Thập Niên 90 Tôi Có Khoản Nợ Nhà Khổng Lồ - Chương 422

Cập nhật lúc: 2026-02-12 14:45:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Sau khi gửi qua cũng sẽ chụp thôi." Nhiếp ảnh gia giơ máy ảnh lên, nhanh ch.óng hạ xuống, "Chỗ ánh sáng , thể mang cạnh cửa sổ ?"

 

Đài truyền hình.

 

Hứa Bát Tuyết về, nhân viên thông báo cho cô chỉ rating của chương trình "Siêu Cấp Thứ Sáu" tập thứ 9. Rating trung bình tăng một chút so với tập , nhưng rating cao nhất thì tăng mạnh.

 

"Đạo diễn Hứa, thư của khán giả tận hai thùng, đều là gửi tới trong hôm nay đấy."

 

"Để đây ." Hứa Bát Tuyết chỉ tay văn phòng.

 

Hiện tại văn phòng của cô chỉ một việc, gian vẫn còn rộng rãi.

 

Hứa Bát Tuyết xem một lúc.

 

Nhìn thấy những lá thư yêu thích của khán giả luôn khiến tâm trạng trở nên vui vẻ.

 

Lát nữa xưởng xe một chuyến.

 

Hứa Bát Tuyết lấy tài liệu của Đại Bao và Đại嘴 (Đại Chủy) , chép những thông tin hữu ích, chẳng hạn như nơi đăng ký hộ khẩu chứng minh nhân dân, cô đều ghi hết.

 

Gửi đến đồn cảnh sát ?

 

Vẫn an lắm.

 

Hứa Bát Tuyết bỏ thư phong bì, dán kín .

 

Sau đó bên : Phương Trí nhận.

 

Viết Đội trưởng Hồ thì lộ liễu quá.

 

Buổi trưa, Hứa Bát Tuyết về nhà một chuyến, đạp chiếc xe địa hình của đến xưởng xe, giao bức thư cho Xưởng trưởng Hoàng, nhờ ông chuyển giúp.

 

Xưởng trưởng Hoàng đồng ý sảng khoái.

 

Sau đó ông hỏi thăm chuyện của Hứa Hoa - trai Hứa Bát Tuyết: "Xưởng xe chúng vẫn luôn tuyển , trai cháu nếu bằng lòng học nghề với bố cháu thì thể đến xưởng việc mà."

 

Cho Hứa Hoa một công việc.

 

Nếu Hứa Hoa thái độ việc như Hứa Kiến Lai, Xưởng trưởng Hoàng chắc chắn sẽ nhận.

 

"Chuyện của trai cháu cũng rõ lắm, là bác cứ để bố cháu về hỏi thử xem." Hứa Bát Tuyết .

 

Hứa Hoa rốt cuộc tiếp tục tổ trưởng ở xưởng ngũ kim, lời cô đội trang trí, hoặc là về xưởng xe đạp việc, những điều Hứa Bát Tuyết đều thể quyết định .

 

Mấu chốt vẫn ở Hứa Hoa.

 

Những công việc chính là lựa chọn tại ngã rẽ cuộc đời, nó cũng quyết định hướng tương lai của .

 

"Hôm nay mấy thanh niên ở xưởng xem mắt thế nào ?" Xưởng trưởng Hoàng hỏi Hứa Bát Tuyết.

 

"Khá ạ, hôm nay các cô gái đến đông lắm, còn cả các cô giáo tiểu học và trung học nữa." Hứa Bát Tuyết , "Chắc là hy vọng đấy." Buổi sáng giống như theo đoàn, việc xét duyệt sẽ nhanh hơn một chút.

 

đều quen , về mặt phận thể bảo lãnh cho .

 

Ví dụ như kết hôn , đều nắm rõ mười mươi.

 

Hứa Bát Tuyết trò chuyện với Xưởng trưởng Hoàng một lát nhanh ch.óng đài truyền hình.

 

Vẫn là đến căng tin tầng ba ăn cơm.

 

Hương vị kém .

 

Sư phụ Lưu ở đây ?

 

Người múc cơm bảo Hứa Bát Tuyết: "Sư phụ Lưu sáng sớm đến sân vận động ." Sư phụ Lưu hôm nay nhiều thanh niên vợ đến đó, nên xem mắt giúp con gái.

