Thập Niên 90 Tôi Có Khoản Nợ Nhà Khổng Lồ - Chương 561

Cập nhật lúc: 2026-02-12 15:11:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhân viên công tác xong, lấy sổ công tác : "Mọi phận của một nữa , xác nhận ."

 

Trần Thư Minh thẻ vai diễn của : "Huyện lệnh."

 

Nhân viên ghi : "Vậy là Trần huyện lệnh ."

 

Ba chữ mà lạc quẻ thế.

 

Trần Thư Minh vẫn ghi nhớ.

 

Hồng Húc thẻ phận gia nhân tay , đột nhiên một cảm giác lành.

 

Nhân viên thấy : "Còn ?"

 

Hồng Húc khó khăn : "Gia nhân."

 

"Hồng gia nhân." Nhân viên ghi .

 

Hồng Húc: "Không thể đổi cách gọi khác ?"

 

"Húc gia nhân? Tiểu Hồng?"

 

Hồng Húc: "Thế thì cứ gọi là Hồng gia nhân ." Chẳng cái nào lọt tai cả.

 

Cái gì thế .

 

Đến lượt Yến Tiểu Hạ, "Vai diễn của là vị hôn thê."

 

Nhân viên: "Yến tiểu thư." Con gái lấy chồng thời cổ đại đều gọi là tiểu thư.

 

Tiếp đến là Liễu Manh, cô thẻ phận, xác nhận: "Sư gia."

 

"Liễu sư gia." Nhân viên đều xác định xong.

 

"Còn em nữa." Nhan Đóa đang trang điểm lên tiếng, "Là biểu tiểu thư." Không tiểu nữa nhé, đừng nhầm đấy.

 

Nhân viên: " , Nhan biểu ." Ghi .

 

Nhan Đóa: "Sao là biểu tỷ?"

 

Nhân viên ngẩng đầu: "Vậy để hỏi Đạo diễn Hứa nhé?"

 

"Thôi khỏi, cứ gọi là Nhan biểu ." Nhan Đóa vì chuyện nhỏ nhặt phiền Đạo diễn Hứa.

 

Vậy thẻ phận là như .

 

Nhân viên công tác câu cuối cùng: "Mọi thử bộ cổ trang của xem, xem kích cỡ vặn ."

 

Yến Tiểu Hạ và Nhan Đóa đều mặc đồ nữ, những bộ cổ trang nữ .

 

Liễu Manh mặc đồ nam, sư gia mà, chỉ đồ nam thôi.

 

Phải lên công đường mà.

 

Nhân viên đưa lời thoại cho Liễu Manh, Liễu Manh xong tối sầm mặt mũi: "Sao nhiều lời thoại thế ."

 

Nhân viên: "Chỉ ba hàng thôi, nhiều , học thuộc cho kỹ ."

 

Lúc còn quên dặn, "Sắp tập dượt , Đạo diễn Hứa gọi điện xong là qua ngay, lúc đó sẽ bắt đầu ghi hình đấy..." Đạo diễn Hứa tuy mắng , nhưng cô đến là khí cả hiện trường khác hẳn ngay.

 

Cái kiểu áp lực đó...

 

Nhân viên công tác chẳng nghĩ đến.

 

Đặc biệt là nếu việc ghi hình xảy vấn đề, mặt Đạo diễn Hứa sầm xuống là cả hiện trường ai dám thở mạnh.

 

Phòng điện thoại.

 

Hứa Bát Tuyết điện thoại của ông chủ Trịnh trung tâm thương mại Bách An.

 

Rất nhanh máy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-561.html.]

 

"Ai đấy?" Trong điện thoại, giọng ông chủ Trịnh chút nôn nóng.

 

"Ông chủ Trịnh, là đây, Hứa Bát Tuyết." Hứa Bát Tuyết lúc vẫn đang nghĩ xem ông chủ Trịnh rốt cuộc là đang đợi điện thoại của ai, "Nếu ông đang bận thì lát nữa gọi ."

 

Ông chủ Trịnh thấy là Hứa Bát Tuyết thì cũng thất vọng, chỉ hỏi: "Đạo diễn Hứa, bận, cô ."

 

Hứa Bát Tuyết hỏi: "Ông phiền muộn gì ? Có chuyện đưa siêu thị ?"

