Thập Niên 90 Tôi Có Khoản Nợ Nhà Khổng Lồ - Chương 605
Cập nhật lúc: 2026-02-12 15:14:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Bát Tuyết đến ." Ngụy Kim Hoa đang húp cháo, món cháo là do Dương Phượng Tâm mua về, còn xếp hàng dài mới mua .
"Dì tư, cháu ạ?" Hứa Bát Tuyết đặt đồ xuống hỏi.
"Mẹ cháu về nhà , chiều mới qua." Dương Phượng Tâm chỉ mua cháo mà còn mua những loại quả ngon nhất ở tiệm hoa quả quanh bệnh viện.
Như những quả táo , là táo Fuji đỏ.
Đặc biệt ngọt.
Dương Phượng Tâm đang cầm con d.a.o nhỏ gọt vỏ.
Một lúc , y tá , bảo nhà bệnh nhân ngoài.
Hứa Bát Tuyết dậy.
Dương Phượng Tâm đưa quả táo đang gọt dở cho Hứa Bát Tuyết: "Dì ngoài xem thế nào." Bảo Hứa Bát Tuyết gọt tiếp.
Dương Phượng Tâm cùng y tá ngoài.
Hứa Bát Tuyết thỉnh thoảng trò chuyện vài câu với Ngụy Kim Hoa.
Chỉ một chuyện về công việc, những chuyện thấy tin tức, cô tuyệt nhiên nhắc nửa lời đến chuyện căn nhà của .
Ngụy Kim Hoa cũng gì, vui vẻ Hứa Bát Tuyết chuyện.
Trong mắt bà cụ, căn nhà mới của Hứa Kiến Lai và Dương Phượng Ngọc liên quan gì nhiều đến Hứa Bát Tuyết, Hứa Bát Tuyết sớm muộn gì cũng gả thôi, căn nhà dù cho con cái thì cũng là cho Hứa Hoa và Cửu Đồng.
Không phần của Hứa Bát Tuyết.
Hứa Bát Tuyết gọt từng nhát một, kiểu gọt vỏ đứt như dì tư thì cô .
Cô gọt xong quả táo, rửa qua một chút đưa cho Ngụy Kim Hoa: "Bà ngoại, bà nếm thử ạ."
Hứa Bát Tuyết phát hiện , hoa quả bây giờ đều là đồ thật giá thật, như quả táo , ngửi thấy một mùi thơm của trái cây, chắc chắn là ngọt .
Ngụy Kim Hoa nhận lấy quả táo, phía cửa phòng bệnh: "Sao dì tư con vẫn về nhỉ?"
Đã một lúc lâu .
Phòng việc của bác sĩ.
"Sáng mai cho bệnh nhân ăn gì nhé," bác sĩ , "Ngày mai kiểm tra, nhịn ăn."
Lại còn kiểm tra nữa ?
Bà cụ tinh thần vẫn lắm mà, bệnh viện chắc là kiếm thêm chút phí kiểm tra đây.
Dương Phượng Tâm: "Mẹ bà viện."
Bác sĩ ngạc nhiên liếc bà một cái.
Một lúc mới : "Được, nhà các vị bàn bạc cho kỹ, đến lúc đó ký tên một cái là thể thủ tục viện ."
Dương Phượng Tâm thể viện, lập tức yên tâm hẳn.
Bà thủ tục viện.
Phải ký tên, nộp phí, khá là rắc rối.
Chạy lên chạy xuống mấy bận, bác sĩ còn kê một túi t.h.u.ố.c, mấy trăm tệ lận, lúc Dương Phượng Tâm mua t.h.u.ố.c xong, trong lòng vẫn còn đang nghĩ đến chuyện bệnh viện thu phí vô tội vạ mà báo chí vẫn đưa tin.
Hứa Bát Tuyết đợi Dương Phượng Tâm mới .
Dương Phượng Tâm còn với Hứa Bát Tuyết: "Ngày mai cần qua đây nữa , lát nữa buổi trưa truyền dịch xong, buổi chiều là viện ." Còn hai chai dịch nữa truyền xong.
Hứa Bát Tuyết tỏ ý , cô : "Bà ngoại, dì tư, chiều cháu còn , cháu xin phép về đây ạ."
"Đi , đừng để muộn giờ." Ngụy Kim Hoa còn lấy một quả táo to nhét tay Hứa Bát Tuyết: "Đặc biệt ngọt đấy, cháu cũng ăn một quả ." Đồ đấy.
