, khi Bạch Dương , Vu Hồng cũng theo ngay trong đêm.

 

Một khắc cũng .

 

Hứa Bát Tuyết xong bật .

 

: " cũng một bạn như , tên là Trần Thần, bạn học của , bảo là phát triển một 'bạn qua thư' thành 'bạn trai', cuối cùng hai hẹn gặp ở rạp chiếu phim, kết quả là nam đến..."

 

Bạch Dương trầm tư: "Chắc tên là Trần Thần chứ."

 

Hứa Bát Tuyết thấy lời thì ngừng , : "Chính là cái tên ."

 

Bạch Dương nghĩ nghĩ hỏi: "Bạn học đó của cô trai ?"

 

Hứa Bát Tuyết hồi tưởng : "Có, hai trai."

 

"Ở sạp hàng chợ đêm ?" Bạch Dương tiếp tục hỏi.

 

"Cái đó thì ." Hứa Bát Tuyết hỏi, thực sự trai của Trần Thần đang gì, bố Trần Thần đều là công nhân viên chức, lúc Trần Thần nghiệp, bố ngày nào cũng lo lắng hốt hoảng sợ mất việc (hạ cương).

 

Hiện tại, Trần Thần nhắc đến chuyện mất việc nữa.

 

Hứa Bát Tuyết đặt sách lên bàn, đó lấy quần áo và rèm cửa từ tay Bạch Dương xuống, rèm cửa đặt lên ghế, quần áo đặt lên giường, lát nữa sẽ gấp .

 

Đồ đạc trong phòng ít nhiều, Bạch Dương hỏi: "Bạn cùng phòng của cô dọn ?"

 

" , Nhạc Tư dọn , Chu Linh công tác, ở đây nữa thì vẫn ." Hứa Bát Tuyết bê chiếc ghế đặt cửa sổ, đang định dẫm lên ghế treo rèm thì Bạch Dương bước tới: "Để ." Anh .

 

Anh cao hơn.

 

Hứa Bát Tuyết: Ghế bê tới nơi mới .

 

Thật là.

 

Không cần thiết đẩy qua đẩy vì một cái rèm cửa.

 

Hứa Bát Tuyết nhường cho .

 

Cô hỏi : "Sau khi chuyện của thầy Bạch giải quyết xong, nữa ?" Nếu thì chẳng tầng một bên mua uổng .

 

bên coi là khu vực nhà gần trường học, dù là nhà cũ thì chắc chắn vẫn bán giá.

 

 

Loading...