[Thập Niên 90] Vợ Trước Pháo Hôi Của Đại Lão Phản Diện Sống Lại Rồi - Chương 55: Bà Nội Ra Tay, Hai Đứa Đừng Hòng Ngủ Riêng

Cập nhật lúc: 2026-02-07 14:48:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong lòng ấm áp, đồng thời Cố Dã cũng cảm thấy cả gần như nóng lên trong chốc lát. Chu Dư trông gầy, nhưng dù cũng là phụ nữ, mềm mại, cảm thấy cứng đờ tại chỗ, dám động đậy.

 

Thậm chí sự bùng nổ trong lòng khiến hé môi mới thể thở bình thường.

 

Chu Dư càng thế, hổ chút bối rối. Ánh đèn trong phòng mờ ảo, đôi mắt phượng xinh của Cố Dã che khuất trong bóng tối, cô thể vẻ mặt của .

 

Chỉ là bàn tay to lớn của đặt eo cô nóng rực, thậm chí còn thể cảm nhận lòng bàn tay ẩm ướt của .

 

Hơi thở lướt qua dái tai cô, cổ cô, Chu Dư cảm thấy cả mềm vài phần.

 

Cổ cô nhạy cảm nhất!

 

Cô lắp bắp mở miệng: “Cảm, cảm ơn nhé Cố Dã…”

 

Rồi cô gỡ tay Cố Dã , Cố Dã dường như mới phản ứng , hoảng loạn rút tay về.

 

Chỉ là trong lúc hoảng loạn, dường như quên kiểm soát lực đạo của , cơ thể mềm mại trong lòng mất điểm tựa trong chốc lát chút chao đảo.

 

“Cẩn thận!”

 

Lại là một phản ứng vô thức, nhưng đỡ lấy vòng ba mềm mại của cô.

 

Mắt Chu Dư lập tức mở to, đôi môi hồng nhuận cũng hé mở, hai chữ “lưu manh” suýt nữa thì buột .

 

Cố Dã cũng khá hơn là bao, tuy đúng là chiếm tiện nghi, nhưng cũng dễ chịu chút nào.

 

Chỗ nào cũng thoải mái cho lắm.

 

“Cố Dã! Tiểu Dư! Hai đứa xem giúp bà bộ đồ thế nào!” Cố bà nội đồ xong, công tác tư tưởng lâu, cuối cùng hít sâu mấy , vẫn bước nhà.

 

khi thấy tình trạng của hai trong phòng, phản ứng đầu tiên của Cố bà nội là vợ chồng son mật nhiều, nên nhanh ch.óng ngoài, nhưng trong chốc lát nghĩ đến Chu Dư đang mang thai, nếu bà nhắc nhở một chút, lỡ xảy chuyện thì ?

 

Thế là Cố bà nội tuy hổ, nhưng vẫn một câu: “Cố Dã , Tiểu Dư bây giờ bụng to , con nhịn mấy tháng nhé!”

 

Hai câu gần như liên tiếp, Chu Dư và Cố Dã đỏ mặt luống cuống tách , chỉ là Cố Dã chú ý, đỡ Chu Dư vững mới dám dời tay .

 

Rời khỏi vùng mềm mại đó, tại , Cố Dã cảm thấy lòng như chùng xuống.

 

nghĩ đến lời bà nội , nhanh ch.óng nhấc lên.

 

Anh hiếm khi ho liên tục mấy tiếng, Chu Dư, lúc Chu Dư chỉ tìm một cái lỗ để chui .

 

Tuy cô trông vẻ nhiều kinh nghiệm sống, nhưng về các phương diện liên quan đến đàn ông đặc biệt thiếu thốn, chuyện như Cố bà nội thẳng .

 

Cô cảm thấy, lúc .

 

Muốn biến mất tại chỗ.

 

Cố bà nội đối diện vốn định , nhưng thấy biểu hiện của hai đứa trẻ, bà nảy sinh ý định trêu chọc, bèn tại chỗ chờ hai mở miệng.

 

Đây là đầu tiên bà thấy thằng nhóc Cố Dã hổ như , bình thường mặt dày hơn tường thành, thể xây gạch .

