Hứa Bát Tuyết thuyết phục.
Sắp đến đài truyền hình, Hứa Bát Tuyết nhớ một chuyện: “Nặc Thuần, lát nữa đến nhà bố tớ một chuyến, hỏi xem Dương Vịnh, chính là họ tớ lúc kết hôn, nạn nhân trong đám cưới đó sống ở .”
Tình hình cụ thể Hứa Bát Tuyết rõ, cô chỉ đó là quen cũ với nhà Ngô Anh.
“Được.”
Trương Nặc Thuần đồng ý.
Sau đó, hai chia hành động.
Trương Nặc Thuần thấy đạp xe chậm quá, bèn tìm một cái bốt điện thoại công cộng gọi điện về nhà, bảo tài xế lái xe của cô qua đây.
Hứa Bát Tuyết thì đến đài truyền hình.
Quả nhiên, mợ Dư Tú Cầm, còn Ngô Anh đều ở đây, của Ngô Anh thì Hứa Bát Tuyết thấy bao giờ.
Lúc Dương Vịnh kết hôn, Hứa Bát Tuyết vẫn còn đang ở thủ đô.
Nhóm Dư Tú Cầm đang ở ngay cổng đài truyền hình, bên cạnh họ còn đưa micro phỏng vấn.
Không chỉ một .
Hứa Bát Tuyết tới gần, hóa là cố tình đến phỏng vấn nhóm Dư Tú Cầm, Hứa Bát Tuyết còn thấy họ ‘Hứa Bát Tuyết mắt mọc đỉnh đầu, coi thường khác...”
Hóa là đang lưng cô .
Bảo vệ thấy Hứa Bát Tuyết , rón rén tới, “Đạo diễn Hứa, chị mau , họ đến để gây rắc rối cho chị đấy.”
“Không , chính là đến để giải quyết rắc rối đây.” Hứa Bát Tuyết mỉm tới, “Mợ, mợ qua đây?” Còn về hai bên cạnh.
“Bát Tuyết, cuối cùng cháu cũng tới ,” Dư Tú Cầm nặn nửa ngày cũng nặn nước mắt, “Chúng mợ đợi cháu cả ngày .”
Máy phim của phóng viên, micro lập tức chĩa về phía Hứa Bát Tuyết.
Máy ảnh của tòa soạn báo cũng , hướng về phía Hứa Bát Tuyết nháy liên tục.
Hứa Bát Tuyết: “Hai vị, còn nhớ vụ kiện xâm phạm danh dự của đài truyền hình chúng ?” Đã từng lên tin tức đấy.
Có tòa soạn báo nọ bậy bạ tin đồn nhảm nhí về Hứa Bát Tuyết.
Sau đó pháp vụ của đài truyền hình mặt, kiện quản lý của tòa soạn báo đó.
Máy ảnh và micro thu , hai vị phóng viên chụp mà dám chụp.
Hứa Bát Tuyết sang Dư Tú Cầm: “Mợ cả, lúc nãy cháu tới đồng nghiệp cháu , hai bên cạnh mợ đ.á.n.h cháu, chuyện đó ?”
Nói xong thêm một câu, “Hai là ai ạ?”
Một vẻ quen .
Vốn dĩ cũng .
Hứa Bát Tuyết đ.á.n.h giá Ngô Anh và Khúc Mai.
Khúc Mai lập tức nhảy dựng lên: “ hề đ.á.n.h , là cô động thủ !” Bà liếc Hứa Bát Tuyết mấy cái, đầy ẩn ý, “Có câu cũ, nào con nấy.”
Hứa Bát Tuyết bảo vệ: “Anh bảo với đồng nghiệp ở phòng giám sát một tiếng, trích xuất đoạn phim từ sáng nay đến giờ , chính là cái camera ở cổng đấy.”
“Vâng, thưa Đạo diễn Hứa.” Bảo vệ lên lầu truyền lời.
Sắc mặt Khúc Mai lập tức đổi.
Hỏng bét.
Không chuyện bà ấn Ngụy Kim Hoa quỳ xuống đất camera ghi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-551.html.]
