Bạch phụ và Bạch Dương đều , thường ngày là Bạch mẫu đến bầu bạn với Bạch lão sư.
Bác sĩ Từ thì ngày nào cũng ở đây.
Hứa Bát Tuyết với Bạch lão sư chuyện sẽ về Nam Thành ngày Tết ông Công ông Táo, về nhà đón năm mới .
Dương Phượng Ngọc giục mấy , em trai Hứa Cửu Đồng về từ lâu, cả nhà chỉ thiếu Hứa Bát Tuyết.
Bạch lão sư nhớ một chuyện: "Sau khi em về, hãy giúp chị qua nhà Song Tiểu Mẫn xem , xem em học hí khúc thế nào ." Chị suy nghĩ một chút, "Nếu em thực sự là tố chất, em hãy khuyên nhủ em , bảo em đừng học nữa." Cứ chăm chỉ học văn hóa là .
Việc gì chịu cái khổ đó.
Học hí khúc, công phu cơ bản luyện cả chục năm trời.
Hứa Bát Tuyết đồng ý: "Dạ ."
Buổi chiều.
Hứa Bát Tuyết rời bệnh viện, đến tiệm vàng.
Cô mua một đôi bông tai vàng, nặng 3 gram, cái dành cho Dương Phượng Ngọc, mua một đôi 2 gram dành cho chị hai Hứa Thất Bình. Đặc sản của thủ đô coi như mang về .
Phía chị dâu cả cũng mua một đôi bông tai vàng 2 gram.
Tiệm trang sức bán hơn một trăm tệ một gram, tổng cộng hết hơn tám trăm tệ.
Bản Hứa Bát Tuyết mua trang sức vàng, cô dự định tích góp tiền để trả cho căn nhà ở thủ đô, nếu tiền nhàn rỗi dư dả thì mới mua trang sức vàng để giữ giá.
Thành thật mà , so với nhà cửa ở thủ đô, mức tăng giá của vàng vẫn còn nhỏ bé lắm.
Ngày 11.
Hứa Bát Tuyết còn một chuyến đến Học viện Điện ảnh để chào tạm biệt Chủ nhiệm Bàng.
Ra Tết gặp .
Phim mới của Chủ nhiệm Bàng là Tết sẽ .
Hứa Bát Tuyết đến lúc đó sẽ , phim mới bên là do Chủ nhiệm Bàng tự tìm một vị đạo diễn kỳ cựu, Hứa Bát Tuyết dự định qua đây theo học hỏi. Một bộ phim mới khi cần những gì, bố trí thế nào, , trọng điểm ở .
Điều tiết đất diễn giữa các nhân vật như thế nào.
Hứa Bát Tuyết học ít thứ trong các lớp học ở Học viện Điện ảnh, nhưng những gì học và những gì thực tế áp dụng là hai chuyện khác .
Buổi tối.
Hứa Bát Tuyết nhận điện thoại của Dương Phượng Ngọc: "Con mua vé tàu ngày bao nhiêu?"
"Con tàu hỏa, phía đài truyền hình bọn con còn một chiếc xe khách lớn, ngày mai con sẽ cùng xe đó." Hứa Bát Tuyết .
Mùa đầu tiên của "Cuộc chiến giành bảng tên" phát sóng xong ngày 27 tháng 1, các nhân viên phía thủ đô khi kết thúc cảnh rời cùng xe khách .
Chỉ còn Nhan Đóa và vài khác cùng Hứa Bát Tuyết ở đây nên .
Nam Thành.
Dương Phượng Ngọc đến đài truyền hình từ sớm, con gái bà hôm nay sẽ về đến nơi.
Hứa Cửu Đồng nghỉ lễ về nhà từ lâu, cùng , lâu gặp chị gái .
Cũng thấy nhớ.
Thực , còn một chuyện với chị , học kỳ , để dành ít tiền ở trường .
Hì.
Chương 208 (207):
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-588.html.]
Xe khách đến.
Hứa Bát Tuyết từ xe bước xuống, đồ đạc nhiều.
