Thập Niên 90 Tôi Có Khoản Nợ Nhà Khổng Lồ - Chương 665

Cập nhật lúc: 2026-02-12 15:50:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cửa đẩy là mở.

 

Hứa Hoa bước , trong nhà hơn mười chật kín. Đều là hàng xóm, còn cả ở tòa nhà bên cạnh, Hứa Hoa nhận một .

 

Đêm hôm thế đều kéo đến nhà hết .

 

"Hứa Hoa cũng về , cũng , Bát Tuyết hiện giờ đang việc ở Đài Quốc gia đấy." Một hàng xóm .

 

Lại một hàng xóm khác lên tiếng: " bảo mà, Bát Tuyết nhà các lộ mặt ở kênh Kinh tế nữa, hóa là đổi công việc , đến đài truyền hình lớn hơn ."

 

Hứa Hoa mà ngẩn , lúc gọi điện cho Bát Tuyết hồi bữa tối, cô gì về chuyện .

 

"Cháu Bát Tuyết gì cả, các bác các chị, nhầm ?"

 

"Không thể nào, chuyện là do nhà Giám đốc Hoàng đấy," Một bà thím môi mỏng to, "Giám đốc Hoàng là của đài truyền hình , chuẩn xác mười mươi!"

 

Người nhà Giám đốc Hoàng thì mà giả ?

 

Dương Phượng Ngọc cũng tin sái cổ: "Bát Tuyết năm ngoái đến thủ đô , công tác, cứ việc ở đó suốt, bảo xa thế chứ!"

 

Hóa là đổi công việc .

 

Nói y như thật .

 

Hứa Hoa tranh luận với về tính xác thực của chuyện , tìm Dương Phượng Ngọc: "Mẹ, con việc tìm ."

 

Dương Phượng Ngọc vốn đang hớn hở với , Hứa Hoa câu , bà bỗng sực nhớ đến hai bộ mỹ phẩm . Hỏng , mới bóc một bộ, lẽ nên bóc cả hai bộ dùng luôn, như con trai dù là bà lấy thì cũng cách nào mang về đưa cho khác nữa.

 

"Tiểu Hoa, chuyện gì để mai hãy , đang chuyện với ." Dương Phượng Ngọc đáp.

 

"Mẹ, chỉ hai phút thôi."

 

Dương Phượng Ngọc .

 

Hứa Hoa tự phòng tìm.

 

Dương Phượng Ngọc vội vàng chạy qua: "Đừng lục lọi đồ của ." Sau khi Dương Phượng Ngọc dọn về , giờ bà ở phòng ngủ nhỏ, Hứa Kiến Lai ngủ phòng chính.

 

Hai ở riêng.

 

Vừa nãy trong nhà bỗng nhiên kéo đến quá nhiều , Hứa Kiến Lai chê ồn nên ngoài, mãi vẫn thấy về.

 

Hứa Hoa tìm bộ mỹ phẩm trong phòng ngủ nhỏ, tay còn chạm tới, Dương Phượng Ngọc đuổi tới ngăn : "Anh cái gì thế, đây là của ."

 

Không cho lấy .

 

Nói cũng , con gái còn nợ bà một đôi bông tai vàng đấy.

 

Hứa Hoa cố gắng lý luận với Dương Phượng Ngọc.

 

Hoàn tác dụng.

 

Hứa Hoa thấy đau cả đầu.

 

Mấy ngày đó.

 

Khắp xưởng xe đều lan truyền chuyện Hứa Bát Tuyết việc ở Đài Trung ương, những lời đồn đoán thất thiệt đây về cô giờ bộ biến thành lời khen ngợi.

 

Dương Phượng Ngọc một phen nở mày nở mặt.

 

Nhân lúc đang đà thuận lợi, bà đề cập với Hứa Kiến Lai chuyện tái hôn.

 

Hứa Kiến Lai đồng ý.

 

Vợ chồng ông vợ đều đang bám riết lấy Dương Phượng Tâm, là mượn tiền sẽ trả, suốt ngày túc trực ở nhà Dương Phượng Tâm, sắp dọn ở luôn . Hứa Kiến Lai ngốc, ông sẽ tái hôn với Dương Phượng Ngọc lúc .

 

Chưa tái hôn thì vẫn là rể cũ, liên quan.

