Nói đoạn bà về phía hàng đang xếp.
Đợi , ?
Dương Phượng Ngọc hồi lâu vẫn thấy bóng dáng Dương Mai .
Bà bật dậy: " xem thử thế nào, chúng chuyện nhé."
Người tự dưng biến mất ?
Trần Thần đạp xe đến chợ bán buôn quần áo, bộ đồ hai mặc chật quá, hợp, quá hợp, cô ngoài mua cho một bộ.
Lát nữa sẽ mang qua.
Chợ bán buôn quần áo bên bán đồ nam, đây chị dâu từng đưa Trần Thần đến.
Trần Thần tìm chỗ.
lúc các cửa hàng vẫn mở cửa.
Chắc là chủ tiệm đang ở gác lửng tầng hai, những bán quần áo ở đây đều như , tầng một là mặt bằng, tầng hai chỉ cao bằng một nửa tầng một dùng để ở.
Nếu ngoài thuê nhà nữa thì tốn thêm một khoản.
"Ông chủ ơi, tới mua quần áo, ơn mở cửa giúp với." Trần Thần vỗ cửa cuốn bên : "Anh hôm nay xem mắt, kịp thời gian nữa , cầu xin ông bán cho hai bộ quần áo, mang cho ."
Chuyện ăn kiếm tiền buổi sáng, chắc chắn là .
Ông chủ mở mắt , khoác vội cái áo xuống mở cửa.
"Cảm ơn ông chủ."
Trần Thần chọn hai chiếc áo phông, một cái màu trắng, một cái màu xanh nhạt.
Hai chiếc áo rộng rãi, tôn da.
Trong tiệm cũng bán áo sơ mi, nhưng hình tượng của cô chẳng liên quan gì đến áo sơ mi cả.
"Ông chủ, cảm ơn ông nhé!"
Trần Thần mua xong, vội vàng đạp xe mang đến nhà thi đấu.
Tám giờ ba mươi lăm, tàu hỏa ga.
Ngay khi tàu dừng hẳn, Hoa Bằng nhảy xuống, xe ba bánh nhỏ bên cạnh ga tàu là nhiều nhất.
Hoa Bằng chê chậm.
Đi đợi xe buýt thì cứ dừng dừng đỗ đỗ, quá phiền phức.
Cuối cùng thấy một tiệm sửa xe đạp, thế là bỏ năm mươi tệ mua một chiếc xe đạp cũ của ông chủ đạp như bay đến nhà thi đấu.
Khu nhà xưởng cũ đó.
Đại Bao và Đại Chủy dậy từ sớm, cạo râu, tóc chải chải , còn xức thêm sáp vuốt tóc.
Sau đó thì thấy động tĩnh gì nữa.
Đợi đến khi Triệu việc ngoài, hai mới lấy quần áo mới và giày mới mua hôm qua và hôm , đồ mới lén lút rời khỏi cửa.
Anh Triệu ngoài việc, thực chất là đang ở bên ngoài canh chừng bọn họ.
Hai , Triệu liền dẫn Ngô Trạm bám theo.
Lúc đầu sắc mặt Triệu còn nghiêm trọng, nhưng càng theo dõi càng thấy đúng, hai ... ồ, đến nhà thi đấu , còn đang xếp hàng nữa chứ.
Ở đây mà đông thế .
Anh Triệu thấy bảng quảng cáo, hoạt động xem mắt.
Xem mắt?!
Chỉ còn mười lăm phút nữa thôi, Thái Mỹ Mỹ sốt ruột phát điên: "Không sấy nữa, sấy nữa!"
Cô giật tung những chiếc kẹp uốn tóc đầu xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-419.html.]
Vốn dĩ tám giờ rưỡi là sấy xong , nhưng thợ tóc bảo cô tóc xoăn cho tóc trông dày hơn, mặt trông nhỏ .
Trông mặt nhỏ .
Cô thấy thế là động lòng ngay.
Kết quả thì , cái dùng máy sấy uốn trực tiếp mà dùng kẹp uốn kẹp tóc lên .
Cái chậm quá.
Thái Mỹ Mỹ lúc chẳng còn tâm trí mà quan tâm mặt nhỏ , nữa.
Phải mau ch.óng đến nhà thi đấu thôi!
Nếu đến muộn mà thì rắc rối to!
Khu tập thể nhà máy xe đạp.
Dì Ma vẫn luôn đợi Dương Phượng Ngọc, đợi đến hơn tám giờ mà Dương Phượng Ngọc vẫn lên, bà đợi nữa, xuống lầu gõ cửa.
Viên Thục Thư mở cửa.
Dì Ma trong: "Mẹ chồng cháu ?" Hôm qua dì Ma Viên Thục Thư về , hai chạm mặt ở cầu thang.
"Mẹ cháu đến bảy giờ sáng khỏi cửa ạ." Viên Thục Thư ngẫm nghĩ: "Cháu gái dì ?"
Đi một tiếng chứ.
Dì Ma vội vã chạy về nhà: "Tiểu Thư, đừng đợi nữa, con mau !" Bà lấy chìa khóa xe đạp của : "Con đạp xe của mà ."
Hầu như nhà nào trong nhà máy cũng một chiếc xe đạp.
Mẹ chồng của dì Ma tai biến, nửa cử động , vốn dĩ bà còn định nhờ Dương Phượng Ngọc đưa cháu gái cùng . Thực điều quan trọng hơn là Hứa Bát Tuyết ở đài truyền hình, nếu Ma Thư cùng Dương Phượng Ngọc thì thể quen mặt, giúp đỡ chút ít.
Hồ sơ của những đàn ông xem mắt đều gửi về đài truyền hình, điều kiện , của đài truyền hình là rõ nhất.
Nhà thi đấu.
Phòng trang điểm.
Hứa Bát Tuyết dùng tông màu đậm hơn một chút để che bớt nếp nhăn rãnh cho Dương Mai, đó dặm thêm vài đường cho lông mi và vùng bọng mắt, còn phấn mắt màu xanh lam mí mắt thì lau sạch hết.
Hiện tại lớp trang điểm mặt Dương Mai nhạt, chỉ vẽ vài nét lông mày, che một khuyết điểm.
Thời gian gấp rút, Hứa Bát Tuyết kịp kỹ, chỉ cần đạt chuẩn bình thường là .
"Xong ."
Hứa Bát Tuyết thu tay , một nhân viên công tác từ bên ngoài vội vã chạy tới: "Đạo diễn Hứa, đến hôm nay nhiều hơn dự kiến, nhân lực kiểm tra danh tính ở cửa đủ."
"Được, qua ngay."
Hứa Bát Tuyết xong, định ngay nhưng thấy Dương Mai, bỗng nhiên nảy ý tưởng mới.
Cô với Dương Mai: "Chị theo em."
Dương Mai nhấc chân theo luôn.
Hứa Bát Tuyết với cô: "Lát nữa chị giúp em một việc." Hồ sơ xem mắt và bảng tên đều để cùng , lát nữa gọi tên ai thì đó thể lấy bảng tên của trường .
Việc Dương Mai lát nữa là tên và đưa bảng tên.
Nhân lực đủ, nhưng giúp đỡ càng đông càng .
"Chị họ, chị hiểu ?" Hứa Bát Tuyết hỏi.
"Hiểu ." Dương Mai hiểu , nhưng mà, nếu cô ở đây giúp đỡ thì lát nữa tham gia hoạt động thế nào?
Xem mắt thế nào đây?
Cuối cùng Dương Mai gì cả.
Đến cửa nhà thi đấu.
Nhân viên đài truyền hình bắt đầu phát bảng tên .