Thập Niên 90 Tôi Có Khoản Nợ Nhà Khổng Lồ - Chương 632

Cập nhật lúc: 2026-02-12 15:48:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hứa Bát Tuyết thấy họ đều bận rộn nên tự ăn.

 

Lần cô đặc biệt tìm một quán ăn nổi tiếng ở xa một chút, bao giờ mới , tất nhiên ăn ngon một chút. Cô ăn xong còn mua một ít mì tôm ở gần đó, chuẩn để tối ăn tàu hỏa lúc đói.

 

Chỉ mua mì tôm dường như ít, cô mua thêm ít bánh quy và kẹo.

 

Đến lúc thanh toán, cô phát hiện mua một đống đồ lặt vặt.

 

Khi Hứa Bát Tuyết ký túc xá đơn vị thì là hai giờ chiều.

 

Vừa tới gần thấy Bạch Dương ở tầng hai.

 

Bạch Dương đến từ lúc gần mười hai giờ, vốn định hẹn Hứa Bát Tuyết cùng ăn một bữa cơm, kết quả gặp . Anh đến vài , đồng nghiệp của Hứa Bát Tuyết cũng nhận nên cho .

 

Không ngờ đợi đợi đến bây giờ.

 

Hơn hai tiếng đồng hồ .

 

Sau khi Bạch Dương thấy Hứa Bát Tuyết liền xuống lầu, đến bên cạnh cô, đưa tay giúp xách đồ: "Những thứ là định mang ?" Anh hỏi.

 

" ." Hứa Bát Tuyết , "Định bụng để tối lúc đói thì ăn."

 

"Vậy để lên xe , lát nữa tiễn cô qua đó." Bạch Dương hỏi, "Cô thu dọn hành lý xong ?" Nếu thu dọn xong hết thì mang xuống xe luôn, lát nữa đưa ga tàu hỏa.

 

"Công ty đang bận rộn ? Sao còn rảnh rỗi qua đây?" Hứa Bát Tuyết thấy lạ.

 

Công ty internet của Bạch Dương bắt đầu khởi bước, Vu Hoằng nước ngoài là chuẩn thiết lập một chi nhánh mới, tuyển nước ngoài.

 

Hứa Bát Tuyết giá nhân công ở nước ngoài hiện nay, nơi đó giống trong nước, khởi điểm là ba chữ , ở nước ngoài, đến ngoại hối thì cũng bốn chữ .

 

Giống như công ty mới của Bạch Dương, liệu gánh vác nổi ?

 

"Hôm nay cô về, qua đây tiễn cô một đoạn." Bạch Dương , "Công ty việc , nghỉ một ngày ." Nói đoạn theo Hứa Bát Tuyết lên lầu.

 

"Ngoài hành lý còn những gì cần mang theo nữa? giúp cô xách xuống hết." Bạch Dương .

 

Hứa Bát Tuyết thu dọn hành lý từ sáng sớm, chẳng mấy chốc hai cùng xách đồ xuống .

 

Hứa Bát Tuyết xách đồ nhẹ, Bạch Dương xách đồ nặng.

 

Hứa Bát Tuyết thuận miệng hỏi thăm tình hình công ty của Bạch Dương, chính là chuyện chi nhánh.

 

Bạch Dương kể, Vu Hoằng qua đó xem xét tình hình, còn về việc tuyển , họ thiên về việc để nhân viên trong nước qua đó hơn, dù tuyển nước ngoài thì cũng ưu tiên tuyển Hoa.

 

Còn về những thứ như máy chủ mà Bạch Dương , Hứa Bát Tuyết cũng chỉ thôi.

 

Mấy thứ chuyên ngành máy tính chính quy, thực cô cũng hiểu lắm.

 

Bạch Dương cho đến khi tiễn Hứa Bát Tuyết đến ga tàu hỏa vẫn hề nhắc đến chuyện qua đây ngày hôm qua.

 

Ngô Trạm bốn giờ vội vàng về, còn gọi một chiếc xe, vốn định tiễn Hứa Bát Tuyết ga tàu, kết quả khi về mới Hứa Bát Tuyết bạn tiễn .

 

Đồng nghiệp trong đơn vị cho .