 

Cố Dã Cố bà nội, linh quang chợt lóe, “Bà nội, chiếc váy thật hợp với bà.”

 

Chu Dư câu cũng vội vàng phụ họa, nghĩ ngợi gật đầu lia lịa, giọng trong trẻo: “Đẹp , thật sự .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-vo-truoc-phao-hoi-cua-dai-lao-phan-dien-song-lai-roi/chuong-55-ba-noi-ra-tay-hai-dua-dung-hong-ngu-rieng.html.]

Chỉ là xong câu , cô mới thực sự bộ đồ của Cố bà nội, trong lòng như một mớ hồ, chỉ lo hổ.

 

khi thấy cụ thể nó trông như thế nào, lòng Chu Dư chột .

 

Cố bà nội cao ráo mập, tóc là kiểu tóc ngắn uốn xoăn thời thượng nhất của già bây giờ, mặc chiếc váy đỏ xanh trông như trong rạp xiếc bước .

 

Cô l.i.ế.m môi, dứt khoát dời mắt .

 

Đồng thời cô cũng kiên định với suy nghĩ của , trong nhà mua gì cũng tự xem, mắt thẩm mỹ của Cố Dã.

 

Không đáng tin.

 

, thật Cố Dã cũng cảm thấy… lắm.

 

nghĩ là do vấn đề của bà nội, nếu bộ đồ mặc Chu Dư chắc chắn sẽ .

 

Cố bà nội chỉ cảm thấy trong lòng nghẹn , tay bà bối rối kéo vạt váy, cúi đầu tự chiếc váy.

 

Đẹp thật ?…

 

Bà gượng hai tiếng, “Haha, , bà cũng thấy .”

 

Rồi bà Cố Dã và Chu Dư với ánh mắt tán thưởng : “Hai đứa hổ là vợ chồng, mắt thẩm mỹ đều như .”

 

Cố bà nội xong trong lòng nghẹn ngào.

 

Chẳng như , chiếc váy , cho bà cũng lấy, hai đứa mà còn khen nó .

 

Chu Dư ha hả gật đầu, “Bà nội một lát, bà ăn cơm ạ? Con nấu cơm.”

 

xong vội vàng .

 

Lúc khỏi cửa, Chu Dư thở phào nhẹ nhõm, cô cảm thấy nửa tiếng ngắn ngủi , dối còn nhiều hơn cả kiếp .

 

Bồ câu Cố bà nội mang đến sạch, nhưng bây giờ hầm canh thì kịp nữa , lúc về muộn, trì hoãn nên càng muộn hơn.

 

Cơm chân giò còn hai phần, cơm thể cần, nhưng chân giò vứt thì tiếc, buổi trưa còn một ít nước kho và thịt vụn, Chu Dư định một món mì chân giò.

 

Cố bà nội ở đây, thể đãi khách như , hơn nữa bà còn mang đồ đến, thế là cô c.h.ặ.t sườn, định một món sườn xào chua ngọt, thêm một món dưa chuột đập để giải ngấy.

 

Chu Dư ngoài, Cố bà nội ở trong phòng quan sát, Cố Dã nhíu mày, lén lút đóng hai cánh cửa .

 

Rồi : “Con giúp cô .”

 

Mắt Cố bà nội liếc qua Cố Dã, hừ lạnh một tiếng, “Con đáng lẽ từ lâu !”

 

Đừng tưởng bà phát hiện, một bà nuôi Cố Dã bao nhiêu năm, Cố Dã đ.á.n.h rắm một cái bà cũng hôm nay nó ăn gì! Vừa thằng nhóc vẻ mặt chột , bà rõ mồn một!

 

Hai đứa , hóa vẫn ngủ chung!

 

Thế thì ?

 

Uổng công bà còn cảm thấy hai đứa quá mật, nực ! Ngủ còn ngủ chung, chuyện mật cái gì! Bây giờ ngẫm biểu cảm của hai đứa, Cố bà nội chỉ cảm thấy bộ lọc màu hồng của đối với hai đứa lừa .

 

Bà quyết định tối nay nữa, xem hai vợ chồng chúng nó dám ngủ riêng mắt bà .

 

 

Loading...