Thập Niên 90 Tôi Có Khoản Nợ Nhà Khổng Lồ - Chương 487

Cập nhật lúc: 2026-02-12 14:57:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi cặp đôi trẻ đó chia tay, một nước ngoài, một xem mắt.

 

Chuyện là như .

 

Cô Bạch sự giúp đỡ của gia đình mua nhà mới, tên chính cô.

 

Từ Thạc thêm tên .

 

Hứa Bát Tuyết theo cô Bạch lên lầu, khu chung cư Hoa Uyển, tòa 15, phòng 606.

 

Đi thang máy lên lầu.

 

Cho nên tầng cao một chút cũng , cần leo cầu thang bộ.

 

"Cô Bạch, giá nhà ở đây bao nhiêu tiền một mét vuông ạ?" Hứa Bát Tuyết hỏi.

 

"Hai ngàn tệ một mét vuông." Cô Bạch , một trăm mét vuông là hai mươi vạn.

 

Giá nhà ở thủ đô đúng là đắt đỏ.

 

Hứa Bát Tuyết thầm tính toán trong lòng, tiền tiết kiệm của cô còn đủ mua năm mét vuông.

 

Hai mươi vạn, nếu trả ba mươi phần trăm thì cũng cần sáu vạn tệ.

 

Đây là nơi phồn hoa nhất đất nước, cũng là nơi tập trung những nhân tài ưu tú nhất cả nước, mua nhà ở mảnh đất tía túc tuyệt đối sẽ chịu thiệt.

 

Sau giá nhà ở thủ đô sẽ chỉ ngày càng cao hơn.

 

Cho dù mua xong đến hậu thế mới sang tay bán thì cũng thể thực hiện tự do tài chính.

 

Có nên mua ?

 

Hứa Bát Tuyết đương nhiên mua, nhưng hiện tại nhiều tiền đến thế.

 

Ở thủ đô, thứ tăng giá nhanh nhất ngoài nhà cửa thì chính là những căn tứ hợp viện thổi giá lên tới chín chữ .

 

Nếu là ở những năm tám mươi, chỉ cần năm chữ rẻ bèo là thể sở hữu, nhưng đến bây giờ, ít hơn sáu chữ là điều thể nào.

 

Tiền đến lúc cần mới thấy thiếu.

 

Hứa Bát Tuyết mỗi khi cảm thấy nhiều tiền tiết kiệm, chút thỏa mãn nho nhỏ, thì sẽ phát hiện bên ngoài quá nhiều chỗ cần tiêu tiền.

 

Số tiền tiết kiệm bốn chữ của cô đúng là chẳng thấm .

 

Căn nhà hai mươi vạn, trả ba mươi phần trăm, trả góp trong ba mươi năm, với lãi suất hiện tại, mỗi tháng ít nhất cũng trả hơn bốn trăm tệ.

 

Với mức lương hiện tại của Hứa Bát Tuyết, e là khó khăn.

 

Quan trọng hơn là khoản tiền trả sáu vạn đó, hiện giờ cô cũng đào .

 

"Bát Tuyết, em đang nghĩ gì ?" Cô Bạch thấy Hứa Bát Tuyết nửa ngày gì bèn hỏi.

 

"Em đang nghĩ về nhà cửa ở đây." Hứa Bát Tuyết hồn, : "Tháng một em định qua đây, hợp tác với đài quốc gia một chương trình, chừng một tháng."

 

"Vậy em qua nhà cô ở ." Cô Bạch nhiệt tình mời mọc: "Nhà mới của cô ba phòng lận, đến lúc đó cô một phòng, Từ Thạc một phòng, em một phòng."

 

Chỉ một tháng, gì phiền hà cả.

 

Chương 169

 

Hứa Bát Tuyết : "Đài sắp xếp cho em ở ký túc xá , khi chương trình bắt đầu ghi hình sẽ tăng ca đến muộn." Cô vẫn là nên qua quấy rầy.

 

tăng ca thì đợi đến tháng một năm , bụng của cô Bạch chín tháng , lúc đó cô Bạch cần dưỡng t.h.a.i thật , cô là mỗi ngày , còn tăng ca, phiền quá, cần thiết.

 

Cô Bạch chân thành khuyên nhủ: "Mùa đông bên ký túc xá lạnh lắm, còn tự giặt quần áo, bên lắp máy giặt, còn lắp cả điều hòa nữa đấy." Điều hòa thời đắt lắm.

 

Ý của cô là: "Ở chỗ cô cho thoải mái."

 

Hứa Bát Tuyết chứ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-487.html.]