 

"Chàng thanh niên đó họ Bạch, thường xuyên qua đây lắm." Nhân viên đài kinh tế biệt phái ở thủ đô sớm nhận Bạch Dương .

 

Ngô Trạm bao giờ Hứa Bát Tuyết nhắc đến thanh niên họ Bạch .

 

Lại còn là nam giới.

 

Có tình hình đây.

 

Năm giờ rưỡi.

 

Ngô Trạm đuổi đến ga tàu hỏa, nhớ Hứa Bát Tuyết chuyến tàu sáu giờ.

 

Anh tìm thấy Hứa Bát Tuyết ở khu vực nghỉ ngơi của ga tàu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-632.html.]

"Hứa Bát Tuyết."

 

Ngô Trạm rảo bước tới: "Sao sớm thế, còn định tiễn một đoạn." Nói xong còn đưa hộp quà đang xách tay qua.

 

Hứa Bát Tuyết dậy: "Sao qua đây, chiều nay việc ?"

 

món đồ tay Ngô Trạm: "Đây là cái gì?"

 

"Đồ bồi bổ, bổ khí huyết, cho đấy." Ngô Trạm , "Lam Sở Thanh bảo ngày nào cũng bận rộn như con , nên bồi bổ cho ." Lại , "Vốn định mua thêm mấy hộp nữa nhưng sợ nặng quá xách về nổi. Cậu cứ dùng thử , nếu thấy vị thì mua cho ."

 

Hứa Bát Tuyết ngẫm nghĩ một lát hỏi: "Đây là... tặng quà? Tại ?"

 

Đang yên đang lành tặng thứ , chuyện gì ?

 

"Nhớ vài câu mặt nhé." Ngô Trạm ám chỉ.

 

Ồ, chuyện của Thẩm Dung.

 

Hứa Bát Tuyết: "Cậu cũng thật là để tâm quá nhỉ."

 

Ngô Trạm: "Cậu , đừng với khác."

 

Hứa Bát Tuyết: "Hiểu ."

 

Bạch Dương vô hình nãy giờ, thấy hai họ trò chuyện xong cuối cùng mới lên tiếng: "Vị là?" Anh Ngô Trạm mà hỏi.

 

Vốn dĩ khi Ngô Trạm xuất hiện, để tâm lắm.

 

Dáng thấp.

 

Kết quả Hứa Bát Tuyết trò chuyện với , Bạch Dương liền phát hiện gì đó đúng, quá ăn ý.

 

Đây giống như bạn bè bình thường.

 

"Vị là Ngô Trạm, bạn học cũ kiêm đồng nghiệp cũ của ." Hứa Bát Tuyết giới thiệu Ngô Trạm với Bạch Dương, đó giới thiệu Bạch Dương với Ngô Trạm: "Đây là Bạch Dương, là cháu trai của thầy Bạch ở đối diện nhà đây, , chính tiễn qua đây."

 

Cháu trai của thầy Bạch?

 

Ngay cả bạn bè cũng ?

 

Trong lòng Bạch Dương thấy dễ chịu chút nào.

 

Ngô Trạm mỉm chủ động chào hỏi: "Chào ."

 

Bạch Dương với tâm trạng chẳng đáp cái bắt tay.

 

Mải trò chuyện nên quên cả thời gian, tàu sắp đến , chỉ còn bảy phút nữa thôi.

 

Hứa Bát Tuyết xếp hàng .

 

Còn hành lý nữa.

 

Hứa Bát Tuyết đặt túi xuống, nhét hộp đồ bổ Ngô Trạm tặng trong túi đeo lên vai nữa, đó kéo hành lý về phía cửa soát vé.

 

"Đưa hành lý cho ." Bạch Dương theo phía , đón lấy hành lý.

 

Hứa Bát Tuyết thấy liền buông tay.

 

Bạch Dương nhận lấy hành lý.

 

Ngô Trạm ở phía , chút kinh ngạc cảnh .

 

Hứa Bát Tuyết cũng quá coi Bạch Dương là nhà , đây là cháu trai của ông hàng xóm đối diện bình thường .

 

Sáu giờ.

 

Hứa Bát Tuyết lên tàu, Bạch Dương cũng lên xe, đặt hành lý vị trí giường của Hứa Bát Tuyết, kịp lúc nhảy xuống khi tàu xuất phát.

 

 

Loading...