Đưa tới trạm y tế thì muộn.
Người mất .
Trước vợ chồng Lưu Tiểu Trung còn thương xót đứa con gái lớn c.h.ế.t sớm, nếu muộn thêm hai năm, gả cho thì còn thể một khoản tiền sính lễ phong phú.
Hối hận lắm.
Còn bây giờ, niềm vui từ trời rơi xuống.
Lại một cơ hội kiếm tiền bày mắt hai .
“Hai ngàn đồng, một xu cũng thiếu.” Lưu Tiểu Trung hùng hồn , “Anh xem tin tức , hiện tại cấp cho chuyện , bắt c.h.ặ.t lắm. tăng giá cho là lương tâm đấy!”
Dương Vịnh: “Hai ngàn đắt quá...”
Vợ của Lưu Tiểu Trung tướng mạo Ngô Anh, thấy là dễ chuyện, bèn dẫn cô sân , băng qua sân , đến một con đường nhỏ, : “Trong vườn rau nhiều rau lắm, trong nhà ăn hết, cô hái một ít mang về.”
Bà thì , nhưng dẫn Ngô Anh đến ruộng ngô, ngô nhà bà năm nay thu hoạch, đều thành ngô già .
Hiện tại, nhân cơ hội ăn , bảo cô dâu mới dễ chuyện giúp một tay.
Ngô Anh: ...
Sân .
Dương Vịnh đang mặc cả với Lưu Tiểu Trung, hết nước hết cái, cuối cùng cũng khiến Lưu Tiểu Trung đồng ý cho trả hai ngàn đồng thành nhiều đợt.
Anh sợ Lưu Tiểu Trung đổi ý, bèn lấy giấy , bảo Lưu Tiểu Trung ký tên, Lưu Tiểu Trung là một kẻ mù chữ, tên , bèn ấn một cái dấu vân tay.
Phía xa.
“Đội trưởng Dương, họ ký hợp đồng .”
“Đi thôi!”
Người âm thầm quan sát ngoài Đội trưởng Dương còn hai phóng viên của đài kinh tế, lúc ba cùng bước tới.
“Lưu Tiểu Trung, ông đang cái gì đấy!” Đội trưởng Dương quát lớn.
Phóng viên nhanh tay lẹ mắt tiến lên lấy tờ hợp đồng của hai , hai bản, vô cùng rõ ràng, bán ‘con gái’.
Đài truyền hình.
Hôm qua tỷ lệ xem tập thứ 13 của 《Siêu cấp thứ sáu》 , trung bình là 35%, cao nhất là 51%. Đối với Từ Phong mà , đây là một tập do tự cấu tứ thành, ý nghĩa quan trọng.
Tỷ lệ xem hài lòng .
Đạo diễn Hứa còn khen nữa.
Hôm nay Hứa Bát Tuyết vẫn bận rộn như cũ.
Quần áo mùa đông của cô đủ, đợi buổi trưa cô mua thêm một bộ đồ mùa đông, quần áo bên chắc chắn là rẻ hơn ở thủ đô.
Lần xưởng may Thái Y nữa.
Hứa Bát Tuyết quyết định trung tâm thương mại mua, tháng 11 còn đài Trung ương, dù cũng chuẩn hai bộ quần áo mặc cho tươm tất một chút.
Buổi trưa.
Hứa Bát Tuyết đến trung tâm thương mại, mua một bộ áo len lông cừu nguyên giá và một chiếc áo khoác mùa đông giảm giá, áo khoác màu đen, kiểu dáng kinh điển, bền màu.
Cơm trưa ăn ở bên ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-547.html.]
Mua quần áo xong thì về nhà , cất quần áo xong xuôi, buổi chiều đài truyền hình.
Khoảng ba giờ rưỡi chiều, Dư Tú Cầm dẫn theo Ngụy Kim Hoa tới, chỉ đích danh tìm Hứa Bát Tuyết.
Hứa Bát Tuyết đang phương án cho mấy tập tiếp theo của 《Cuộc chiến xé bảng tên》, nhân viên truyền lời, nhà tìm cô.
Việc gấp.
Đặc biệt gấp.