 

Ông chủ Trịnh khổ: " , liên hệ với một siêu thị lớn ở nước ngoài, chính là mời họ , tự bỏ tiền , nhưng họ chê quy mô trung tâm thương mại của chúng nhỏ nên chịu."

 

Hứa Bát Tuyết: "Vậy ông tự mở một cái , siêu thị chẳng qua là nhà cung cấp và khách hàng thôi. Sau khi chương trình phát sóng, lượng khách bên ông cũng khá mà."

 

Ông chủ Trịnh ngẩn : "Tự mở siêu thị, liệu ?"

 

"Tất nhiên là , ông quy hoạch mặt bằng , thể chia thành từng khu nhỏ, như đồ ăn vặt, nhu yếu phẩm, lương thực, rau củ đều chia ở các quầy khác . Nếu ông thấy chi phí quá cao, thể cho thuê quầy kệ, thu hút các nhà cung cấp . Hai tháng đầu miễn tiền thuê quầy, nếu họ kiếm tiền thì trích phần trăm theo doanh thu của họ..." Hứa Bát Tuyết qua về mô hình siêu thị đời .

 

Siêu thị chỉ vài mô hình thôi.

 

Tự mở, hoặc cung cấp mặt bằng quầy kệ cho thuê.

 

Một trung tâm thương mại kiếm tiền chủ yếu là xem đông , lượng khách lớn .

 

Hứa Bát Tuyết xong, phát hiện đầu dây bên im lặng.

 

"Trịnh tổng?"

 

Cúp máy .

 

Trịnh tổng ý gì, chấp nhận .

 

Hứa Bát Tuyết cúp máy một giây, điện thoại reo vang điên cuồng.

 

Hứa Bát Tuyết bắt máy.

 

Giọng phấn khích của Trịnh tổng truyền đến từ ống : "Vừa vui quá, tay cầm ống chắc rơi xuống kẹt máy bàn." Thật là trùng hợp, ngắt kết nối luôn.

 

"Đạo diễn Hứa, cô đúng là quý nhân của !"

 

" dám nhận , chỉ thế thôi, còn cụ thể thế nào Trịnh tổng ông cứ tự sắp xếp." Nhân cơ hội , Hứa Bát Tuyết yêu cầu của , "Bên một lô trang phục do thợ thêu cổ thành thiết kế, bên trung tâm thương mại của ông quầy kệ nào thể ký gửi một chút ?"

 

"Có, chứ!" Trịnh tổng , "Cần mặt bằng rộng bao nhiêu? Bốn mươi mét vuông đủ ?" Thậm chí nếu thì dọn dẹp cũng dọn cho Đạo diễn Hứa một chỗ.

 

Hứa Bát Tuyết : " thấy hai mươi mét vuông là hòm hòm , lượng hàng bên lớn, để Đài chủ nhiệm bên cổ thành chuyện với ông nhé."

 

Đài chủ nhiệm chút căng thẳng.

 

vì tranh thủ thêm một nguồn thu nhập cho cư dân địa phương, ông vẫn cầm lấy điện thoại.

 

Hứa Bát Tuyết chỉ chỉ , chỉ chỉ cửa.

 

chương trình nên đây.

 

Đài chủ nhiệm gật đầu.

 

Buổi chiều.

 

Chương trình bắt đầu ghi hình.

 

Tương cà thơm quá, diễn viên quần chúng đóng vai lão gia (do cư dân đóng) lúc đang nhắm mắt l.i.ế.m mấy miếng, đợi đến khi Hứa Bát Tuyết phát hiện thì tương cà ở khóe miệng lão gia sạch bách.

 

Chẳng còn cách nào khác, đành mua bốn hộp tương cà, nấu hết luôn.

 

Kiểu gì cũng đủ dùng chứ.

 

Trước khi , Hứa Bát Tuyết còn dặn dò dân đóng vai lão gia , "Chỗ tương cà lúc máy đang bác đừng l.i.ế.m nhé, cũng đừng cử động."

 

"Rơi xuống đất phí lắm." Lão gia .

 

Hứa Bát Tuyết: "Phải để nó rơi xuống đất, như mới giả m.á.u , xong chỗ còn sẽ đưa hết cho bác."

 

 

Loading...