Thập Niên 90 Tôi Có Khoản Nợ Nhà Khổng Lồ - Chương 442
Cập nhật lúc: 2026-02-12 14:50:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chờ một chút, chúng lớp hóa trang hiện tại của các vị đại sư , lát nữa khi tẩy trang xong, thêm một đoạn mặc thường phục.” Hứa Bát Tuyết .
Rất nhanh, Hứa Bát Tuyết đưa Từ Phong cùng lên sân khấu để ghi hình.
Quay mười phút, Hứa Bát Tuyết cảm thấy vấn đề gì liền để các vị đại sư tẩy trang.
Hôm nay dùng trang phục của chương trình, bộ đồ diễn coi như là phục trang luôn.
Tiếp theo, các đại sư sẽ quần áo của chính .
Trong lúc các đại sư tẩy trang, Hứa Bát Tuyết tới với Trương Nặc Thuần: “Bảo bà ngoại cô sáng mai qua đây, bên sẽ ghi hình cả một tập chuyên về 《Bá Vương Biệt Cơ》.”
Trương Nặc Thuần kinh ngạc vui sướng: “Thế thì quá, bà ngoại mấy bạn già, thể cùng đến ?”
Hứa Bát Tuyết: “Mười tấm vé ở hàng ghế khán giả, đủ ?”
“Đủ!” Thế thì chắc chắn .
Trương Nặc Thuần cầm vé khán giả, vui vẻ rời .
Buổi ghi hình hôm nay ở hàng ghế khán giả mấy .
Bởi vì thời gian ghi hình quá gấp, khách mời cũng là quyết định tạm thời, nên phát vé khán giả ngoài.
Hứa Bát Tuyết suy nghĩ một chút, lát nữa bảo Từ Phong đến trung tâm cao tuổi, trung tâm hưu trí bên để phát vé khán giả cho ngày mai, kịch nghệ mà, dù già vẫn yêu thích hơn một chút.
Hứa Bát Tuyết gọi Từ Phong , về việc .
Từ Phong: “ thể bảo khác .”
Anh đang bận tối mắt tối mũi đây.
Hứa Bát Tuyết: “Được, chỉ cần phát hết là .”
Cô , “Ngày mai cả ngày đều ở bên ngoài, ghi hình 《Cuộc Chiến Giành Bảng Tên》, chương trình kịch nghệ bên trông chừng nhé, phần hậu kỳ của 《Chương Trình Xem Mắt》 sáng mai tạm gác , buổi chiều hãy .”
“Được.” Từ Phong đồng ý.
Việc bên dặn dò xong xuôi.
Hứa Bát Tuyết tranh thủ lúc các đại sư tẩy trang nghỉ ngơi, dành thời gian đến chỗ tổ đạo cụ, dặn dò sư phụ Hướng chuẩn đạo cụ cho tập thứ hai của 《Cuộc Chiến Giành Bảng Tên》, năm giờ thể đến trung tâm thương mại Bách An để bố trí địa điểm.
Lại với sư phụ Hướng là ngày mai hội trường 2 ghi hình 《Bá Vương Biệt Cơ》, lát nữa khi trò chơi kết thúc, sân khấu bên cần điều chỉnh nhỏ một chút.
Xem theo sự sắp xếp của các đại sư kịch nghệ.
Sư phụ Hướng lượt ghi .
Sau đó thở dài một tiếng: “Đạo diễn Hứa, tổ đạo cụ chúng nên tuyển thêm .”
Việc nhiều quá.
Hứa Bát Tuyết: “Tuyển , ai ông ưng ý thì giữ , đến lúc đó bảo bên nhân sự ký hợp đồng.”
Là tuyển dụng của đài mà, cần nghiêm ngặt như biên chế.
Sư phụ Hướng biểu thị rõ.
Hứa Bát Tuyết dặn dò xong, vội vàng chạy sang hội trường 2, nãy giờ cứ liên tục, cổ họng chút khó chịu, Hứa Bát Tuyết cầm cốc uống hai ngụm nước lớn, lúc mới thấy dễ chịu hơn.
Hai mươi phút .
Đầu tiên là thực hiện diễn thử trò chơi, đó ghi hình.
Hứa Bát Tuyết bắt đầu bận rộn.
Phố Hạ Giác.