"Sao giờ mới về? Chẳng ngày 13 là đến nơi ?" Dương Phượng Ngọc vốn chờ bên ngoài đài truyền hình, xe khách còn dừng hẳn bà thấy mặt con gái qua cửa sổ .
Hôm nay là ngày mười bốn , trễ hơn một ngày so với dự kiến.
Hứa Bát Tuyết : "Xe hỏng ạ, sửa mất một ngày."
Thực đây chỉ là một trong những nguyên nhân, xe khách quả thực hỏng nhưng nghiêm trọng, sửa nửa ngày là xong.
Sau đó là vì cô tặng em bé nhà Bạch lão sư một cái khóa trường mệnh bằng vàng, buổi chiều mất chút thời gian để chọn, đó còn mang đến bệnh viện.
Nên mới đổi thời gian.
Vì thế mới trễ một ngày.
chuyện Hứa Bát Tuyết với Dương Phượng Ngọc , cô gọi điện đến nhà dì Ma , đó nhờ dì Ma nhắn cho .
Nhà cô đến giờ vẫn lắp máy bàn.
Hứa Bát Tuyết tay xách hành lý, : "Mẹ, con về cất đồ , tối về nhà ăn cơm."
Trang sức vàng cô định để đến Tết mới tặng.
Đến lúc đó cũng cần mua đồ gì khác nữa, trang sức tặng cũng coi như là mặt.
"Lần về mang đặc sản ?" Dương Phượng Ngọc quan sát kỹ đồ đạc trong tay Hứa Bát Tuyết, chỉ một cái túi hành lý, kích cỡ đó chắc là đựng quần áo.
Vịt ?
Bánh kẹo của Đào Hương Thôn ?
"Con mang ạ." Hứa Bát Tuyết .
Trang sức vàng tốn của cô ít tiền.
Ngoài việc mua bông tai vàng cho mấy trong nhà, cô còn mua khóa trường mệnh cho con nhà Bạch lão sư, bằng vàng ròng.
Cái khóa trường mệnh đó hề rẻ, tiêu tốn cả bốn con . Chuyện là thế , lúc đó ở tiệm loại bằng vàng, mạ vàng và cả bằng bạc nữa.
Lương ở đài truyền hình hề thấp.
Nếu Hứa Bát Tuyết thực sự tặng đồ bạc đồ mạ vàng rẻ tiền, chính cô cũng thấy ngại.
Cho nên khi xem ở tiệm vàng, cô trực tiếp bảo nhân viên lấy loại vàng ròng . Cô hỏi qua, đứa trẻ còn nhỏ, nếu vượt quá 20 gram thì sẽ quá nặng, trẻ đeo lên sẽ thoải mái.
Vì Hứa Bát Tuyết chọn một cái 20 gram, như là vặn.
Khóa trường mệnh vàng rực rỡ, , chỉ một nhược điểm là đắt.
Sau hôm "vung tay quá trán" đó, Hứa Bát Tuyết đến một thứ cũng mua thêm, ngay cả quần áo mới giày mới ăn Tết của cũng mua, lúc đến thủ đô mua quần áo .
Hứa Bát Tuyết định mua sắm gì cho Tết nữa.
Dù cũng kết hôn, cần thăm họ hàng nhiều, cùng lắm là mừng tuổi cho con cái nhà cả chị hai mười mấy tệ tiền lì xì.
Dương Phượng Ngọc lầm bầm: "Dì tư của con về , mua chút đồ gì tặng qua đó ? Còn em họ con, chính là Linh Linh , chỗ đặc sản đó con bé mang một ít sang tặng nhà bạn trai . Nhà bạn trai con bé đều khen vịt con mua ngon, vốn dĩ còn đang tính đợi con mang đặc sản về sẽ bảo Linh Linh mang sang một phần nữa."
Hứa Bát Tuyết: "Cái cũng chẳng với con, em đưa tiền thì con mua giúp một phần mang về."
Dương Phượng Ngọc lời nhưng kìm .
Một lúc hỏi: "Vậy còn phía dì tư của con..."