Bảy giờ, tàu hỏa ga đúng giờ, lên xe.
Đài truyền hình.
Lúc tám giờ rưỡi, gửi một bức thư đến đài truyền hình, là giao cho Hứa Bát Tuyết, bảo là thư của nhà cô.
Người đó đưa thư xong liền ngay, còn nhanh.
Giao cho đạo diễn Hứa?
Hôm nay đạo diễn Hứa đến đài mà.
Nhân viên đưa thư lên thì mới đạo diễn Hứa công tác ngoại tỉnh .
Bức thư gửi đến muộn mất .
Khu tập thể xưởng xe.
Hứa Kiến Lai sáng sớm thức dậy, Dương Phượng Ngọc vẫn về.
Ông lục tìm sổ hộ khẩu và giấy đăng ký kết hôn của gia đình , bây giờ ly hôn cần đơn vị đồng ý .
Dương Vịnh đợi Ngô Anh, nửa đêm qua .
Nam Thành, nhà bạn của Ngô Anh.
Dương Phượng Ngọc chắc chắn: “Làm thế tác dụng ?” Như là thể dọa con gái , thể khiến nó tặng bà trang sức vàng ?
Sau con gái thể lời bà ?
Ngô Anh: “Cô một đêm về, họ chắc chắn tìm cô đến phát điên , lúc nhận thư, nhất định sẽ tới thôi.”
Trên tàu hỏa.
Hứa Bát Tuyết mua ghế cạnh cửa sổ, cô lên tàu một lát thấy buồn ngủ, hôm nay là chuyến tàu sớm nên xe mấy , cô yên tâm ngủ bù.
Đài truyền hình.
“Bức thư gửi cho đạo diễn Hứa tính đây?” Nhân viên hỏi Chu Linh.
Tổ trưởng Chu và đạo diễn Hứa là bạn bè, đây còn ở chung với , quan hệ .
“Cứ để đó .” Chu Linh nghĩ, tối nay lúc Hứa Bát Tuyết đến thủ đô chắc là muộn lắm , cô sẽ phiền Hứa Bát Tuyết nữa. Để sáng mai gọi điện hỏi xem .
Đến lúc đó tính tiếp xem xử lý bức thư thế nào.
Nếu thực sự việc gấp thì chắc chắn trực tiếp tìm tới , chứ tốn công sức thư gì.
Chu Linh cất bức thư ngăn kéo.
Buổi trưa cô định đưa Trần Thần đến nhà mới của Hứa Bát Tuyết một chuyến, để Trần Thần tự xử lý ba con gà trống lớn đó.
Hôm qua bảo Trần Thần giải quyết ba con gà trống để ăn thịt, Trần Thần cứ khăng khăng bảo m.á.u gà thuộc tính dương, trừ tà, để gà trống qua đêm sẽ hơn.
Buổi trưa, Dương Phượng Ngọc vẫn đợi Hứa Bát Tuyết.
Vẻ mặt Ngô Anh sa sầm.
Con nhỏ Hứa Bát Tuyết lòng thật sắt đá, đến ruột cũng màng.
Ả hạ qua với Dương Phượng Ngọc chính là lừa Hứa Bát Tuyết tới đây.
Nếu do chương trình phỏng vấn của đài truyền hình thì chuyện đám cưới ma cũng sẽ ầm ĩ lên, ả cũng sẽ đồn.
Tất cả đều do Hứa Bát Tuyết hại.
Còn cả lúc đầu nữa, chính là chương trình xem mắt do đài truyền hình của Hứa Bát Tuyết tổ chức dỗ dành Dương Mai qua đó.
Nếu những chuyện ...
Em trai ả cũng sẽ c.h.ế.t.
Ngô Anh những ngày chút mê , truy lùng nguồn cơn, phát hiện gốc rễ đều ở Hứa Bát Tuyết.
Cơn giận tìm chỗ phát tiết.
Chỉ là tính tính cũng tính Hứa Bát Tuyết chẳng thèm đoái hoài.