Hứa Bát Tuyết xuống tầng một, thấy là Dư Tú Cầm và Ngụy Kim Hoa, bước chân tới phần chậm .
“Bà ngoại, mợ.”
“Bát Tuyết , cháu cứu họ cháu với, nó của đồn công an đưa . Cháu đấy, họ cháu giờ luôn hiền lành bổn phận, từng chuyện gì thương thiên hại lý cả...” Dư Tú Cầm lấy chiếc khăn tay chuẩn sẵn , lau nước mắt .
“Nó là họ ruột của cháu mà, cháu cứu nó với!”
Hứa Bát Tuyết: “Mợ, nếu họ đúng như mợ là phạm pháp, các đồng chí ở đồn công an chắc chắn là bắt nhầm , mợ cứ đến đồn công an cho rõ ràng, họ sẽ thả thôi.”
“Bát Tuyết,” Ngụy Kim Hoa nước mắt lưng tròng, “Dương Vịnh là đích tôn của nhà họ Dương chúng đấy, thể chuyện gì .” Tuy bà mắng Dương Vịnh dữ dội, nhưng dù cũng là nhà họ Dương, thể quản .
“Phải đấy,” Dư Tú Cầm vội vàng phụ họa, “Bát Tuyết, cháu là dẫn chương trình của đài truyền hình, là năng lực, cháu là niềm vinh dự của gia đình , chuyện đối với cháu chắc chắn khó, đúng .”
Hứa Bát Tuyết vẫn là câu đó: “Chúng tin tưởng cảnh sát nhân dân, tin tưởng nhà nước, nếu họ phạm tội, chắc chắn thể ngoài . Hai vẫn nên đến đồn công an hỏi thăm tình hình .”
Cứ ở chỗ cô tiêu tốn thời gian thì ích gì chứ.
Dư Tú Cầm thấy Hứa Bát Tuyết giúp đỡ, lòng lạnh ngắt.
“Mẹ, gì chứ.” Dư Tú Cầm kéo bà chồng Ngụy Kim Hoa.
Ngụy Kim Hoa Hứa Bát Tuyết: “Bát Tuyết , cháu bà ngoại quỳ xuống thì cháu mới đồng ý giúp đỡ .” Bà đau lòng, “Chị Dương Mai của cháu sắp bàn chuyện cưới xin , Linh Linh bên cũng sắp định ngày , nếu thằng lớn cục cảnh sát, thì hai đứa nhỏ đây...”
Lời thì nghiêm trọng .
Sắc mặt Hứa Bát Tuyết trầm xuống, “Bà ngoại, giúp , những lời như quỳ xuống thì bà đừng nữa.” Cô phân tích lý trí, “Cháu cũng của đồn công an, bà bảo cháu ? Lấy danh nghĩa dẫn chương trình đến đồn công an, đưa tin về chuyện , cho chuyện ầm ĩ hơn, để họ lên tin tức, để ở Nam Thành đều ?”
Cô : “Bà ngoại, bà đừng quên, chuyện mà lên tin tức thì chuyện sẽ lớn , đến lúc đó giấu cũng giấu , chuyện càng ầm ĩ thì tội danh càng nặng.”
Nghĩ kỹ .
Rốt cuộc là lớn chuyện , là giấu giếm thì .
Ngụy Kim Hoa và Dư Tú Cầm đều ngẩn .
Lời Hứa Bát Tuyết dường như cũng lý.
Vốn là chuyện nhỏ, nếu lớn chuyện, lên tin tức...
Dư Tú Cầm gõ gõ đầu , đúng là hồ đồ mà.
Ngụy Kim Hoa mặt thấy nóng bừng, chuyện nên như .
Hứa Bát Tuyết: “Bà ngoại, bà cứ để mợ và , bà đừng chạy chạy nữa, lớn tuổi thế , nếu nửa đường ngã vấp thì .”
Từng tuổi , còn loạn lung tung.
Dư Tú Cầm và Ngụy Kim Hoa Hứa Bát Tuyết khuyên .
“Em họ ?”
“Con cùng đến đồn công an xem rốt cuộc là tình hình thế nào.” Sau khi đưa Ngụy Kim Hoa về, Dư Tú Cầm định dẫn theo Ngô Anh cùng đến đồn công an.