Thập Niên 90 Tôi Có Khoản Nợ Nhà Khổng Lồ - Chương 652

Cập nhật lúc: 2026-02-12 15:49:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bảo vệ : "Đạo diễn Hứa ở đây, cho dù bà đợi đến nửa đêm thì cô cũng ở đây ."

 

Đó chính là sự thật.

 

Dương Phụng Ngọc thực sự chờ.

 

Đợi đến tám giờ tối cũng thấy Hứa Bát Tuyết , ngược thấy Chu Linh.

 

Chu Linh khỏi đài truyền hình thì thấy lao về phía , giật cả .

 

Cô nàng nhấc chân định chạy.

 

"Tiểu Chu, Bát Tuyết nhà vẫn tan ?"

 

Chu Linh giọng thấy quen tai, kỹ thì của Hứa Bát Tuyết, bà Dương Phụng Ngọc.

 

Cô thở phào nhẹ nhõm.

 

Hóa tìm .

 

Chu Linh liền : "Dì ơi, Hứa Bát Tuyết dạo ở đài truyền hình, là đang chạy đôn chạy đáo khắp nơi, cụ thể ở cháu cũng ." Chu Linh một cách mơ hồ.

 

Đi đóng phim chẳng là chạy đôn chạy đáo .

 

Không ở trong đài truyền hình mà ngoài, còn chạy đôn chạy đáo?

 

Dương Phụng Ngọc càng càng thấy : "Bát Tuyết nhà ... dẫn chương trình nữa ?" Nghe cứ như là phóng viên .

 

Phóng viên mới chạy khắp nơi tìm tin tức.

 

"... Coi là ạ." Chu Linh .

 

Nửa năm nay Hứa Bát Tuyết sẽ dẫn chương trình nữa.

 

Đang đóng phim mà.

 

Dương Phụng Ngọc cảm thấy mắt tối sầm .

 

Lúc còn tâm trí đòi đồ từ Hứa Bát Tuyết nữa, liếc bảo vệ đang ngó nghiêng phía , bà kéo Chu Linh rời khỏi đài truyền hình, xa một chút mới thì thầm hỏi: "Chuyện , Bát Tuyết nhà dẫn chương trình nữa? Có trong đài ai ngứa mắt với nó ?" Có trù dập .

 

"Dì ơi, chuyện đó ."

 

"Tiểu Chu, cháu đừng giấu dì."

 

Hứa Bát Tuyết cả buổi chiều đều bàn bạc kịch bản với biên kịch.

 

Những cảnh trọng tâm trong phim nên thế nào, biên kịch hiệu quả , Hứa Bát Tuyết đều ghi từng món một. Ước tính ban đầu, các cảnh ở Nam Thành sẽ mất một tháng. Ở đây, dù là diễn viên chính nhân viên đoàn phim đều mài giũa, thích nghi.

 

Đợi khi phối hợp ăn ý hơn thì thể thủ đô các cảnh ở Phủ Cung Vương và Nghỉ mát sơn trang (Bích Thử Sơn Trang).

 

Bữa tối ăn tại chỗ biên kịch.

 

Trò chuyện đến tám giờ tối Hứa Bát Tuyết mới rời , đó cô về nhà.

 

Công việc bên đài truyền hình cũng bàn giao xong, cần qua đó nữa. Bắt đầu từ ngày mai, công việc của cô sẽ ở đoàn phim.

 

Đoàn phim điện thoại liên lạc.

 

Nếu trong đài việc, thể gọi điện đến đoàn phim tìm cô.

 

Hứa Bát Tuyết về đến nhà lúc chín giờ.

 

Cô tắm rửa xong nghỉ ngơi.

 

Sau khi chuyển đến đây, giấc ngủ của cô .

 

Ngày hôm .

 

Hứa Bát Tuyết dậy sớm, xếp đồ dùng và sổ ghi chép ba lô, cô khoác túi lên vai xuất phát.

 

Vừa khỏi khu chung cư Nam Sơn thấy Chu Linh.

 

"Sao tới đây?"

 

"Tìm việc." Chu Linh , "Trực ban khu chung cư các nghiêm ngặt thật đấy, ngoài cho ." Hồi như .

