Nghe thấy bao nhiêu ?
Dương Phượng Ngọc bỗng nhiên im bặt.
Bên cạnh bà là Ngô Anh, vợ mới của Dương Vịnh.
Chương 218 (217):
Hứa Bát Tuyết thực sự hiểu cái đầu óc của Dương Phượng Ngọc nghĩ gì nữa.
Ngô Anh là hạng thế nào, khác rõ chứ Dương Phượng Ngọc còn rõ ? Tiền sính lễ, đứa con, cả đám tang của bà ngoại, chuyện gì mà Dương Phượng Ngọc ?
Vậy mà bây giờ quấn lấy .
Còn lưng cô nữa.
Tuy chỉ đích danh nhưng ý tứ trong lời đó thì rõ ràng là đang về cô.
Hứa Bát Tuyết liếc Dương Phượng Ngọc một cái: "Vừa nãy đang tán chuyện gì thế?"
Dương Phượng Ngọc chột : "Chẳng gì . Ngô Anh nãy đứa bé trong bụng bệnh viện kiểm tra cái gì mà nhiễm sắc thể vấn đề, sinh nên bác sĩ bảo giữ ." Lại , "Nó mới hết ở cữ đến chỗ bà ngoại cháu thắp hương , mới về xong."
Bà lái sang chuyện của Ngô Anh.
Trong lòng thầm nghĩ, Bát Tuyết mới lên chắc là thấy những lời đó .
Những lời vốn dĩ bà giấu trong lòng, nhưng chuyện sướng mồm quá nên nhất thời giữ mà tuôn hết.
Haiz.
Trách cái miệng của bà.
Hứa Bát Tuyết Ngô Anh.
Nếu là vì nguyên nhân nhiễm sắc thể thì hồ sơ bệnh án chắc chắn sẽ ghi. Hứa Bát Tuyết cũng hỏi nhiều, Ngô Anh mới mất con, cho dù là cô thực sự giữ thì những chuyện cũng chẳng liên quan gì đến Hứa Bát Tuyết, cô can thiệp .
"Bát Tuyết, em đang , đường xá xa xôi qua đây là việc gì thế?" Hứa Thất Bình hỏi.
"Có chút việc ạ." Hứa Bát Tuyết lấy một hộp quà, đưa cho Hứa Thất Bình, "Mua ở thủ đô từ Tết, vốn dĩ định tặng chị dịp Tết nhưng ngờ đài truyền hình ít ngày nghỉ quá, thêm chuyện của bà ngoại nên em quên bẵng mất."
"Sao còn mua đồ nữa, chị dùng tới ." Hứa Thất Bình ngoài miệng nhưng trong lòng thấy vui.
Hơn nữa, cái hộp đóng gói là rẻ .
Bên trong đựng một đôi bông tai vàng.
Hứa Bát Tuyết tặng đồ xong liền với Hứa Thất Bình: "Chị hai, em còn việc, em đây."
Đã ngay ?
Dương Phượng Ngọc trong lòng thấy vui mừng.
Bát Tuyết chắc chắn thấy những lời bà , bà cũng cố ý, chỉ là lỡ miệng thôi.
Haiz.
Ai bảo Ngô Anh cứ khơi mào gì?
Dương Phượng Ngọc nghĩ vẩn vơ một hồi.
Hứa Bát Tuyết là thật.
Hứa Thất Bình tiễn Hứa Bát Tuyết xuống lầu.
Hai khỏi.
Ngô Anh liền thắc mắc hỏi Dương Phượng Ngọc: "Cô ơi, cái món đồ của em họ Thất Bình mà cô ạ?"
Dương Phượng Ngọc : "Chắc cũng chẳng đồ quý giá gì ."
Hứa Thất Bình , mở xem thì thấy là một đôi bông tai vàng.
Nhìn qua là mua ở tiệm vàng chính quy.
Nặng mấy gram đấy.
Cô vội vàng đeo lên tai, còn hỏi Dương Phượng Ngọc: "Mẹ, ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-615.html.]
Vàng rực rỡ thế đương nhiên là .