 

Nếu tái hôn thì chính là rể thật, chắc chắn vợ chồng ông vợ sẽ tìm đến tận cửa ngay.

 

Thủ đô.

 

Ngày hôm Hứa Bát Tuyết đoàn phim, bắt đầu việc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-665.html.]

 

Phó đạo diễn Trần Khoan viện truyền dịch, một đêm nửa đêm phát bệnh, đưa cấp cứu, đó thì viện điều trị.

 

Sau đó nữa thì thấy .

 

Người nhà Trần Khoan , hiện tại lấy việc dưỡng bệnh trọng.

 

Phía đoàn phim hãy mời cao nhân khác.

 

Tiền công sẽ trả .

 

Vì sự vắng mặt của phó đạo diễn Trần Khoan, tiến độ công việc của đoàn phim chậm nhiều, vốn dĩ biên kịch tìm một phó đạo diễn khác tới, nhưng kết quả mấy tìm đều phong cách ăn nhập với những cảnh đó.

 

Người mới dạy từ đầu.

 

Vừa tìm .

 

Hứa Bát Tuyết cũng vội, phim thì luôn mài giũa từ từ mà.

 

Nam Thành.

 

Ngô Trạm khi trở về đến ngay bệnh viện, bà nội mới chuyển từ phòng hồi sức tích cực sang phòng bệnh thường, còn viện một thời gian.

 

Điều duy nhất bà Ngô canh cánh trong lòng chính là chuyện hôn sự của Ngô Trạm, bà ốm, cũng còn sống bao lâu, bà thấy cháu trai kết hôn khi nhắm mắt.

 

Trong mơ bà cũng lảm nhảm chuyện .

 

Ngô Trạm hỏi qua bác sĩ, bệnh của bà nếu tẩm bổ thì còn thể sống năm sáu năm, nếu phát bệnh thêm nữa thì hai ba năm cũng chắc trụ vững.

 

Đêm đó Ngô Trạm suy nghĩ nhiều, ngày hôm , đưa Thẩm Dung đến thăm bà.

 

Bà Ngô thấy cháu trai đưa bạn gái về thì vui mừng khôn xiết.

 

Miệng Thẩm Dung cũng ngọt: "Bà nội."

 

Bà Ngô nắm tay Thẩm Dung, tháo chiếc vòng ngọc cổ tay đeo tay Thẩm Dung.

 

Bà hỏi Ngô Trạm: "Định ngày con?"

 

Tháng Bảy.

 

Kênh Kinh tế Nam Thành bắt đầu chạy quảng cáo cho "Cuộc thi Xe đạp địa hình" của xưởng xe, quy mô lớn hơn, tiền thưởng nhiều hơn, còn tặng kèm một chuyến du lịch nước ngoài.

 

Lần chỉ quảng cáo kênh Kinh tế mà còn chuẩn liên hệ với Đài Trung ương để quảng cáo quốc.

 

Giám đốc Hoàng tính kỹ , cuộc thi mang tính quốc sẽ tạo tiếng vang, còn tổ chức mùa thứ ba, mùa thứ tư..., chỉ cần xưởng xe còn tồn tại thì thể tổ chức mãi mãi.

 

Đợi hai mươi năm , đây sẽ là một sự kiện trọng đại.

 

Nhà ống.

 

Thẩm Dung đang giấy nháp những thứ cần.

 

Cần một căn nhà mới, tên cô.

 

Dưới tên Ngô Trạm cửa hàng, tặng cô một cái, như lỡ ly hôn, bố cũng cái để mưu sinh.

 

Trang sức vàng bạc chắc chắn là .

 

Sính lễ thì khỏi .

 

Còn gì nữa nhỉ?

 

Đang thì vai Thẩm Dung bỗng ai đó vỗ một cái, cô đầu , là trai cô, Thẩm Văn Cương.

 

Thẩm Văn Cương : "Cái thằng nhóc họ Ngô , để tao gặp nó một phen."

 

Thẩm Dung vội vàng dậy: "Anh, đừng ."

 

Anh cô tháng Ba mới tù, đ.á.n.h nữa.

 

"Thằng đó bỏ rơi mày ở đây mấy tháng trời, giờ mở miệng kết hôn, nó coi mày là cái gì?" Thẩm Văn Cương trong lòng thoải mái, đòi công bằng cho em gái.

 

 

Loading...