Chủ nhà Vương Kim Chi liếc khách trọ mới đến, cửa phòng cứ đóng mãi thế , cô gái từ khi dọn đến ngày hôm qua vẫn từng khỏi cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-442.html.]
Đang ngủ ?
Vương Kim Chi lấy lạ, tuổi còn trẻ thế mà ban ngày ban mặt cứ lì trong phòng ngủ nướng.
Sáng sớm bà bán rau một , buổi trưa ăn cơm một , buổi chiều đổ rác nữa.
Người khách mới cả ngày ngoài, ăn gì ?
Vương Kim Chi nhịn nữa, tới gõ cửa.
“Tiểu Nhạc , cháu nhà ?” Vương Kim Chi đập cửa.
Trong phòng tiếng động gì.
Lúc đầu Vương Kim Chi chỉ nghĩ khách trọ mới lười biếng, đó gõ mãi mới phát hiện gì đó .
Ôi, Tiểu Nhạc là nghĩ quẩn đấy chứ.
Nhà ai đó ở vách bên cũng khách trọ, vốn việc ở nhà máy giấy, giờ nhà máy giấy vì vấn đề ô nhiễm nên cho mở nữa, mất việc, nhất thời nghĩ quẩn đốt than trong nhà, cũng may cấp cứu kịp thời nên cứu mạng.
Hiện tại ở khu phố Hạ Giác nhiều công nhân thất nghiệp.
Vương Kim Chi vội vàng lấy chìa khóa qua, mở cửa .
Trong phòng.
Nhạc Tư giường, hôn mê mụ mị.
Cô sốt .
Đầu đau dữ dội.
Cô thấy bà chủ nhà gọi , cũng đáp , nhưng tiếng nhỏ như tiếng muỗi kêu, bà chủ nhà thấy.
Vương Kim Chi phòng, sờ trán Nhạc Tư một cái, nóng đến đáng sợ.
Bà vội vàng cõng lên, đưa đến phòng khám nhỏ gần đó, lúc còn quên khóa cửa nhà .
Đưa đến phòng khám, bác sĩ đo nhiệt độ cho Nhạc Tư, 39 độ 8, thật quá đáng sợ, sốt đến bốn mươi độ thì hỏng não mất.
Nhiệt độ cần uống t.h.u.ố.c nữa, tiêm trực tiếp luôn.
Chủ nhà Vương Kim Chi trả tiền khám bệnh.
Bình truyền dịch ở phòng khám nhỏ rẻ hơn ở bệnh viện nhiều.
Sáu giờ rưỡi.
Phần trò chơi của 《Siêu Cấp Thứ Sáu》 ghi hình xong.
Hứa Bát Tuyết dặn dò Từ Phong: “Ngày mai nhớ cùng kế toán Tất quyết toán phí ghi hình cho các vị đại sư, hai ngày, mỗi ngày năm trăm, hai ngày là một ngàn tệ.”
Cô xong về phía các vị đại sư kịch nghệ, ngày mai coi như là lên đài biểu diễn, liệu ít quá ?
Cô đang định hỏi, kết quả thấy các vị đại sư lộ vẻ mừng rỡ.
Một ngàn tệ đối với họ là một con hề nhỏ, kịch nghệ tuy yêu thích nhưng diễn một buổi mà chia tiền đến tay từng thì chẳng bao nhiêu.
Vậy xem là đủ .
Hứa Bát Tuyết : “Trong đài còn sữa do nhà tài trợ gửi tới, còn cả túi quà lớn, Từ Phong, ngày mai liên hệ với bên nhà sản xuất, bảo họ gửi một ít qua đây, khi các đại sư rời thì tặng cho họ mang về.”
“Vâng, thưa đạo diễn Hứa.”
Năm vị đại sư kịch nghệ cảm thấy Hứa Bát Tuyết là một thành thật.
Hứa Bát Tuyết tiễn bọn họ xuống lầu, “Các vị thong thả nhé. Ngày mai ghi hình chương trình khác, lẽ mặt ở đài truyền hình, nếu vấn đề gì, các vị cứ tìm Từ Phong lúc nãy.”
“Tiểu Hứa,” Lưu Thuận Anh nắm tay Hứa Bát Tuyết, “Hồi chiều ở phòng hóa trang, chúng hỏi trong đài , chương trình của các cô tỉ suất xem . Các cô tâm phát huy văn hóa truyền thống, thật là quá.”