Thập Niên 90: Xuyên Thành Nhập Liệm Sư Ở Hương Giang - Chương 393: Trục Xuất Sư Môn

Cập nhật lúc: 2026-03-09 12:02:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhìn Trần Tiểu Sinh đang ủ rũ quỳ đó, cơn giận trong lòng Bạch Trân Trân vơi đôi chút, nhưng ngay đó lòng nàng sắt đá trở .

" nhận thấy chúng thích hợp thầy trò. Có lẽ năng lực của khiến những nhận thức sai lầm, khiến nghĩ rằng dù xảy chuyện gì cũng thể dọn dẹp hậu quả cho ."

"Bây giờ thẳng cho , năng lực lớn đến thế, bảo kê nổi cho . Hơn nữa tuổi tác chúng chênh lệch quá lớn, rõ ràng là quản nổi ."

Lời Bạch Trân Trân càng lúc càng nghiêm trọng, Trần Tiểu Sinh cảm thấy một nỗi bất an cực lớn dâng trào. Hắn theo bản năng định mở miệng ngắt lời nàng, nhưng Bạch Trân Trân căn bản cho cơ hội lên tiếng.

"Chúng hợp thầy trò. Từ hôm nay trở , chính thức trục xuất khỏi sư môn. Anh đừng gọi là sư phụ nữa, cũng còn là đồ của . Quan hệ giữa chúng chấm dứt tại đây."

Thấy Bạch Trân Trân thật, Trần Tiểu Sinh hoảng loạn tột độ. Trước đó lẽ nhận thức hết lầm, nhưng giờ phút , tuyệt đối sai đến mức nào.

Trần Tiểu Sinh quỳ bằng đầu gối lết đến mặt Bạch Trân Trân, định nắm lấy tay nàng, nhưng ánh sắc lạnh của nàng, sợ hãi rụt tay .

"Sư phụ, con , con sai . Là con nhất thời hồ đồ, là con đầu óc bã đậu, là con . Đây là cuối cùng, con dám nữa . Sư phụ, sư phụ, tha thứ cho con thôi..."

Trần Tiểu Sinh đến mức nước mắt nước mũi giàn giụa. Hắn nàng bằng đôi mắt đẫm lệ, giọng run rẩy cầu xin.

"Sư phụ, con sai , tha thứ cho con ?"

"Sư phụ, con thực sự ..."

Bạch Trân Trân lòng cứng như sắt, mặc cho Trần Tiểu Sinh khẩn cầu thế nào nàng cũng hề lay chuyển.

"Trần Tiểu Sinh, đừng ép những lời khó hơn. Lúc đầu bái thầy, vốn tình nguyện, là ép thế ."

"Những lời từng dặn dò đều coi như gió thoảng bên tai, căn bản để tâm. Vậy bảo tin thế nào đây?"

Thái độ của Bạch Trân Trân cực kỳ kiên quyết, mặc cho Trần Tiểu Sinh gì cũng vô dụng. Cuối cùng khi rời , Trần Tiểu Sinh trông như kẻ mất hồn.

Cánh cửa sắt đóng sầm , Trần Tiểu Sinh trơ trọi giữa hành lang vắng lặng. Nghĩ đến những lời Bạch Trân Trân , đau lòng khôn xiết, thụp xuống, ôm mặt rống lên như một đứa trẻ.

Tại lúc hồ đồ đến thế?

Rõ ràng quỷ hồn đáng sợ nhường nào, rõ ràng thấy Bạch Trân Trân đối phó với chúng cũng chẳng dễ dàng gì, đầu óc như úng nước, cứ đinh ninh rằng đối phó với ma quỷ là chuyện dễ như trở bàn tay?

Hắn còn dám mang cả Lý Kim Thọ và Vương Lệ Mai theo, lúc đó rốt cuộc đang nghĩ cái quái gì ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-xuyen-thanh-nhap-liem-su-o-huong-giang/chuong-393-truc-xuat-su-mon.html.]

Trần Tiểu Sinh thậm chí nhớ nổi lúc đó nghĩ gì nữa. Cả trở nên thẫn thờ, một hồi lâu, sợ Bạch Trân Trân thấy thêm chán ghét, đành lết những bước chân nặng nề rời khỏi đó.

Sau khi đuổi Trần Tiểu Sinh , tâm trạng Bạch Trân Trân cũng chẳng khá khẩm gì hơn.

Nói thật, Trần Tiểu Sinh đồ của nàng hai tháng, ấn tượng của nàng về cũng tệ. Tuy quá thông minh nhưng cái lời và tôn kính sư phụ.

Cứ thế mà dẫn dắt cũng thể.

những gì Trần Tiểu Sinh vượt quá giới hạn của Bạch Trân Trân, nàng thể dễ dàng bỏ qua cho như .

Có những chuyện thể mắt nhắm mắt mở, nhưng những chuyện thì tuyệt đối . Lần là do vận khí gặp oan hồn lệ quỷ nên mới thoát nạn.

thì ? Không lúc nào vận may cũng mỉm như thế.

Bạch Trân Trân thể đem mạng sống của Trần Tiểu Sinh để đ.á.n.h cược với vận may, nàng cũng mất mạng một cách lãng xẹt.

"Trân Trân, cô chứ?"

"Trân Trân, đừng giận Tiểu Sinh nữa, cũng cố ý ."

Thấy cảm xúc của Bạch Trân Trân , Vương Lệ Mai và Lý Kim Thọ khẽ khàng lên tiếng an ủi.

Họ đều Bạch Trân Trân là trọng tình cảm, giờ tự tay đuổi đồ , trong lòng nàng chắc chắn khó chịu.

Bạch Trân Trân mỉm , nâng hai hình nhân giấy lên, đặt trong điện thờ.

Nàng thắp hương cho họ, làn khói lượn lờ tỏa , khẽ : "Chị Lệ, Thọ, tình trạng của Tiểu Sinh lắm. Tạm thời rõ nguyên nhân, nhưng luôn cảm thấy chuyện liên quan đến ..."

Trần Tiểu Sinh vốn chỉ là một bình thường. Từ khi đồ của nàng, liên tục rơi cảnh nước sôi lửa bỏng, hết gặp ma kéo quỷ vực, vướng trận pháp.

Đây là cuộc đời mà một bình thường nên .

Khi ở bên , nàng thể bảo vệ , nhưng khi ở cạnh thì ?

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Nàng thể dặn dò đủ điều, nếu theo thì , nhưng nếu thì ?

 

 

Loading...