Ngô Anh cũng chẳng định gì to tát, chỉ dạy cho Hứa Bát Tuyết một bài học nhớ đời.
Cho nó dám coi thường ả.
Dương Phượng Ngọc thấy thời gian càng lúc càng muộn, chút cuống lên: “Chuyện , thôi về đây.” Bà Bát Tuyết là đứa vô tâm vô tính, chẳng quan tâm gì đến ruột cả.
Hôm qua bà phương pháp chắc tác dụng mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-618.html.]
Ngô Anh: “Đợi thêm chút nữa .”
Ngô Anh rõ ràng thả .
Đợi thêm hai tiếng nữa trôi qua.
Hứa Bát Tuyết vẫn thấy tăm .
Dương Phượng Ngọc đợi nữa, đòi về.
Đi đến cửa thì Ngô Anh và bạn của ả chặn .
Không cho .
Còn lấy một tờ giấy trắng, bà ký tên.
Dương Phượng Ngọc lúc mới phản ứng là mắc bẫy , lập tức x.é to.ạc tờ giấy: “Ngô Anh, cô cái gì .”
“Cô , chúng , đợi Bát Tuyết tới mới để cô .” Ngô Anh .
Dương Phượng Ngọc chịu.
Liền xông cửa.
Ngô Anh và bạn của ả hai , Dương Phượng Ngọc chỉ một , họ cảm thấy khống chế một Dương Phượng Ngọc thành vấn đề.
Ngô Anh còn đợi thêm, đợi năm giờ, Bát Tuyết tan sẽ qua đây.
Dương Phượng Ngọc thì cuống quýt.
Bà hiểu , hai chẳng ý gì. Thế là liều mạng vùng vẫy, tay túm trúng tóc của ai, giật phăng xuống một nắm.
Người túm chính là Ngô Anh.
Da đầu Ngô Anh đau nhói, m.á.u chảy .
Ả ngẩn một lát vung tay tát Dương Phượng Ngọc hai cái trời giáng.
Chỉ hai cái thôi mà mặt Dương Phượng Ngọc sưng vù lên, thì tổ ong vò vẽ chọc thủng.
Dương Phượng Ngọc xông tới định đ.á.n.h sưng mặt Ngô Anh.
Ngô Anh hai nên chiếm ưu thế.
Dương Phượng Ngọc bắt đầu gào lên: “G.i.ế.c !”
Tiếng thét cực kỳ lớn.
Chẳng bao lâu kinh động đến những bên ngoài, chạy tới xem, thấy bên trong đang đ.á.n.h , mặt đầy m.á.u, vội vàng gọi công an tới.
Sau khi công an đến đưa cả ba .
Đi nửa đường.
Ngô Anh và bạn của ả liền bỏ chạy, công an phản ứng chậm một bước, chỉ bắt bạn của Ngô Anh.
Sao bỏ chạy chứ?
Dương Phượng Ngọc đầu tóc bù xù, trong mắt lóe lên tia sáng.
Mười một giờ đêm, ga tàu hỏa thủ đô.
Hứa Bát Tuyết xuống tàu.
Lúc xuống tàu chân chút tê, chủ yếu là do quá lâu.
Bên ngoài ga tàu đèn điện sáng trưng.
Tuy muộn nhưng vì tàu đêm rẻ nên mười giờ sáng, chuyến bắt đầu đông lên.
Hứa Bát Tuyết đồ đạc nhiều, thuận lợi khỏi ga.
Khi khỏi ga, cô thấy Bạch Dương trong đám đón, trong lòng chút thất vọng.
Chủ yếu là vì hôm qua Bạch Dương cô sẽ tới.
Bình thường mà , Bạch Dương sẽ qua đón một chút.
Hứa Bát Tuyết nghĩ mỉm .
Chuyện thể tính toán như .
Nửa đêm canh ba, muộn thế , nếu cô Bạch Dương qua đón thì nên thẳng. Chứ mong đợi Bạch Dương tự tới, đây là vấn đề của cô.