Răng lợi bà cụ vẫn còn lắm, lúc nãy một quả táo to như mà ăn hết sạch .
"Vâng ạ, cháu đây."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-605.html.]
Hứa Bát Tuyết vẫy vẫy tay, khỏi phòng bệnh.
Hứa Bát Tuyết đến quầy y tá, khi hỏi rõ bác sĩ điều trị chính của Ngụy Kim Hoa, cô liền tìm tới đó.
Bác sĩ đang xem bệnh án.
"Thưa bác sĩ."
"Cô là?"
"Cháu là nhà của bà Ngụy Kim Hoa, cháu dì tư là sắp thủ tục cho bà viện, tình trạng bệnh của bà cháu thể viện ạ?" Hứa Bát Tuyết ướm hỏi.
Lúc nãy Dương Phượng Tâm bà ngoại chiều nay thể viện, cô thấy khá bất ngờ.
Bác sĩ tuổi của Hứa Bát Tuyết, đ.á.n.h giá một chút : "Chuyện lớn nhà cô sẽ giải quyết, cô là trẻ con thì đừng bận tâm."
Xem hỏi gì .
Lúc Hứa Bát Tuyết sắp , bỗng nhiên nghĩ đến một : "Thưa bác sĩ, bác sĩ bác sĩ Từ Thạc của khoa Tim mạch ạ?"
Bác sĩ lập tức nảy sinh hứng thú: "Cô quen ?"
Bác sĩ Từ là bác sĩ khoa Tim mạch nổi tiếng trong nước, tỷ lệ phẫu thuật thành công của cực kỳ cao.
Đài truyền hình.
Hứa Bát Tuyết vẫn luôn suy nghĩ về lời bác sĩ .
"Bệnh của già hai cách giải quyết, một là điều trị bảo tồn, chỉ cần uống t.h.u.ố.c là , nhưng cách chỉ thể sống thêm hai ba năm nữa thôi. Cách thứ hai là phẫu thuật, 60% cơ hội khỏi hẳn, nếu phẫu thuật thành công thể sống thêm mười năm nữa."
Bác sĩ còn , nhà bệnh nhân định từ bỏ điều trị.
Chuyện cô ?
Bên ngoài văn phòng vang lên tiếng gõ cửa.
"Vào ."
Là Yến Tiểu Hạ.
Từ Phong buổi chiều giao nhiệm vụ gọi điện thoại cho cô .
Cô hỏi: "Đạo diễn Hứa, khách mời cho 《Đêm hội Nguyên tiêu》 mời xong , sân khấu đêm hội nên bố trí như thế nào ạ?"
Hứa Bát Tuyết : "Tiết mục biểu diễn của các khách mời chốt ?"
Người là do họ mời, nhưng biểu diễn cái gì thì khách mời thể tự quyết định.
Cô quên mất chuyện .
Yến Tiểu Hạ: "Em xác nhận ngay ạ."
Chương 215 214
Trước khi , Yến Tiểu Hạ một câu hỏi nhỏ: "Đạo diễn Hứa, hôm nay là 28 tháng Chạp , đài truyền hình bao giờ thì nghỉ Tết ạ?" Ngày là Tết mà.
Sao vẫn thấy nghỉ Tết nhỉ?
Hứa Bát Tuyết ngẩn .
Dường như đây đúng là một vấn đề: "Lát nữa hỏi Đài trưởng Chu xem ."
Sau khi Yến Tiểu Hạ khỏi, Hứa Bát Tuyết đến phòng Đài trưởng, tiên là báo cáo về các sắp xếp trong công việc, cuối cùng mới hỏi về chuyện nghỉ lễ.
"Thưa Đài trưởng, mai chúng chắc là nghỉ chứ ạ?" Cô hỏi.
Đài trưởng Chu cô: "Truyền hình chúng là như thế , nghỉ luân phiên."
Hứa Bát Tuyết: "Thưa Đài trưởng, nghỉ luân phiên nghĩa là ạ?"
"Nghỉ xoay vòng," Đài trưởng Chu , "Như những nhà ở địa phương các cô, cho đến mùng 10, đều là nghỉ luân phiên. Tất nhiên , đêm Giao thừa và mùng Một chắc chắn vẫn sẽ cho nghỉ."
Ông tiếp: "Như mấy Chu Linh là ở nơi khác, phép duyệt, vé tàu hỏa đài truyền hình cũng giúp họ mua xong . Chu Linh chắc là vé tàu của ngày mai."