Hứa Bát Tuyết Dư Tú Cầm: “Mợ, phía mợ còn chuyện gì nữa ?”
“Có, , họ cháu...” Dư Tú Cầm vội vàng .
“Mợ, thế , chúng lên lầu chuyện cho kỹ, thể cứ đây mãi .” Hứa Bát Tuyết xong sang con Ngô Anh, “Hai vị thì , cùng ?”
Khúc Mai trong lòng rút lui.
“Đi.” Ngô Anh , cô còn gọi cả hai vị phóng viên mới tới, hỏi Hứa Bát Tuyết, “Họ là do chúng mời tới, thể cùng lên ?” Lại cố tình khích Hứa Bát Tuyết, “Em họ chắc hẹp hòi thế chứ.”
Hứa Bát Tuyết : “Mẹ họ Dương, mấy chị em họ ai họ Ngô cả.”
“Cô là vợ của Dương Vịnh, cô là em họ của , gọi cô là em họ thì gì sai chứ.” Ngô Anh mặt mày xanh mét.
Cô phát hiện và Hứa Bát Tuyết thực sự là hợp .
“Hóa hai kết hôn , họ ạ?” Hứa Bát Tuyết cố tình hỏi.
Ngô Anh nửa ngày lời nào.
Cô thể mặt phóng viên mà Dương Vịnh đang ở trong tù .
Hứa Bát Tuyết thấy cô gì, cũng truy cứu chuyện nữa, “Mọi , thôi.”
Cô dẫn đến hội trường 1.
Tiểu Vũ đợi ở cửa hội trường 1 .
“Đạo diễn Hứa.”
Cuối cùng cũng tới .
“Chuẩn xong ?” Hứa Bát Tuyết hỏi.
“Chuẩn xong ạ!” Tiểu Vũ gật đầu.
Máy móc, thu âm, ánh sáng đều chuẩn xong, bây giờ là thể .
Phần 193: 193
Hội trường 1.
Phòng thu hình, họ đến bàn phát thanh mà đến phòng phỏng vấn của phòng thu hình.
Không chỉ nhóm Dư Tú Cầm, ngay cả hai vị phóng viên, Hứa Bát Tuyết cũng bảo họ xuống.
Cùng phỏng vấn luôn.
Hai vị phóng viên, một bên tòa soạn báo, một bên đài tỉnh, bên tòa soạn báo là phóng viên mới, còn bên đài tỉnh là phóng viên lâu năm.
“Hai vị xưng hô thế nào ạ?” Hứa Bát Tuyết hỏi.
“ họ Tôn, Tôn Khải.” Phóng viên Tôn trông vẻ trẻ trung, ánh mắt vẫn còn khá trong trẻo.
“Cao Lưu.” Phóng viên bên đài tỉnh việc nhiều năm , ông chủ động tấn công, “Người dẫn chương trình Hứa, những cô hỏi han gì đến lớn đang bệnh của cô, nguyên nhân là gì ? Nghe sáng nay ruột cô đích tới mà cô cũng gặp. hỏi một chút, cô mâu thuẫn gì với gia đình ?”
Câu hỏi sắc bén.
“Ngày mai công tác, công tác dài ngày, hôm nay Đài trưởng cho nghỉ một ngày để về nhà thu dọn đồ đạc.” Hứa Bát Tuyết thong dong, “ hôm nay họ tới. Còn về lớn bệnh mà ông , chắc là đang chỉ bà ngoại nhỉ, thời gian vẫn luôn sống ở nhà chúng .”
Nói xong cô sang Dư Tú Cầm, “Mợ, bà ngoại bệnh từ bao giờ ạ? Sao ai cho cháu thế, ở bệnh viện nào? Khoa nào? Bệnh gì ạ?”
Dư Tú Cầm đang quan sát phòng phỏng vấn, bất chợt thấy câu hỏi của Hứa Bát Tuyết, não kịp phản ứng.
Một lát mới : “Thì là cái chấn thương ở chân đó...”
“Ý mợ là ạ? Cháu nhớ bà ngoại thương ở chân, mợ và cả đưa bà ngoại sang nhà cháu, cháu vẫn luôn chăm sóc mà.” Hứa Bát Tuyết .