Dương Phượng Ngọc mà trong lòng thấy nghẹn ứ, theo lý mà , Hứa Bát Tuyết tặng đồ thì tặng đẻ là bà đầu tiên mới đúng, tặng cho Thất Bình lấy chồng ?
Ngô Anh bỗng nhiên : "Cô ơi, Bát Tuyết thấy những lời cô về nó ?"
Dương Phượng Ngọc vốn dĩ nghĩ theo hướng , nhưng bình thường Hứa Bát Tuyết tặng đồ thể nào chỉ tặng cho một , chỗ đặc sản đó chẳng cũng mua một đống .
Bà đoán chắc là Bát Tuyết lời bà nên giận .
Mua quà nhưng tặng cho bà nữa.
Đây là bông tai vàng đấy!
Dương Phượng Ngọc cảm thấy nên một phần.
Bát Tuyết là nhỏ mọn như .
Hôm nay là Tết Nguyên tiêu, bà cứ lựa lời mà , chắc chắn Bát Tuyết sẽ tặng bà thôi.
Cho dù chuẩn thì cũng thể trung tâm thương mại mua ngay một phần mà.
Dương Phượng Ngọc lúc còn quên hỏi Hứa Thất Bình: "Em gái con hướng nào ?"
"Hướng bên trái ạ." Hứa Thất Bình .
Đó là hướng khỏi khu tập thể xưởng xe, đoán chắc là về đài truyền hình .
Dương Phượng Ngọc quyết định đến đài truyền hình.
Sau khi Dương Phượng Ngọc , Hứa Thất Bình thấy Ngô Anh vẫn còn ở đó, vẫn về nhỉ?
"Số sách về trang trí nội thất là cho cả, còn cái là dành cho chị dâu ạ." Hứa Bát Tuyết đưa phần bông tai vàng còn chuẩn sẵn cho Viên Thục Thư, "Trước đó nhiều việc quá nên em quên mất."
Viên Thục Thư nhận lấy món quà, phòng lấy một chiếc khăn quàng cổ mới đan, màu trắng, do cô tự đan bằng len sợi nhỏ, trông hơn len sợi to nhiều.
"Cái tặng em." Viên Thục Thư còn thêm, "Chị học theo cách phối màu hoa văn chương trình 'Trình diễn thời trang' đấy."
"Em cảm ơn chị dâu."
Sau khi rời khỏi nhà cả, Hứa Bát Tuyết đến đài truyền hình mà tìm bố cô.
Ở phía tòa nhà văn phòng xưởng xe.
Trong nhà ai, bố cô chắc chắn là vẫn tan .
Sau khi Giám đốc Hoàng bố cô cao huyết áp, ông điều bố cô từ phân xưởng sang văn phòng, nếu vấn đề kỹ thuật thì mới xuống phân xưởng xem xét.
Hiện tại công việc của Hứa Kiến Lai nhẹ nhàng hơn , cần tăng ca mỗi ngày nữa.
Hứa Kiến Lai thấy Hứa Bát Tuyết đến thì khá ngạc nhiên.
Hứa Bát Tuyết còn vội về đài truyền hình, thời gian gấp gáp nên lòng vòng nữa, cô thẳng chuyện Ngô Anh đến tìm Dương Phượng Ngọc, cũng luôn chuyện đứa bé. Còn về những lời cô thì cô chỉ lướt qua.
Hứa Kiến Lai Dương Phượng Ngọc và Ngô Anh tụ tập tán chuyện với thì đỗi kinh ngạc.
Sắc mặt ông lúc đó tối sầm .
"Bố ơi, rốt cuộc là chuyện gì, bố cứ hỏi han kỹ càng ạ," Hứa Bát Tuyết , "Vé tàu ngày mai của con , con lên thủ đô."
Chuyện đó cô quản .
Tất nhiên cũng quản.
"Được, bố sẽ để ý." Hứa Kiến Lai gật đầu.
Hứa Bát Tuyết vốn dĩ đến cửa, bỗng nhiên đầu : "Ngô Anh là lừa ký tên cái gì đó chứ?"
Hứa Kiến Lai lập tức nghĩ đến căn nhà mua nhưng bàn giao .
Ông thở dài.
Vì một căn nhà mà trong gia đình xảy bao nhiêu chuyện .
Phía bên ,