 

Lưu Tiếu cũng ở đó, nhưng cô là nhân viên công tác, cũng ý định xem mắt.

 

Còn về đó tặng hoa cho Lưu Tiếu, sư phụ Lưu ưng.

 

Buổi trưa, sân vận động.

 

Ở đây bao cơm.

 

Trần Thần cũng lấy một hộp cơm, bên cạnh cô là trai thứ hai Trần Hổ. Trần Hổ hiện đang mặc bộ quần áo mới mà Trần Thần mua tặng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-422.html.]

 

Trần Hổ mặc chiếc màu xanh nhạt.

 

Trần Thần định mang chiếc màu trắng tặng cho cả.

 

Hai , mỗi một chiếc, nếu cả lời tiếng .

 

Đang ăn.

 

Trần Hổ cạnh Trần Thần đột nhiên bật dậy, "Thần Thần, chiếc áo trắng ?" Anh hỏi.

 

"Ở đây." Trần Thần chỉ cái túi nilon tay, quần áo ở ngay trong túi.

 

Trần Hổ cầm lấy chiếc áo trong túi nilon.

 

Anh đặt hộp cơm xuống, bước nhanh.

 

Phía ăn cơm cực kỳ đông, nam nữ cùng , cũng nam một nhóm, nữ một cụm, chung là nhiều .

 

Người cao cũng ít, Trần Hổ chen thấy bóng dáng nữa.

 

Trần Hổ mặt mũi hung tợn, cao lớn thô kệch.

 

Phía là một cô gái tóc dài, mặc chiếc váy màu nhạt, tóc đen dài ngang thắt lưng, từ lưng thôi thấy khí chất.

 

Trần Hổ vươn bàn tay lớn, vỗ vỗ lên vai cô gái , "Cô em."

 

Anh sợ mồ hôi tay dính váy , nên còn cố ý nắm tay thành nắm đ.ấ.m.

 

Anh dùng lực tay nhẹ.

 

trong mắt những cạnh cô gái đó, thì là một gã to xác, dùng nắm đ.ấ.m nện Khâu Thanh (cô gái tóc dài khí chất).

 

"Anh cái gì !" Có trợn mắt Trần Hổ.

 

Họ đều là giáo viên trung học, hẹn cùng đến xem mắt, vốn dĩ buổi sáng cảm thấy khá , ngờ gặp loại đàn ông đ.á.n.h phụ nữ!

 

Lại còn dùng nắm đ.ấ.m, thật quá đáng!

 

Trần Hổ vội vàng giải thích: "Cô em," nhỏ, "Váy của cô bẩn ."

 

Có vệt đỏ.

 

Bây giờ còn mờ, nếu lát nữa xuống thì e là sẽ lộ rõ mười mươi.

 

Khâu Thanh dám cử động.

 

Trần Hổ nhét chiếc áo trắng (mới mua) tay Khâu Thanh, "Cô dùng cái che tạm ." Nói xong liền nhanh ch.óng rời .

 

Đợi khỏi, Khâu Thanh mới vội vàng , hỏi mấy bạn bên cạnh: "Mọi xem giúp cái váy với."

 

Đỏ !

 

"Ai mang theo quần áo thừa ?"

 

"Ai mang theo b.ăn.g v.ệ si.nh ?"

 

Chẳng ai mang theo quần áo thừa cả, Khâu Thanh đành dùng chiếc áo của Trần Hổ buộc quanh hông che phía , vội vàng về nhà.

 

Trần Thần thấy hai , tay : "Anh hai, áo ?"

 

"Cho mượn ."

 

Trần Thần dáng của Trần Hổ mấy .

 

Trần Hổ cao to, quần áo mua cỡ đại, cái mà mặc lên bình thường thì rộng thùng thình.

 

Người mặc nổi ?

 

Dương Mai yên tĩnh ăn hộp cơm.

 

Không khí hoạt động xem mắt ở đây khá , khi tổ chương trình hỏi cô lên sân khấu biểu diễn , cô từ chối và bày tỏ thích sự yên tĩnh.

 

Sau đó tổ chương trình đưa cô đến một khu ghế khác.

 

 

Loading...