Thế nhưng, bác sĩ Từ cũng ở đây mà. Hai vợ chồng họ ở đó, Hứa Bát Tuyết là ngoài, nỡ lòng phiền.

 

Cô Bạch thật sự thích con Hứa Bát Tuyết, cô Bạch trong thời gian ngắn sẽ về Nam Thành.

 

Ít nhất là khi đứa trẻ chào đời và xong hộ khẩu thì sẽ về.

 

Hứa Bát Tuyết thấy cô Bạch vẫn bỏ cuộc, còn khuyên tiếp.

 

Bèn chuyển chủ đề: "Cô Bạch, khu trông phong cảnh thật đấy, ở đây là căn hộ diện tích lớn ạ?" Cô hỏi.

 

Diện tích lớn cô mua nổi.

 

Cho dù sang năm kiếm thêm một năm tiền lương nữa cũng chỉ hơn một vạn tệ, đó là còn tính tiền ăn uống.

 

Hứa Bát Tuyết nghĩ, hai căn nhà ở Nam Thành thực cũng đủ dùng .

 

Đủ để ở.

 

nếu ở thủ đô một căn nhà thì vẫn hơn nhiều.

 

Giá nhà ở thủ đô hiện tại tuyệt đối là mức thấp nhất.

 

Không mua thì quá lỗ.

 

Vẫn mua thôi.

 

Hứa Bát Tuyết cân nhắc, mua một căn nhỏ, mua ở gần trường học để nhà khu vực trường điểm. Như thì cũ nát chăng nữa cũng lo cho thuê , lo bán .

 

"Mấy tòa nhà quanh đây đều là diện tích hơn một trăm mét vuông cả." Cô Bạch : "Hôm nào cô hỏi giúp em."

 

"Khu trường học ạ?" Hứa Bát Tuyết hỏi.

 

"Có trường tiểu học và trung học cơ sở." Cô Bạch : "Nghe chất lượng giảng dạy ."

 

Có tiểu học và trung học cơ sở!

 

Chốt đơn!

 

Mắt Hứa Bát Tuyết sáng lên: "Cô Bạch, nếu cô thời gian thì giúp em ngóng xem ở đây căn hộ diện tích nhỏ ạ?" Cô với cô Bạch quan hệ nên cũng giấu giếm: "Đài trưởng của chúng em tháng lương mỗi tháng sẽ một ngàn, em dự định tích góp tiền một năm , đến lúc đó sẽ mua một căn hộ nhỏ ở đây."

 

Căn hộ nhỏ thì tiền vay ngân hàng cũng ít một chút.

 

May mà hiện tại hạn chế mua, hạn chế hộ khẩu.

 

Phải nhanh chân lên mới !

 

"Không vấn đề gì, lát nữa cô sẽ hỏi giúp em ngay." Cô Bạch : "Khu vực nhiều chung cư lắm, nếu ở đây căn hộ nhỏ, cô sẽ hỏi giúp em ở vùng lân cận."

 

Cô còn thêm: "Khu đều thuộc diện tuyển sinh của tiểu học Thực Nghiệm và trung học Thực Nghiệm."

 

"Cô Bạch, cảm ơn cô nhiều!" Hứa Bát Tuyết nắm tay cô Bạch, tâm trạng vô cùng xúc động.

 

Tốt quá .

 

Hứa Bát Tuyết cũng thể hỏi, nhưng cô là gương mặt lạ lẫm, cô hỏi cư dân và ban quản lý thì thông tin hữu ích nhận chắc chắn bằng cô Bạch.

 

cô Bạch cũng sống ở đây, rành rẽ hơn cô.

 

Bạch Dương đến lúc sắp ăn trưa, đồng thời đưa cho Hứa Bát Tuyết phương thức liên lạc của Vu Hoằng.

 

Hứa Bát Tuyết: "Biết ." Phản ứng lạnh nhạt.

 

Bạch Dương chuyển lời xong, còn việc Hứa Bát Tuyết đưa phương thức liên lạc của Vu Hoằng cho Trần Thần thì quan tâm.

 

Trên bàn ăn, Bạch Dương nhắc tới Hứa Bát Tuyết mới phát hiện hôm nay là ngày mùng một tháng mười, Tết Quốc Khánh.

 

Thật là nhanh quá.

 

Ngày 27 họp, họp ba ngày là xong, ngày 30 cô cùng đài trưởng Chu đến đài quốc gia, gặp phó đài trưởng Nhậm bàn bạc chuyện hợp tác.

 

 

Loading...