 

Hứa Bát Tuyết : "Lần nhớ mang theo chìa khóa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-652.html.]

 

để một chiếc chìa khóa dự phòng chỗ Chu Linh.

 

Chu Linh chỉ là mang theo thôi.

 

Nhà của Hứa Bát Tuyết, cô vẫn đang ở nhờ, tự tiện cầm chìa khóa mở cửa thì quá đáng.

 

Chu Linh tiếp lời đó mà đổi chủ đề: "Hôm qua đến đài truyền hình, đợi cả buổi tối để tìm đấy. Tớ hỏi dì chuyện gì dì cũng ."

 

Chu Linh chỉ sợ nhà Hứa Bát Tuyết chuyện gì gấp.

 

Hứa Bát Tuyết: "Tớ , lát nữa tớ tìm bốt điện thoại gọi cho bố tớ hỏi xem ."

 

Cô mới về nhà mà, trong nhà chắc chuyện gì .

 

Chẳng qua là mấy chuyện rắc rối bên nhà bác cả thôi.

 

Để bảo đảm, cứ hỏi .

 

Nếu thực sự là chuyện nhà bác cả, Hứa Bát Tuyết chắc chắn sẽ quản.

 

Người trưởng thành tự chịu trách nhiệm về quyết định của .

 

"Được, chỉ chuyện đó thôi, tớ đây." Chu Linh .

 

Chu Linh trạm xe buýt.

 

Hứa Bát Tuyết gần khu chung cư một bốt điện thoại, cô tới gọi về nhà.

 

Đoàn phim cũng điện thoại, nhưng dùng điện thoại bên đó xử lý việc riêng thì lắm. Cô trong đoàn phim chuyện gia đình .

 

Hứa Bát Tuyết tìm thấy bốt điện thoại.

 

Mới hơn bảy giờ.

 

Cô gọi cho dì Ma ở tầng nhà .

 

Thông máy .

 

"Nhà cháu chuyện gì ." Trong điện thoại, dì Ma nhớ : "Mẹ cháu dọn về , dọn về hôm qua, cũng chẳng bận bịu cái gì mà nửa đêm mới về. Bố cháu khóa trái cửa, cháu ..."

 

Nói đến chuyện , dì Ma .

 

Đêm qua, Dương Phụng Ngọc về suýt chút nữa cãi với Hứa Kiến Lai.

 

"Dì Ma, dì thể bảo bố cháu máy ạ?" Hứa Bát Tuyết cảm thấy nếu trong nhà chuyện lớn, bố cô sẽ với cô.

 

Dì Ma xuống lầu gọi .

 

Điện thoại nối máy, nhưng là giọng của Dương Phụng Ngọc.

 

"Bát Tuyết, con đang ở đấy?" Dương Phụng Ngọc bịt ống , sợ dì Ma thấy, sợ tiếng nhỏ quá Hứa Bát Tuyết rõ.

 

"Con đang đường ." Hứa Bát Tuyết , "Trong nhà việc gì ạ, nếu việc gì thì con cúp máy đây."

 

"Sao việc gì!" Dương Phụng Ngọc nắm c.h.ặ.t ống , thấy dì Ma bếp mới yên tâm hỏi: "Mẹ hỏi con, con đài truyền hình gạt ngoài lề , con đắc tội với ai ?"

 

"Không chuyện đó ạ." Hứa Bát Tuyết tại Dương Phụng Ngọc nghĩ , chuyện cũng chẳng cần giải thích, "Mẹ còn chuyện gì nữa ?" Cô hỏi cuối.

 

"Mẹ là của con, con cái gì cũng với ! Mẹ..."

 

Hứa Bát Tuyết cúp điện thoại.

 

Mẹ cô cứ mấy lời vô bổ, mất thời gian của cô.

 

Khu tập thể nhà máy xe.

 

Điện thoại ngắt.

 

Cái con bé !

 

Dương Phụng Ngọc hầm hầm tức giận, đứa trẻ càng lớn càng lời!

 

Mới hai câu cúp máy .

 

Dì Ma từ trong bếp : "Bát Tuyết gì thế?"

 

 

Loading...